Bọn chúng sắp bị đưa lên làm án điểm thông báo rộng rãi rồi, chắc ngày mai sẽ được tuyên truyền ầm ĩ trên các trang truyền thông chính thống của nhà nước thôi.”
Lữ Thành Soái lắc đầu: “Đám người tiến hóa này cứ tụm ba tụm bảy, chẳng làm nên trò trống gì. Mấy tên thành viên giáo phái nhỏ mà bọn tôi từng tóm cổ, nếu tính chi li ra thì tội danh tham gia tổ chức bất hợp pháp đã là tội nhẹ nhất của chúng; mấy cái tội khác như buôn bán người, phạm tội hình sự, tội phạm kinh tế, tội gián điệp... mới là những tội tày đình nhất.”
Bạch Hà Vỹ thấy điều này đúng vô cùng. Những nhân viên cơ sở như cậu đều bị yêu cầu bắt buộc phải theo dõi các trang mạng xã hội của cơ quan truyền thông nhà nước.
Nhìn mấy tên người tiến hóa hoặc các đội nhóm nhỏ bị tóm gọn trên đó, cậu thấy bọn chúng đúng là ngu ngốc hết thuốc chữa. Kẻ thì tự xưng mình sắp làm hoàng đế rồi ngang nhiên tổ chức tuyển phi; kẻ thì vỗ ngực xưng tên là đấng cứu thế rồi bắt mọi người phải cống nạp một bao gạo cho mình; lại có tên chạy thẳng đến ngân hàng giở thói ngang ngược yêu cầu cắt đứt khoản vay không trả nợ nữa...
Bọn chúng thực sự tưởng trở thành người tiến hóa là có thể không cần tuân thủ pháp luật nữa hay sao?
Người tiến hóa cũng có người thân bạn bè, cũng gánh còng lưng tiền vay mua nhà mua xe; huống hồ hiện tại cứ tố giác một người tiến hóa bất hợp pháp là được ẵm trọn mười vạn tệ tiền thưởng, dân tình ai nấy đều chằm chằm nhìn ngó gắt gao lắm.
“Bọn chúng đúng là có vấn đề về não.” Bạch Hà Vỹ tặc lưỡi lắc đầu: “Làm việc gì đàng hoàng không làm, lại đi rước họa vào thân thế này? Người tiến hóa xin việc dễ như trở bàn tay, thi vào Bộ Hành động Đặc biệt của các cậu còn được cộng điểm; vào Viện Nghiên Cứu lại còn có phụ cấp thêm, đó cũng là viên chức nhà nước chứ đùa đâu!”
“...Mấy cái vị trí cho người tiến hóa được cộng điểm kia quanh năm suốt tháng đều sản sinh ra những nhân vật thần thánh, đặc biệt là bên Viện Nghiên Cứu.” Lữ Thành Soái lấy tay lau mồ hôi trên trán: “Anh Bạch không biết đâu, có một tên biến thái thi trắc nghiệm hành chính chưa bao giờ lọt dưới 90 điểm, tự luận mà đối phương cũng ẵm trọn 90 điểm luôn; tôi nghĩ kế hoạch năm năm tiếp theo của nhà nước đáng lẽ phải giao cho đối phương chắp bút mới phải...”
“Lại có vị đại thần đẳng cấp nhường này ư? Mau đẩy phương thức liên lạc cho tôi.” Bạch Hà Vỹ bàng hoàng chấn động, đây đích thị là vị thần thi công chức sống rồi. Kiểu này phải vội vàng thắp nén nhang bái lạy, xin vía điểm cao mới được.
“Tôi làm gì có...”
“Tiểu Lữ, rút quân thôi.”
Lữ Thành Soái cuống cuồng vâng dạ một tiếng, vội vàng vẫy tay chào Bạch Hà Vỹ rồi co cẳng đuổi theo đoàn.
Đợi đến khi Bộ Hành động Đặc biệt rút đi, những công việc dọn dẹp tàn cuộc còn lại nghiễm nhiên rơi xuống đầu đám nhân viên cơ sở của phường, đã thế lại còn phải canh chừng không cho đám người bị giải tán lúc nãy quay lại hóng hớt.
“Hôm nay người trực ban là Tiểu Bạch cậu nhỉ, dọn dẹp xong chỗ này thì tan làm nhé. Giờ đã bốn giờ sáng rồi, cậu cứ về nghỉ ngơi, sáng nay không cần đến đâu.”
Những người hớt hải chạy đến, giờ lại vội vã rời đi. Có điều mọi người cũng chỉ càu nhàu vài câu cho sướng miệng, chứ thực tế mấy chuyện thế này ai nấy đều quen thuộc như ăn cơm bữa rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)