Chẳng hiểu vì cớ làm sao, nam giới thi đỗ vào biên chế nhà nước nếu không lùn thì đen, không đen thì xấu, hoặc tệ hơn là hội tụ đủ cả combo lùn, đen, xấu; thi thoảng mới lọt ra vài người tươm tất một chút thì kẻ đã có vợ, người đã có người yêu.
“Nhưng con gái nhà người ta có để tâm đâu.”
“Tôi vẫn muốn đỗ biên chế trước đã.” Bạch Hà Vỹ lắc đầu: “Anh đừng giới thiệu đối tượng xem mắt cho tôi nữa, tôi thực sự chưa có tâm trí nghĩ đến chuyện đó đâu.”
“Ha ha, cậu không muốn xem mắt, nhưng cứ hễ cậu lên thành phố nộp tài liệu một chuyến là y như rằng có cả tá cô em xúm xít lại hỏi thăm.” Ông anh cười tủm tỉm nói: “Bao nhiêu kẻ ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị hộc máu còn không kịp kìa. Như cái gã nào đó lần trước, mắt lúc nào cũng hếch lên trời, một lòng nhắm đến con gái lãnh đạo, kết quả con gái sếp lại cứ chạy theo bám đuôi cậu. Cậu cũng hai mươi sáu tuổi rồi, đừng có kén cá chọn canh mãi thế.”
Ông anh nhìn gương mặt của Bạch Hà Vỹ, trong lòng đầy rẫy sự cảm thán. Nhân viên hợp đồng thì đã sao? Các cô gái thời nay căn bản chẳng thèm quan tâm. Vừa có nhan sắc lại là dân bản địa; không có biên chế không phải là khuyết điểm của Bạch Hà Vỹ, ngược lại còn là ưu điểm tuyệt vời của cậu.
“Chỗ anh vẫn còn mấy cô em muốn gặp cậu đây này, đợi...” Lời của ông anh còn chưa dứt, đã thấy một tốp người mặc đồng phục đặc chủng, mang mặt nạ đặc chế lũ lượt nối đuôi nhau xông vào, trực tiếp giăng dải băng phong tỏa rào kín cả một đoạn bờ sông dài.
Ngay sau đó, Bạch Hà Vỹ phát hiện Bí thư phường mình cùng với Quận trưởng, Phó thị trưởng... tất cả đều hối hả chạy đến ngay từ phút đầu tiên.
“Nhanh lên, sơ tán đám đông, lập tức giăng dây cảnh giới, tuyệt đối không được để sót bất kỳ người dân nào ở lại đây.”
“Qua chỗ mấy tay phóng viên với đám làm truyền thông tự do nhắc nhở một tiếng, cấm quay phim chụp ảnh lung tung.”
...
Những vị lãnh đạo ngày thường chỉ xuất hiện trong mấy kỳ đại hội cấp quận, giờ đây lúc nửa đêm nửa hôm lại có mặt không thiếu một ai. Bạch Hà Vỹ một nhân viên hợp đồng quèn, đương nhiên bị xô dạt ra một góc.
Trận thế phô trương ngần này, hiển nhiên không phải vì ngắm dăm ba vệt sao băng, mà là vì đám người mặc bộ đồng phục đặc chủng kia.
Bộ Hành động Đặc biệt.
Một bộ máy mới được nhà nước thành lập, quyền lực vô cùng lớn; một khi đã xuất quân thì tất cả các ban ngành liên quan đều phải răm rắp phối hợp. Không chỉ có thế, bộ này còn tổ chức tuyển dụng đủ mọi hình thức từ thi cấp quốc gia, thi cấp tỉnh, cho đến xét tuyển viên chức, nhân viên hợp đồng; mức lương cao gấp ba lần các công chức đồng cấp, ấy là còn chưa tính đến các khoản tiền thưởng hiệu suất.
Bọn họ có một hệ thống thăng tiến độc lập, không phải tranh giành bát cơm với những danh ngạch biên chế khác. Thêm vào đó là vô vàn phúc lợi béo bở như tiền mai táng gấp ba lần, con cái thi đại học được cộng điểm ưu tiên, phân chia nhà ở,...
Vì lẽ đó, dù công việc này nổi tiếng là khổ cực, mệt nhọc lại dễ gặp tai nạn bất trắc, lượng người ghi danh dự thi năm nào cũng cao ngất ngưởng.
Bạch Hà Vỹ cũng từng nộp đơn thi thử tám lần. Nếu không phải qua được vòng thi viết nhưng trượt vòng kiểm tra thể lực, thì cũng là trượt cả hai; tóm lại chẳng có lần nào lọt được vào vòng phỏng vấn. Đến bây giờ khi đã quá ngưỡng hai mươi lăm tuổi, cậu hoàn toàn mất luôn tư cách dự thi.
Sự xuất hiện của Bộ Hành động Đặc biệt đồng nghĩa với việc địa phương đang xảy ra các tình huống như bạo động dị năng, tà giáo tụ tập, hay thậm chí là xuất hiện cấm địa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
