Nhìn thấy hành động của Cố Diệp, Phạm Hiểu bị sốc, những người chạy tới đều ngượng ngùng, xoay mặt Phạm Hiểu qua bảo hắn đừng nhìn nữa, trẻ con mà nhìn cảnh này sẽ đau mắt hột.
Lúc này mọi người cũng hiểu rõ ý Cố Diệp muốn nói là gì, tử khí trời sinh đã khắc chế tà ma, không ngờ là cũng có tác dụng với cương thi.
Chẳng ai ngờ rằng, Úc Trạch vì đi tìm Cố Diệp mà có thể tìm đến ngọn núi không bắt được tín hiệu này, thật sự là kì tích từ trên trời rơi xuống.
Tên cương thi đã ý thức được người mới đến có năng lực khắc chế hắn, hắn càng không ngừng dò xét chung quanh, muốn rời đi.
Nhưng mà pháp trận này đã có hiệu lực, mỗi lần vọt tới biên giới đều bị thứ gì đó đẩy hắn văng trở lại, chỉ cần trên người hắn còn có oán khí, hắn sẽ không ra được.
Sau mấy lần con cương thi bị bắn ngược trở lại, xác định trốn không thoát, nó lạnh lùng đứng ở một bên nhìn đám người Cố Diệp, tính toán giết đứa nào trước.
Giải Thừa khóe miệng giật giật: “Em chắc chứ?”
Cố Diệp mỉm cười, có Úc Trạch đang ở đây, bây giờ cậu đã hoàn toàn yên lòng: “Em chắc chắn, chúng ta lại tạo thành một vòng tròn, ngày mai trở về, sẽ không để thiếu một ai hết.”
Giải Thừa ôm lấy bả vai Cố Diệp, lại kéo một người khác: “Đến đây! Một người cũng không thể thiếu!”
Nhìn thấy Cố Diệp truyền tử khí lên trên người Giải Thừa, mọi người mới kịp phản ứng, tất cả đều mừng rỡ vây quanh.
Trong nháy mắt, tử khí truyền đến mỗi người, ngay cả pháp khí cũng nhiễm tử khí nồng đậm.
Giải Thừa liếc nhìn con roi ở trong tay, vung lên không trung một cái: “Hay là để tôi là lên trước, mọi người ở đằng sau bày trận phối hợp, Cố Diệp bọc hậu, phía sau lưng và tính mạng của tụi anh giao hết cho em.”
Cố Diệp cong môi cười một tiếng: “Được!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

