Cố Diệp bước vào phòng khách liền thấy ba vị đại thần đang ngồi thành một hàng trên ghế salon, tất cả đều nhìn cậu với vẻ mặt nghiêm túc.
Đối mặt với ba đôi mắt nhìn mình như vậy, suýt chút nữa Cố Diệp đã quỳ xuống.
Ở bên ngoài dù cậu có lợi hại như thế nào đi chăng nữa thì sau khi về nhà cậu chỉ có thể đứng trước Cố Dương ở tầng dưới cùng mà thôi, trên đầu còn đội bốn ngọn núi lớn.
Cố Diệp đứng ở cửa, khom người cúi đầu chín mươi độ, thành khẩn xin lỗi: “Ba, hai anh, con xin lỗi! Con đã để cho cả nhà lo lắng, con xin lỗi! Con không ngờ rằng trên núi không có tín hiệu, con xin lỗi! Tất cả đều là lỗi của con!”
Đối mặt với ba hòn núi lớn, Cố Diệp không có cách nào khác chỉ có thể xin lỗi.
Tóm lại tất cả sai lầm đều là lỗi của cậu, ba và hai anh có vấn đề không? Tuyệt đối không có! Cố Diệp thành khẩn nói: “Hay là mọi người đánh con đi!”
Ba hòn núi lớn của nhà họ Cố: “…”
Làm sao có thể đánh người đã xin lỗi nghiêm túc như vậy?
Cố Lâm vẻ mặt lạnh nhạt: “Nghe nói là bởi vì có em đi cùng mà có hơn ba mươi người đều còn sống.”
Cố Diệp chớp mắt, trong lòng nhủ thầm vẫn là anh hai thiên vị cậu nhât, vội vàng gật đầu: “Vâng ạ”
Cố Diệp nghe ra được trong lời nói có mùi gì đó sai sai, nhanh chóng lắc đầu: “Không ạ.”
“Cứu được người mà còn không có cảm giác tự hào? Em đi cứu ai vậy?”
Cố Diệp khóe miệng co giật: “Vậy anh cả cho em biết là có hay không đi?” Cố Diệp cười khổ: “Vậy anh nói một lời thẳng thắn, anh bảo có thì là có, không thì là không.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
