“Bày trận! Đừng cho hắn chạy!”
Mọi người cũng không cắm trại nữa mà đặt đồ trong tay xuống rồi vội vã cầm lấy vũ khí gần mình nhất.
Bày trận pháp thiên la địa võng cần mười hai người mới có thể hợp thành.
Không ai ngờ rằng cái đầu này lại có lá gan lớn như thế.
Bây giờ bầu trời chỉ mới chạng vạng tối mà hắn lại dám ra đây tập kích bọn họ, bên kia còn chưa bố trí xong xuôi nữa.
Ngay cả thân xác của người kia cũng chưa làm lớp lưới bọc được kĩ càng.
Mọi người đều luống cuống tay chân, ở đây còn có hai vị cảnh sát người thường cần được bảo vệ.
Dù sao đều là người trẻ tuổi nên hiện trường có hơi hỗn loạn.
Âm thanh Cố Diệp lạnh lùng nói: “Đừng vội, tiếp tục bố trí trận pháp thiên la địa võng.
Một người hãy đưa tiểu Vương và Tiểu Trương vào trong lều vải rồi bảo vệ thật chặt, dán phù chú xung quanh phòng ngừa bọn họ bị thương.
Năm người đi bảo vệ thật tốt thân xác kia.
Những người còn lại đứng cạnh tôi và Giải Thừa.” Cố Diệp cười lạnh nhìn cái đầu kia: “Dám cắn tôi, tôi muốn vặt rụng hết răng của hắn!”
Giải Thừa nhắc nhở: “Em cẩn thận! Đây chỉ là một cái đầu, không có thân thể lớn nên hắn hoạt động càng linh hoạt hơn.
Tuyệt đối không được để hắn cắn nếu không sẽ bị truyền nhiễm đấy.”
Cố Diệp cười lạnh: “Em mặc kệ, em chỉ muốn vặt rụng hết răng của hắn thôi! Càn khôn vô cực, cửu thiên cửu trọng ngũ lôi thần tương! Lâm!”
Cố Diệp ném tấm phù chú ra, bút chu sa nhanh chóng vẽ một đường lên tấm bùa, chú tiếp chú, hất vào hướng cái đầu kia.
Trời đang nắng bỗng có một tia sét đùng đoàng trực tiếp bố xuống xé dọc thân cây, đồng thời cũng đánh lên trên cái đầu kia.
Sấm vô cùng mạnh đánh cho cái đầu cương thi có thể hoạt động hấp thu những thứ đen tối nhất đất trời thành một mảng khói đen.
Giải Thừa nhân cơ hội xông lên, phù văn trên roi đỏ lên.
Sau khi vung roi, cái đầu kia vội vàng lùi lại né tránh rồi nhanh chóng bay lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

