“Cố Diệp! Nhanh lên! Không đè xuống được!”
“Anh Cố! Má ơi! Các ba ơi!” Phạm Hiểu bị dọa cho nhảy tưng tưng khắp nơi, chỉ vào hai tên phạm nhân đang bị tiểu Trương nhấn xuống hô lên: “Anh Cố! Anh nhanh lên! Ở đây còn có một người cảnh sát nữa!”
Ban đầu bầu không khí vô cùng khẩn trương, tất cả mọi người đều liều mạng.
Nhưng đều bị chọc cười bởi câu nói này của Phạm Hiểu, Cố Diệp cũng suýt chút nữa phì cười ra tiếng, tức giận nói: “Ngậm miệng!”
Mặt mày Giải Thừa vui mừng: “Cố Diệp!”
Cố Diệp vẽ phù chú lên cổ tay mình rồi chạy đến ấn vào tay Giải Thừa, hai người cùng nhau hợp lực liền nghe thấy một tiếng “răng rắc”, âm thanh cổ cương thi đứt gãy.
Những người đang kéo căng lưới nóng nảy hỏi: “Sao rồi?”
Cố Diệp mừng rỡ nói: “Gãy rồi!”
Mọi người sửng sốt mấy giây rồi mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Bọn họ thu lại tấm lưới trong tay rồi nhìn nhau bật cười.
“Gãy đầu rồi thì chắc chắn là xác lạnh rồi.”
“Không thể được! Không! Các người không thể giết được hắn!” Người trung niên kia hung ác hô lên: “Hắn chính là bất tử bất diệt! Các người sẽ phải chết!”
Đúng lúc Ngô Ba ôm chó chạy về liền nhìn thấy cái người không lương thiện kia đang bị cảnh sát đè lên một tảng đá liền mất hứng đạp cho hắn một cái: “Câm miệng! Ồn ào quá!”
“Ngô Ba!”
“Anh vừa đi đâu? Không sao chứ?”
Ngô Ba phủi đất trên người “Không có gì, tên khốn kia nhốt tôi vào một gian mộ thất, tên khốn đó đâu rồi? Chết rồi sao?!” Ngô Ba khiếp sợ nhìn thi thể nằm trên tường: “Nhanh như vậy mà đã lạnh ngắt rồi ạ?”
Cố Diệp chỉ vào cương thi đầu một nơi thân một nẻo ở trên đất: “Bị hắn cắn chết.”
Ngô Ba nhìn mặt đất tiếc nuối nói: “Các cậu làm việc cũng nhanh quá đi, tôi còn chưa kịp làm cái gì thì mọi chuyện đã xong xuôi rồi.” Đang nói thì Ngô Ba chớp chớp mắt: “Hình như hắn, hắn cử động kìa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

