Sau khi cảnh sát mang thi thể về, bọn họ thật sự phát sầu.
Bởi vì cái ở trong cái trại này chỉ có mấy chục gia đình lại đều cùng một tộc, không có ai đề phòng ai, ở vùng xung quanh lại không có lắp đặt camera giám sát, người này đến đây vào lúc nào? Đi cùng với ai tới đây? Cảnh sát không biết điều tra từ đâu.
Mà nơi xảy ra chuyện lại ở ngay giữa sườn núi, không có người sống chung với người ở bên trong trại, có muốn tìm người chứng kiến cũng không thể tìm thấy.
Nơi này thuộc về vùng núi xa xôi, thiết bị phá án trong cục cảnh sát cũng không hoàn thiện, trang bị công nghệ cao cũng không đủ, chỉ có thể dựa vào nhân lực để tra án.
Cái này cần nhân lực mà cũng cần thời gian.
Chuyện quan trọng nhất chính là, muốn biết rõ ràng thi thể này từ đâu tới, họ tên là gì, như vậy mới có thể tra ra hung thủ từ các mối quan hệ cá nhân của người này.
Điều càng chú ý hơn là tình trạng bây giờ thi thể này đã bị thiêu rụi, thi thể này là chết rồi mới bị thiêu trụi hay là bị thiêu sống? Căn phòng này có phải là hiện trường đầu tiên không? Hay là giết người ở nơi khác rồi sau đó vứt xác ở chỗ này, rồi lại thiêu cháy lần nữa? Không hề có đầu mối!
Ở trên trấn nhỏ không có pháp y, bao nhiêu năm nay đều chưa từng xảy ra án mạng nên vẫn luôn cảm thấy bác sĩ pháp y là lãng phí tài nguyên.
Hiện tại cần pháp y, hai tay lại càng luống cuống, làm gì có! Vì để mau chóng tra thân phận ra người bị hại, cảnh sát rơi vào đường cùng chỉ có thể đem người bị hại mang đến cục cảnh sát ở huyện thành để làm kiểm tra thi thể.
Chờ kiểm tra sau khi đưa thi thể tới đã là chạng vạng tối.
Sau khi báo cáo pháp y xuất hiện, kết quả làm cho người ta tiếc hận, người bị hại là nữ.
Từ kiểm tra đo lường tuổi xương thì người bị hại khoảng mười bảy mười tám tuổi, sau khi chết mới bị thiêu cháy.
Manh mối liên quan tới thân phận nạn nhân hoàn toàn không có, còn căn nhà đó có phải là hiện trường đầu tiên của vụ án hay không thì vẫn còn phải chờ điều tra.
Muốn tra ra thân phận người bị hại thì chỉ có thể khôi phục lại tướng mạo của cô, nhưng là ở nơi hoang vu hẻo lánh như thế này thì không thể làm được, cần phải xin giúp đỡ của cấp trên.
Cứ vừa đến vừa đi thế này lại phải mất vài ngày.
Cố Diệp ở bên này cũng đau đầu, hai người đều đồng cảm nhìn Nhậm Kiều Tuyển: “Kiều Kiều, đây coi như là cậu bị tai bay vạ gió, hung thủ kia không nhắm vào cậu, chính là trông thấy lưng chừng núi có căn nhà trống mà không có người nào ở nên mượn dùng một chút.”
Nhậm Kiều Tuyển tức giận nói: “Cho nên, tôi muốn giết chết hắn!”
Giải Thừa cau mày nói: “Vụ án này chúng ta cũng không thể tham dự không vào, chỉ có thể chờ đợi.”
Cố Diệp ghét bỏ nhìn Giải Thừa: “Tiểu Thừa Tử, anh quá độc.”
Giải Thừa đau lòng: “Thật xin lỗi! Anh có độc!”
Cố Diệp bất đắc dĩ nói: “Haizz! Anh biết thế là tốt, em còn có thể nói cái gì đây? Em đã quen rồi.”
Giải Thừa đỡ trán, trước đây hắn tệ như thế sao? Đây rốt cuộc là cái mệnh gì?
Cố Diệp nheo mắt lại, an ủi: “Cũng đừng gấp, chờ đến ban đêm em tìm đi quỷ hỏi thăm tình hình một chút, xem thử chúng ta có thể thúc đẩy hảy không để vụ án này mau chóng kết thúc.”
Nhậm Kiều Tuyển cười lạnh, nhìn vẻ mặt kia là biết muốn giết người.
Cố Diệp ôm bụng: “Trước khi bắt được tên hung thủ, chúng ta có thể ăn cơm trước được hay không? Tôi đói rồi.”
Giữa trưa ăn ở trên máy bay, buổi chiều vẫn luôn ở trên núi leo lên leo xuống, bây giờ cũng đã hơn năm giờ, đói quá!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

