Cố Diệp chưa từng thấy khuôn mặt đẹp trai của Úc Trạch biểu lộ ra vẻ kinh tởm như thế này.
Cố Diệp rất thích thú, cho dù cậu có làm cái gì đi chăng nữa thì Úc Trạch cũng chưa từng ghét bỏ cậu, điều này khiến cậu gần như quên mất rằng Úc Trạch mắc bệnh thích sạch sẽ.
Lần đầu tiên cậu tới đây, ngôi nhà này chỗ nào cũng trơn bóng và sạch sẽ, dù ánh mặt trời chiếu vào cũng không nhìn thấy bụi bẩn.
Hóa ra bệnh sạch sẽ của Úc Trạch cũng không phải nhẹ, chỉ là anh không chê cậu mà thôi.
Cố Diệp đưa tay nâng mặt Úc Trạch, nắn nắn bóp bóp cười: “Anh yêu, có phải anh rất sợ côn trùng không?”
Úc Trạch ghê tởm nói: “Chúng nó rất bẩn.”
Cố Diệp gật đầu, chững chạc đàng hoàng nói: “Em cũng cảm thấy chúng rất bẩn, cho nên em và chó Kiều Kiều không có gì với nhau cả, nếu có thì đã xảy ra từ lâu rồi, sao còn có thể chờ tới bây giờ? Hai người tụi em là nhìn nhau đã ghét, từ nhỏ đã là oan gia, chính là kiểu gặp lần nào cãi nhau lần ấy.Thế nhưng từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, tuy nói là bạn bè nhưng càng giống người nhà hơn, sư phụ hắn khi còn sống cũng rất thương em, bây giờ hắn gặp chuyện, sao em có thể mặc kệ được?”
Úc Trạch vẫn lạnh mặt như cũ, không có ý cho cậu đi.
Cố Diệp lấy lòng nói: “Giúp hắn xong em sẽ ở cùng anh mà.
Cũng sắp đến khai giảng rồi, nếu như thành tích của em không tệ thì sáu tháng cuối năm chắc chắn em sẽ đến công ty anh để thực tập, như vậy mỗi ngày anh đều có thể nhìn thấy em.” Cố Diệp chủ động hôn Úc Trạch, kiên nhẫn dỗ dành, nhưng Úc Trạch vẫn không hề lay động, Cố Diệp mím môi, đè bả vai của người kia, trực tiếp đè xuống: “Giám đốc dấm chua, anh cảm thấy với cái tính khí kia của chó Kiều Kiều thì em có thể để ý tới hắn sao?”
Úc Trạch nhìn con người đang nằm sấp trên người mình, trầm giọng nói: “Em đã từng trêu chọc hắn rồi.”
Khóe miệng Cố Diệp giật giật.
“Trí nhớ của anh quá tốt rồi, đến chuyện này mà cũng nhớ rõ nữa? Lúc đó rõ là em bắt nạt hắn chứ không phải là trêu chọc.”
Úc Trạch đưa tay móc lấy một cúc áo trên ngực Cố Diệp rồi kéo cậu lại gần, ánh mắt thâm trầm nhìn vào khuôn mặt đối diện đang ở gần trong gang tấc: “Vào những lúc anh không biết, em còn trêu chọc những ai?”
Cố Diệp suy nghĩ, giơ tay thề: “Không có ai hết.”
Úc Trạch nhíu mày, bất mãn hỏi: “Chỉ trêu chọc Nhậm Kiều Tuyển?”
Cố Diệp nhận ra nói như vậy thì Úc Trạch càng ghen hơn, vội lắc đầu, giải thích nói: “Không phải, hắn không phải là người đặc biệt, Em không thèm nhìn hắn.”
Sắc mặt Úc Trạch lạnh hơn: “Còn trêu chọc những người khác thì sao?”
Cố Diệp mệt cái tim quá men, cậu chính là một tên ham mê sắc đẹp, biết sao được chứ! Nhìn thấy một người đẹp mắt thì tỏ vẻ yêu thích rồi đùa giỡn dăm ba câu, cậu cũng đâu làm cái gì! Cậu vô tội mà!
“Em…”
Mắt thấy Úc Trạch còn muốn hỏi, Cố Diệp cúi đầu xuống hôn, chặn miệng người kia lại.
Sau một nụ hôn thật lâu, Cố Diệp bất mãn hỏi: “Anh dám không tin em hả? Anh còn muốn hỏi nữa hay không?”
Úc Trạch liếm liếm khóe miệng, ánh mắt càng ngày càng trầm xuống: “Vẫn hỏi nữa.”
Ngay sau đó Cố Diệp lại cúi xuống hôn nhằm bịt miệng anh, hôn cho đến khi không hỏi nữa mới thôi.
Mặc dù đạt được mục đích bịt miệng nhưng Cố Diệp phải nhận lấy hậu quả của việc châm lửa, đó là cậu bị đau lưng mỏi eo, cả người kiệt sức.
Cố Diệp cảm nhận sâu sắc được rằng Úc Trạch nhà cậu khó dỗ cỡ nào, mềm cứng không ăn, có dỗ ra sao thì cũng không lay động.
Cố Diệp âm thầm thề rằng từ nay trở về sau sẽ không làm anh tức giận nữa.
Qua chuyện này cũng làm cho Cố Diệp hiểu ra một điều về tính cách của Úc Trạch, bình thường có thể nghe lời cậu, mọi thứ đều theo ý cậu, hoàn toàn cam tâm tình nguyện nuông chiều cậu.
Chả trách những người khác đều sợ Úc Trạch, hóa ra anh còn có một mặt khác, chỉ là không biểu hiện ra trước mặt mình mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

