Khi Cố Diệp đối mặt với một cô bé ngốc như thế cũng rất bất đắc dĩ, cuối cùng thành khẩn nói: “Kiếp sau trưởng thành chút đi.
Chờ bản án kết thúc thì anh sẽ đưa em về.”
Sau khi Cố diệp hiểu rõ tiền căn hậu quả liền đem chuyện này viết ra một bức thư.
Trọng điểm là bé gái họ tên là gì, nhà ở chỗ nào, quá trình phát sinh vụ án, tin tức cô và bạn trai trên mạng, ngoài ra còn có dòng thời gian của sự việc.
Sau khi viết rõ ràng tất cả các điểm mấu chốt thì Cố Diệp cho vào một phong bì.
Cậu gọi tới một con quỷ bộc để nó gửi phong bì đến đồn cảnh sát.
Bây giờ trời đã sắp sáng, sau khi nô lệ quỷ nhận lệnh liền bay nhanh ra ngoài.
Hắn đến đồn cảnh sát liền ném thư vào trong phòng trực ban rồi chạy ra ngoài.
Còn chưa đi được bao xa một tiếng gà gáy vang lên nô lệ quỷ liền biến thành người giấy nhỏ trên ấn đường có chấm đỏ nhẹ nhàng rơi trên mặt đất, sau đó cuốn theo chiều gió thổi qua.
Từ xa nhân viên cảnh sát thấy cảnh này, sững sờ cầm thư đứng ở cổng nhìn người giấy kia bay đi.
Qua một lúc lâu mới phản ứng lại được, hắn kích động gọi điện thoại cho cấp trên: “Vừa rồi có quỷ tới, nói là đến thay người chết giải oan.
Hắn đưa một phong thư nói bên trong có tất cả các manh mối.
Ôi trời ạ, tôi không dám mở ra! Hắn biến mất rồi! Đúng là quỷ!”
Cấp trên nghe nói như thế liền giật mình tỉnh dậy: “Cái quái gì vậy?”
“Chính là có quỷ có bộ dáng như con người!”
“Anh lén đi ngủ rồi nằm mơ đúng không!”
“Không phải! Anh cứ tới đi sẽ rõ, thật đấy!”
Sau khi hừng đông, tất cả mọi người trong cục cảnh sát đều kinh ngạc nhìn bức thư này không thôi.
Sau khi mở ra xem xét nội dung thì bọn họ càng thêm khiếp sợ.
Phía trên nói cặn kẽ như vậy, bất kể là ai gửi tới manh mối cũng muốn đi điều tra thử một chút.
Bên trong thư còn viết tin tức cùng số điện thoại phụ huynh của người bị hại.
Bọn họ ôm tâm thái muốn thử một chút liền gọi điện thoại, không nghĩ tới đối phương vừa mới ý thức được con gái nói dối, họ cũng không đi tìm bạn học của cô mà vừa mới báo cảnh sát.
Cảnh sát dựa vào manh mối đối phương cung cấp, so sánh với tin tức trong bức thư này một chút, vậy mà giống nhau y như đúc.
Cảnh sát lập tức có dự cảm không tốt rằng con gái mà bên kia đang tìm kiếm có thể là người đã chết rồi.
Dưới tình huống không có chứng cứ, cảnh sát cũng không thể trực tiếp để đối phương đến nhận thi thể.
Sau khi mẹ Điền Tư Tuệ nhìn thấy ảnh chụp, ý thức được chuyện gì xảy ra liền hôn mê bất tỉnh tại chỗ.
Ba cô cũng sụp đổ, cứ khăng khăng hỏi con gái ông đang ở đâu.
Cho đến khi có kết quả giám định DNA, cho thấy người chết chính là Điền Tư Tuệ thì cảnh sát mới dám đem tin tức này mới cho ba mẹ cô biết.
Hậu quả cũng có thể nghĩ đôi ba mẹ đáng thương này như phát điên, tinh thần sụp đổ mấy lần.
Cha mẹ ở trong độ tuổi này bình thường một nhà chỉ có một con, từ nhỏ đã xem như hòn ngọc quý trên tay mà nuôi lớn.
Con gái đột nhiên mất khiến cha mẹ không chịu nổi sự đả kích này.
Trên đường đi nhận thi thể, mẹ của Điền Tư Tuệ đã sụp đổ ngất đi rất nhiều lầm, lúc đó mặt mũi bà không giống người sống, chẳng khác gì xác chết biết đi.
Nhìn dáng vẻ của đôi ba mẹ này, trong lòng cảnh sát rất khó chịu muốn nhanh chóng phá án.
Trong thư có cung cấp manh mối, nửa trước đều đã đối chất nên cảnh sát liền thuận theo tin tức trong bức thư này điều tra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

