Ba Tô cũng vô cùng giận dữ.
Chuyện này nếu để cảnh sát tới điều tra, sau này những hàng xóm láng giềng này sẽ nhìn nhà họ Tô bọn họ như thế nào?
“Các người vô duyên vô cớ liền tới khám xét nhà chúng tôi, đây là đạo lý gì? Nếu là lý do chính đáng thì cũng thôi đi, bây giờ lại là bởi vì tráo đổi đứa bé? Chúng tôi tráo đổi đứa bé gì chứ?”
“Hai đứa đều là con gái tôi, ai lại mang con của mình đi tráo đổi? Tô Vân hôm đó sinh con ở nhà chúng tôi, tôi và mẹ nó đều muốn cho nó ở cữ thật tốt, sao nào, quay đầu nó liền vong ân phụ nghĩa kiện ba mẹ và chị gái ruột của nó rồi?”
Cảnh sát nhìn vẻ mặt tức giận bất bình của bọn họ, một người trong đó lấy ra một bát cháo.
“Xem xem đây là cái gì?”
Cái bát đó đối với mẹ Tô mà nói quả thực là quá quen thuộc rồi.
Đây chính là bát của nhà bà ta.
Lúc đó, chính là dùng bát cháo này bưng cho con tiện nhân uống.
Cho nên, lúc đó con tiện nhân không uống? Còn trong lúc bỏ trốn mang bát cháo này tới sở cảnh sát?
“Đây không phải...”
Mẹ Tô muốn ngụy biện.
Nhưng lời tiếp theo của cảnh sát khiến bà ta cạn lời.
“Đừng nói đây không phải bát của nhà các người, trên bát này có khắc tên của Tô Hữu Chí. Hơn nữa, bát cháo này là Tô Vân bốn ngày trước đưa tới sở cảnh sát chúng tôi, sở dĩ bây giờ mới qua đây, đó là bởi vì đang xét nghiệm.”
“Đây là phiếu xét nghiệm, có thành phần thuốc mê. Ngoài ra, mấy ngày nay chúng tôi cũng đã điều tra được bà mua thuốc ở đâu, Lý Hồng ở bệnh viện trấn, cô ta hôm qua đã khai nhận rồi.”
Bọn họ muốn nói là chứng cứ.
Mẹ Tô nghe thấy lời này, sắc mặt bà ta trong nháy mắt tái mét, cắt không còn một giọt máu.
“Tôi, tôi không có, nó đang vu khống tôi...”
Không, không thể nào, nhất định là đang lừa bà ta.
Cảnh sát không nói nhiều lời vô ích với bà ta, dù sao, chứng cứ vô cùng xác thực.
Một người trong đó trực tiếp đẩy hai vợ chồng ra đi vào lục soát.
Mẹ Tô muốn ngăn cản.
Nhưng bà ta bị một viên cảnh sát khác cản lại: “Lý Thúy Hoa, bà không được cản trở chúng tôi phá án.”
Đúng lúc này, viên cảnh sát đang lục soát kia đi ra.
Anh ta lục soát được một gói giấy từ trong phòng mẹ Tô.
“Đội trưởng, tìm thấy rồi, chính là cái này.”
Lúc mẹ Tô nhìn thấy gói giấy đó, cả người hoảng loạn không thôi.
Bà ta muốn tiến lên cướp lấy gói giấy đó.
Đáng tiếc còn chưa đưa tay ra cả người bà ta đã bị cảnh sát khống chế rồi.
“Không được nhúc nhích, mang đi.”
Mẹ Tô bà ta hoảng rồi: “Không được, các người không được bắt tôi, tôi không phải, tôi không có...”
Đúng lúc này, ba Tô đột nhiên tát mẹ Tô một cái: “Bà rốt cuộc đã làm gì Tô Vân?”
Mẹ Tô bị đánh cho ngơ ngác, bản năng muốn đánh trả.
Nhưng chạm phải ánh mắt của lão già, bà ta trực tiếp khóc òa lên: “Đúng, đều là một mình tôi làm, tôi chính là nhìn nó không thuận mắt, tôi chính là muốn dạy dỗ nó một chút...”
Ba Tô vẻ mặt tức giận.
“Nó cũng là con gái bà, bà, bà thật sự làm tôi tức chết rồi.”
Sau đó ông ta quay đầu nhìn về phía cảnh sát: “Đồng chí cảnh sát, tôi hoàn toàn không biết tình hình chuyện này, cũng không ngờ bà ấy lại làm ra chuyện như vậy với đứa con gái út Tô Vân của tôi, đều là lỗi của tôi...”
Cảnh sát liếc ông ta một cái.
“Ông có tham gia trong đó hay không, chúng tôi sẽ điều tra, bây giờ đưa Lý Thúy Hoa đi.”
Lần này mẹ Tô không kêu gào phản kháng, bà ta mặc cho cảnh sát mang đi.
Nhưng mà, vị đội trưởng kia vẫn ở lại.
Anh ta phải hỏi Tô Đồng ở phòng bên cạnh.
Nửa giờ sau, cảnh sát rời khỏi nhà họ Tô.
Mà hàng xóm láng giềng xung quanh ai nấy đều vô cùng kinh hãi.
Bọn họ không ngờ mẹ Tô lại làm ra chuyện như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)