Nói thật, Tần Chí Thành thật sự bị hỏi khó rồi.
Thực ra hắn không có ý gì khác.
Hắn chỉ nghĩ, nếu không có con, cô muốn ly hôn thì hắn đương nhiên sẽ tác thành cho cô.
Dù sao, bản thân thường xuyên làm nhiệm vụ, hắn không thể ở bên cạnh bầu bạn với cô.
“Mặc dù bây giờ tôi về phương diện gia đình có thể vẫn chưa đạt tiêu chuẩn, nhưng tôi sẽ nỗ lực để hai mẹ con em có được cuộc sống tốt đẹp.”
Dừng lại một giây, hắn tiếp tục lên tiếng: “Có một chuyện tôi phải nhắc lại một chút, tôi không có tư tưởng trọng nam khinh nữ, cho dù em sinh con trai hay con gái thì tôi cũng sẽ không dễ dàng ly hôn. Chuyện đó chẳng khác nào ruồng bỏ vợ con, tôi tuyệt đối không làm.”
“Hơn nữa, ba mẹ tôi cũng không có tư tưởng trọng nam khinh nữ đó, nếu họ có, vậy em hoàn toàn có thể không cần để ý.”
“Được rồi, tôi nói xong rồi.”
Tô Vân:...?
Cô cứ ngỡ hắn là người ít nói, nhưng giờ xem ra chưa chắc đã vậy.
Xem ra cô hiểu biết về đàn ông vẫn còn quá ít.
“Vậy chúng ta lấy thời hạn một năm làm chuẩn, nếu không hợp thì ly hôn, anh không được phép không đồng ý...”
Tần Chí Thành:...?
Hóa ra nãy giờ hắn nói nhiều như vậy mà chẳng có chút tác dụng nào sao?
Thật không ngờ Tần Chí Thành hắn lại cũng có một ngày bị phụ nữ hắt hủi thế này.
Hắn rất muốn hỏi cô rằng trong lòng cô có phải đang có người khác hay không?
Nhưng dù sao câu hỏi này cũng không thích hợp để chất vấn một người vừa mới sinh con cho hắn.
Đè nén sự bực bối trong lòng xuống, hắn nhìn thẳng cô.
“Một năm này có thể, tôi không thể làm hòa thượng mãi được, tôi muốn hai ta sinh hoạt vợ chồng bình thường. Nếu không thì làm sao em phát hiện ra ưu điểm của tôi được?”
Mặt Tô Vân đỏ bừng.
Người đàn ông này mở miệng ngậm miệng đều là không thể làm hòa thượng, trong đầu hắn có phải chỉ có mỗi chuyện đó thôi không?
Uổng công hắn sở hữu một khuôn mặt chính trực nghiêm túc.
Còn ưu điểm ư? Ưu điểm của hắn là cái đầu chứa đầy những suy nghĩ đen tối kia sao?
Cô trừng mắt nhìn hắn, trầm giọng quát: “Anh im miệng lại đi được không?”
Ánh mắt của Tần Chí Thành dừng trên khuôn mặt đỏ bừng của cô, mặc dù hắn biết gương mặt cô vốn rất xinh đẹp.
Nhưng lúc này nhìn cận cảnh càng thêm trực quan hơn, đặc biệt là dáng vẻ đỏ mặt hờn dỗi của cô, giống như có thứ gì đó khẽ gõ nhịp vào trái tim hắn.
Điều này vô thức khiến hắn nhớ lại trải nghiệm say đắm, tê dại đêm đó.
Ý thức được suy nghĩ của mình có chút không đứng đắn, hắn vội vàng đè nén ngọn lửa rạo rực trong lòng xuống.
Hắn ho nhẹ một tiếng: “... Được, vậy em nói tiếp đi.”
“Sau khi ở cữ xong, tôi muốn đi làm...”
Mặc dù Tô Vân thương con, nhưng cô hiểu rõ công việc mới là chỗ dựa tự tin lớn nhất của người phụ nữ.
Có như vậy thì sau này nếu thực sự ly hôn, cô mới có quyền lên tiếng.
Nếu không, một người không có công việc lẫn tiền bạc như cô, e rằng đến cả tư cách tranh quyền nuôi con cũng chẳng có.
Tần Chí Thành rất muốn nói cô không cần vất vả đi làm, tiền lương và trợ cấp của hắn thừa sức nuôi cả gia đình.
Nhưng khi chạm phải ánh mắt kiên nghị của cô, hắn liền biết ý định muốn đi làm của cô còn kiên quyết hơn cả chuyện ly hôn rất nhiều.
“Được! Để tôi giúp em tìm...”
“Không cần, tôi sẽ tự mình tìm.” Tô Vân tràn đầy tự tin.
Tần Chí Thành nghe cô nói thế thì có chút kinh ngạc.
Hắn tưởng cô không muốn làm mình khó xử nên mới nói: “Về chuyện công việc, tôi có thể đến bộ phận quản lý nhân sự của khu gia quyến nói một tiếng, cứ đợi họ sắp xếp là được.”
“Họ sẽ căn cứ vào năng lực hoặc sở trường của em để sắp xếp công việc phù hợp.”
“Không cần, tôi sẽ tự mình tìm.”
Tô Vân một lần nữa từ chối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)