Giọng Tô Vân bình tĩnh: “Cái nhà đó không an toàn, nhà họ Tô muốn tráo đổi con trai tôi với con trai Tô Đồng, tôi liền ôm con trai bỏ trốn.”
Tần Chí Thành nghe thấy lời này, vẻ mặt sững sờ.
Hắn nhìn Tô Vân với vẻ không thể tin nổi, trong giọng điệu không giấu được sự phẫn nộ: “Em nói là sự thật?”
“Đương nhiên, chỉ cần tôi chậm một ngày, bọn họ đều sẽ thành công... Dù sao, tôi cũng không thể không ăn không ngủ suốt ngày đêm được.”
Tần Chí Thành từng nghĩ đến việc cô bị nhà họ Tô làm khó dễ.
Hắn cũng từng nghĩ đến vô số nguyên nhân khác.
Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ tới việc nhà họ Tô lại dám mưu đồ tráo đổi đứa bé.
Cơn thịnh nộ lập tức tràn ngập ánh mắt, hắn gằn từng chữ hỏi: “Sao em biết được?”
Tô Vân liếc nhìn hắn một cái: “Đương nhiên là vào ngày sinh con, tôi vô tình nghe thấy.”
Lời này vừa thốt ra khiến Tần Chí Thành, người vốn định hỏi sao cô không sớm liên lạc với hắn, lập tức im bặt.
Thậm chí ngay cả câu chất vấn vì sao chuyện cô mang thai lại không nói cho hắn biết ngay từ đầu cũng phải nuốt trở lại.
“Chuyện này để anh xử lý...”
Vẻ mặt Tô Vân lúc này mới dịu đi đôi chút.
Cô nhìn về phía Tần Chí Thành, “Anh không cho rằng tôi đang nói dối?”
Tần Chí Thành sa sầm mặt mày, hắn châm chọc nói: “Em tưởng ai cũng ngu ngốc giống em sao?”
Chỉ việc cô luôn bị tính kế, vậy mà còn ảo tưởng muốn ly hôn với hắn... Ly hôn rồi, có nghĩ tới việc mang theo đứa bé sống thế nào không?
Tô Vân:...?
Đôi mắt xinh đẹp lập tức trừng tròn xoe.
Cô nghiến răng nghiến lợi: “Anh nói ai ngu ngốc?”
Tần Chí Thành nhìn vẻ mặt này của cô... Không hiểu tại sao, cơn giận vốn dĩ đầy ắp trong lòng lập tức tiêu tan hơn nửa.
Giọng điệu cũng không hiểu sao dịu đi rất nhiều.
“Bây giờ em nghỉ ngơi cho tốt, đừng nghĩ đến những chuyện đó. Vài ngày nữa, anh sẽ bảo người nhà qua đây chăm sóc em ở cữ.”
Lời này thật sự khiến Tô Vân giật mình.
“Đừng đừng đừng, tôi không cần người khác chăm sóc...”
“Không phải người khác, là mẹ anh, mẹ chồng em, đây là việc bà ấy nên làm.”
Tô Vân lắc đầu càng nhanh hơn, “Thật sự không cần, tự tôi có thể làm được...”
Thực ra, nhà họ Tần kiếp trước cũng rất thảm thương.
Chẳng khác nào nhà tan cửa nát.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Tô Vân cực kỳ phức tạp.
Tần Chí Thành nhíu mày nhìn cô: “Em sợ mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu sao? Bà ấy...” rất dễ tính, câu này hắn còn chưa kịp nói ra.
Tô Vân chua xót mở miệng: “Đúng, tôi sợ, anh cũng biết tôi vừa trốn khỏi một gia đình như vậy, cha mẹ nuôi còn đối xử như thế, tôi đối với trưởng bối khác... Hiện tại không thích ứng được.”
Tần Chí Thành nhìn vẻ mặt này của cô, trong lòng hắn không hiểu sao lại trào lên một cảm giác vô cùng khó chịu.
“Nếu em đã muốn vậy, thì được, anh không bảo bà ấy qua đây nữa, nhưng anh sẽ nhờ một chị dâu ở khu tập thể qua đây giúp nấu cơm.”
Tô Vân thấy vậy không từ chối nữa, “Vậy cũng được!”
Có một số nỗi khổ không cần thiết phải đi nếm trải.
“Đúng rồi, lát nữa anh ra ngoài nhớ đóng cửa lại, tối nay không cần qua đây nữa.”
Tần Chí Thành:...?
Hắn cười khẩy một tiếng, không nói gì cả, trực tiếp đi ra ngoài.
Cánh cửa sau đó cũng được đóng lại.
Tô Vân nghi hoặc... Vừa rồi hắn cười khẩy cái gì chứ?
Cô cũng chẳng buồn quan tâm đến những chuyện này nữa.
Thực ra, cô rất muốn tắm rửa.
Nhưng vì tốt cho cơ thể, cô cảm thấy... Vẫn nên nhịn thêm chút nữa.
Dù sao, kiếp trước cô ở cữ không tốt, sau này mắc đủ thứ bệnh tật.
Kiếp này, cô nhất định sẽ yêu thương bản thân mình thật tốt.
...
Ngày mai Tần Chí Thành có nhiệm vụ huấn luyện, không thể ở nhà lo chuyện cơm nước được.
Hắn bước ra khỏi nhà liền đi đến nhà bên cạnh.
Lúc bước vào, đúng lúc cả nhà họ đang ăn cơm.
Thường Vĩnh An đang ăn cơm, nhìn thấy Tần đoàn trưởng bước vào thì vô cùng ngạc nhiên.
Anh ta nhanh chóng đứng dậy: “Tần đoàn trưởng, sao anh lại qua đây? Ăn cơm chưa? Hay là, ngồi xuống cùng ăn một chút.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


