“Ta đang làm gì đây?”
Hắn hiểu rõ, khi tu luyện Vô Tình Đại Đạo, lúc thai nghén Tâm Ma là thời khắc nguy hiểm nhất. Nó không chỉ đe dọa tính mạng bản thân mà còn cả những người xung quanh.
Một cơn bộc phát có thể dễ dàng phá hủy kỳ kinh bát mạch, biến hắn thành phế nhân, rồi dễ dàng bị khống chế trở thành con quỷ giết chóc không ghê tay.
Ngày xưa, khi hắn còn tu luyện, may mắn có sư tôn luôn kề bên. Người dùng thần thông trấn áp khí tức bạo phát, giúp hắn điều tiết nỗi sợ.
Nhưng bây giờ, chỉ có một mình hắn, mà còn kích động Tâm Ma. Chuyện này chẳng khác nào một cậu bé vô tình ấn nút, thả quả bom nguyên tử, khiến hàng ngàn sinh linh khác chết oan. Và hiện tại, trong đó có hai vị ân nhân của hắn.
Tội lỗi khiến Trần Hạo mất mạng vẫn còn đó, mùi đất mới vẫn chưa bay đi…
Nội tâm hắn cố gắng bình tĩnh. Trán lấm tấm mồ hôi, tay khép hờ run run.
Rồi từ ngực trái… một cảm giác lạ!
Luồng khí nóng như kim quang đó lại chảy, nóng hơn, ồ ạt hơn, lan khắp kinh mạch. Lần này, nó cuốn lấy Tâm Ma đen ngòm của hắn, xoa dịu, hòa tan bằng cảm xúc cấm kỵ.
Hắn hít thở đều đặn. Kinh mạch có dấu hiệu thông thoáng trở lại, hắn cười thỏa mãn:
— Vào ăn cơm thôi ông ơi!!!
Tiếng Thất Lão Nương vang lên, khiến hắn mở mắt. Hơn hai canh giờ trôi qua kể từ lúc hắn còn đang trôi giữa những dòng suy tưởng.
Hắn bật dậy:
— Để vãn bối giúp nương một tay.
Thất Lão Nương nhăn mặt, đáp đanh:
— Không, cậu cứ ngồi đó! Việc này để ta.
Bà không hề hay biết rằng, vừa quát ra, bà đã đối diện với một con quỷ sắp chào đời.
Lão Nương nhẹ nhàng hỏi:
— Cậu vừa tu luyện à?
Hắn vuốt lại tóc, cười nhẹ nhàng:
— Vãn bối chỉ vận công trị thương, nhưng do thân thể trọng thương nên có chút phản phệ.
— Nếu không được, đừng cố quá. — Lão Nương bưng bát canh đặt lên bàn, khoác tay.
Hắn bước đến, sắp xếp lại ghế, cười đáp:
— Đa tạ nương.
Thất Lão đi vào, ngồi xuống bàn ăn.
Trên bàn có bốn chén cơm, rau cải xào, thịt kho với măng rừng, canh đậu hũ.
Hắn nghi hoặc hỏi:
— Nhà có thêm khách à, nương?
Lão Nương gắp đồ ăn đầy lên chén cơm, mắt chùn xuống giải thích:
— Đây là phong tục ở thôn. Chén đó là cho Hạo nhi. Khi nhà có người mất, trong vòng 100 ngày, dù ăn gì cũng phải để lại một chén. Nó vẫn còn nhớ mùi đồ ăn, chưa ăn hương quả được.
Lần đầu tiên nghe về phong tục này, hắn tự hỏi:
Phải chăng từ xưa con người giữ gìn ký ức, yêu già mến trẻ, tưởng nhớ người thân đã khuất theo cách này? Không như mấy Tiên Nhân hay Đại Lão, chỉ truyền lại bí tịch công pháp cho hậu bối có cơ duyên kỳ ngộ.
— Nếu vì tu tiên mà thoát ly hồng trần, liệu ta có trở nên lãnh đạm vô tình như họ? Hay vẫn còn con đường khác chưa ai đi qua?
Ba người dùng cơm trong không khí ấm áp.
Ăn xong, hắn cùng Lão Nương rửa bát, rồi đi dạo quanh nhà.
Hắn dừng trước mộ Trần Hạo, lòng đã vững hơn hôm qua, đặt tay lên bia mộ thầm thì:
— Mong đệ hiểu cho ta. Lời hứa với đệ, ta không thực hiện được, vì nếu còn ở đây, Bá Phụ và Bá Mẫu sẽ gặp họa sát thân. Ta sẽ rời đi. Ta hứa khi đủ sức mạnh, sẽ chiếu cố Bá Phụ, Bá Mẫu thay đệ.
Hắn ngước mắt lên trời, tay nắm chặt.
Khuya hôm đó, hắn để lại lá thư trên bàn, sắp xếp lại 4 cái ghế, rồi rời đi ngay.
Đôi chân bước qua cánh cổng, ánh trăng soi lên thân ảnh tạo thành bóng người lấp ló sau những tán cây rậm rạp, mỗi bước chậm rãi như buông bỏ quá khứ cũng như tìm lại chính mình.
Sáng hôm sau, lá thư viết:
*"Đa tạ Thất Lão Bá và Thất Lão Nương đã cưu mang vãn bối. Trên người vãn bối còn nhiều bận tâm. Gặp được hai vị và biết Trần Hạo giúp vãn bối đả thông nhiều khúc mắc.
Dù thân phận vãn bối hai vị đã biết, nhưng vẫn cứu mạng.
Vãn bối xin nguyện làm nghĩa tử của hai vị, gọi một tiếng Phụ Mẫu, và từ đây sẽ lấy tên là Lôi Hạo để thay đệ ấy tiếp tục hành trình dang dở.
Mong đệ trên trời độ cho phụ mẫu bình an. Những kẻ hãm hại đệ sẽ nhận báo ứng.
— Lôi Hạo."*
Thất Lão Bá tay run run, nhìn ra cửa.
Xung quanh chiếc bàn đã có sẵn 4 cái ghế được xếp ngay ngắn.
Lão Nương đã nấu sẵn cháo nhưng lần này, Lôi Hạo không ăn.
Hắn rời Thôn Bàn Sơn, đến chân núi Vô Nhai vào chiều muộn, thấy một hang động nhỏ nghỉ ngơi qua đêm.
Mùi ẩm mốc của hang động, lẫn mùi dơi xộc lên mũi, khiến hắn rùng mình.
Hắn dùng tay che, đánh lửa giữ ấm. Sau một ngày đi đường, mệt mỏi giúp hắn nhanh chóng tịnh thần, suy nghĩ về những ngày qua.
— Khi bị Lạc Trưởng Lão đánh trọng thương, ai cứu ta trong gang tấc? Ai đưa ta đến gần Thôn Bàn Sơn gặp Bá Phụ Bá Mẫu? Ta hôn mê một tháng, nhưng sao không cảm giác được? Khi đủ mạnh, sẽ làm rõ.
Hắn quyết định về An Lạc Thôn, nơi có phụ mẫu, vì chỉ buông bỏ Tâm Ma mới giúp hắn tu luyện thuận lợi.
Đan điền bị phế, tu luyện chân khí vô ích, chỉ có đan dược thiên cấp mới trị được. Quan trọng bây giờ là về nhà, vì sớm muộn gì Lạc Trưởng Lão cũng tìm tới.
Sáng ngày tiếp theo, ánh sáng chiếu vào cửa động, gà rừng gáy vang, hắn thức dậy.
Hôm nay sẽ băng qua sông Lam Hà, đi tiếp về hướng Đông.
Sông Lam Hà nước xanh như trời, hai bên bờ trồng nhiều cỏ Lam Thảo, có vị cay nhẹ giúp an thần tịnh khí, một phần làm thực phẩm ăn, một phần bán cho tông môn luyện dược, là thành phần quan trọng trong nhiều loại đan dược như Kim Tán Dược, Bồi Khí Đan, Ích Khí Đan…
Hắn gặp lão bá đưa đò: nón lá rộng vành, mặt nhăn nheo, áo tay rách.
Chiếc thuyền có mái che, chở được khoảng mười người. Trên thuyền đã có hai hành khách: một hài tử 6 tuổi và cô nương khoảng 15–16 tuổi, ngồi cạnh nhau, có thể là chị em.
— Qua sông bao nhiêu, lão bá? — Hắn gọi vào.
— Hai quan tiền, công tử lên thuyền đi, ta xem còn ai lên nữa không. — Lão bá cười nhếch mép.
Hắn đưa tiền, chui vào mái che, gật đầu chào tỷ đệ trên thuyền, ngồi không gần cũng không xa.
Mắt hắn nhìn ra sông, ánh nắng chiếu xuống mặt nước, phản chiếu những hình thù kỳ lạ, gợi liên tưởng đến thần thú viễn cổ hay quỷ nước, Ma Da.
Giai thoại về chúng khiến bất kể trẻ em nào cũng sợ hãi, trong đó có hắn.
Đang miên man thì có tiếng gọi:
— Đi thôi. Đủ người rồi. — Lão bá gọi vào trong.
Lúc này, bước lên thuyền có thêm bốn người, gồm hai nam, hai nữ. Nhìn trang phục và điệu bộ, rõ ràng là người có tu luyện. Trên thắt lưng treo một thanh kiếm bình thường.
Hắn nhớ tới thanh kiếm của mình:
*Vô Tình Kiếm, pháp bảo của Tông Môn, mệnh danh Kiếm Đoạn Hồng Trần. Lưỡi kiếm dài tám tấc, có rãnh ở giữa, chuôi khảm bảy viên ngọc bích là Thất Tinh, lưỡi kiếm là Bát Tú. Trên đoạn hồng trần, dưới trảm tình căn.
Khi hắn luyện tới Đại Đạo Vô Tình Cảnh Giới, sư tôn đã ban tặng cho hắn cùng với chức vị Tông Chủ. Thấy kiếm như thấy người, hiệu lệnh tông môn. Nhưng giờ chắc đã nằm trong tay Hàn Phong.*
Người thanh niên trong nhóm lên tiếng hỏi thăm:
— Lão bá, để đến Trấn Lạc Tiên còn xa không lão bá?
— Trấn Lạc Tiên còn cách đây khoảng một ngày đi đường. Nếu không có việc gấp, cậu nên ở Trấn Lam Hà đây một đêm, đợi sáng mai đi tiếp. — Lão bá điềm tĩnh đáp.
— Sao thế, lão bá? — Thanh niên thắc mắc.
— Cậu là người nơi khác đến à?
Thanh niên chấp tay giải đáp:
— Không giấu gì lão bá, bốn huynh đệ là người của Thanh Viễn Môn, nhận lệnh sư môn đến Trấn Lạc Tiên, cầu đan dược của Dược Viên Cốc.
Lão một tay chèo, một tay xoa cằm đáp:
— Lại là Dược Viên Cốc. Dược Viên đã đóng cửa từ mấy tháng trước. Người đến không biết bao nhiêu đếm xuể.
Thanh niên giọng cầu khẩn:
— Lão bá có biết rõ sự tình, mong chỉ giáo.
Lão từ tốn giải thích, tay vẫn đưa nhẹ mái chèo:
— Ta chỉ nghe nói do Thiếu chủ Thiên Độc Giáo để ý con gái Cốc Chủ. Không được hồi đáp, nên đã hạ độc vào mảnh dược viên. Giờ linh dược phần thì héo tàn, phần thì mang độc tính.
— Đan dược luyện ra độc chết cháu Trần Viên Ngoại. Lam Thảo bán ra cũng không ai thu mua, dân chúng lầm than, ăn cỏ mà sống… đúng là họa trên trời rơi xuống. — Lão bá thở dài.
Thanh niên nghẹn ngào đáp:
— Đa tạ lão bá.
Lúc này cô nương nhỏ tuổi nhất trong bốn người nức nở:
— Thanh Bình ca ca, nếu không có đan dược, Tuyết Linh sư tỷ sẽ mất mạng. Muội không muốn sư tỷ rời xa muội.
Hai người còn lại cũng nước mắt giàn giụa, có lẽ Tuyết Linh là người rất quan trọng với họ.
— Chúng ta sẽ tìm cách. Cứu sư tỷ. — Thanh niên trấn an.
Nghe đến đây, hắn thầm nghĩ:
Những người này, dù luyện võ đạo kém xa người tu tiên, nhưng lại có cảm xúc và tình cảm mãnh liệt dành cho đồng môn, khác hẳn những Tông Môn mà hắn biết.
Hắn thắc mắc:
— Nãy lão bá nói nên ở đây một đêm, trời sáng hãy lên đường. Không biết có sự tình gì?
— Cách Trấn Lam Hà 20 dặm về hướng Trấn Lạc Tiên có một sơn cốc, người dân gọi là Dạ Điệp Cốc. Mấy tháng nay, hễ cứ đến ban đêm là có tiếng kêu kỳ lạ và sương mù tím. Ai đi vào cũng không thấy đi ra. Vào tìm thì chỉ thấy sót lại quần áo. — Lão bá mặt tái mét kể lại.
— Không ngờ lại có cả chuyện này. Đa tạ lão bá đã chỉ giáo. — Hắn cung kính gật đầu.
Lúc này thuyền đã cập bến.
Mọi người bước lên bờ, lão bá vẫy tay cười tươi:
— Đi thượng lộ bình an!!!
Hắn quay lại chào lão bá, rồi bước đi.
Bốn huynh đệ kia thì đi một hướng riêng, còn hắn cùng hai cô nương đi chung.
Trên đường đi, hắn mới để ý chân cô nương đang đi khập khiễng. Hài tử kia đang dìu lấy nhưng cảm giác có thể ngã bất cứ lúc nào.
Hắn quay người lại, hỏi thăm:
— Cô nương chân bị gì? Có cần tại hạ giúp một tay không?
Cô nương lắc đầu, nhanh tiếng đáp:
— Không… Không sao, ta có thể tự đi được.
Hài tử thở hồng hộc, vội chen vào:
— Nghỉ lát đi, tỷ ơi, đệ lại mệt rồi.
Cô nương nhăn mặt:
— Mệt! Mới đi có mấy bước, hàng ngày không nghe phụ thân, tập trung tu luyện.
Tiểu hài tử cười ha hả, nói hồn nhiên:
— Tại tỷ nặng!… chứ có phải tại đệ đâu.
Hắn thầm nghĩ:
Hài tử này mắc một sai lầm lớn khi dám chê nữ tử nặng. Lớn lên sẽ biết, có nhiều cách để mất mạng, trong đó có cả cách nói nữ tử hơi có da thịt một xíu.
Cô nương đỏ mặt, mắt trợn lên quát:
— Đệ lại muốn ăn đòn à, Bảo Bảo!
Hài tử vội lấy hai tay che đầu. Do không ai dìu, nàng ngã nhào, tay chống xuống đất, rách một lỗ trên lòng bàn tay. Máu chảy ra.
Hắn lập tức chạy đến, xé vải trên tà áo mình, băng lại vết thương.
Bảo Bảo vội nhảy ra xa khóc òa lên.
Cô nương má ửng đỏ, mắt long lanh, cúi người:
— Đa tạ công tử tương trợ.
Rồi nàng quay sang Bảo Bảo, mắt mở to, miệng hình vòng cung như quỷ diện:
— Ta nghe nói thịt Bảo Bảo ăn rất ngon, đệ cho ta nếm thử nha.
Bảo Bảo mếu máo, dùng nước mũi vuốt lên chỏm tóc mình, tạo thành hình sừng trâu như Ngưu Ma Vương, rồi lè lưỡi ra, cố trêu lại cho tỷ tỷ vui, sẽ không “ăn thịt” mình.
Hắn bật cười. Cô nương cũng không kìm được.
Nàng đưa tay ngoắc Bảo Bảo:
— Bảo Bảo lại đây, đa tạ công tử đi.
Bảo Bảo chạy đến, cầm tay hắn đặt lên má mình. Nước mắt, nước mũi dính đầy tay, nó thì thầm:
— Đa tạ huynh tương trợ.
Cả ba cùng ngồi trên một tảng đá gần đó.
Cô nương chắp tay lên tiếng:
— May có công tử tương trợ giữa đường, xin được biết quý danh công tử?
Hắn từ tốn:
— Không cần bận tâm. Tại hạ Lôi Hạo.
Cô nương chỉ tay về hướng hài tử, cười đáp:
— Tiểu nữ là Bối Nhi, còn kia là Bảo Bảo!
Bảo Bảo đang chụp một con bướm gần đó, hét to:
— Nghe lệnh chỉ huy!
Bảo Bảo đang nhớ tới trò chơi đi săn yêu quái. Có một đứa làm chỉ huy, ban lệnh cho bọn nó đi bắt bướm, bắt ve về nộp để nhận thưởng.
Hắn cười thỏa mãn, nhìn cách bọn trẻ hồn nhiên chơi đùa. Tâm thức hắn nhẹ nhõm.
— Bối Nhi cô nương, sao chân bị thương nặng?
Mắt nàng nhìn sang một hướng:
— Tiểu nữ cùng Bảo Bảo đi qua sông hái thuốc, vô tình bị độc trùng cắn. Thuốc thì rơi hết, xém mất mạng.
Nàng nhìn xuống chân, nơi có vết thương xám màu:
— May gặp Địa Linh Thảo, chữa trị kịp thời. Vết thương còn đau nên khó đi lại.
Hắn gật nhẹ:
— À, không ngờ cô nương cũng là y sư.
Nàng khoác tay bác bỏ:
— Không dám, phụ mẫu ở nhà là y sư, tiểu nữ chỉ học qua một ít…
Hắn cười xem như lời chấp nhận, hỏi tiếp:
— Vậy cô nương nhà ở đâu?
Bối Nhi nhìn về hướng thôn làng xa xa:
— Nhà tiểu nữ đi về hướng kia, năm dặm nữa.
Hắn vào bụi cây gần đó, chọn một cành cây thích hợp làm nạng chống, đưa cho Bối Nhi.
Bảo Bảo vẫn còn đang ham chơi, Bối Nhi liếc nó một cái. Tay nàng vẫy vẫy. Nó nhảy cẫng lên rồi ùa tới.
— Về nhà thôi, Bảo Bảo.
Cả ba cùng đi trên đường xuyên qua thôn nhỏ, vầng sáng hướng tây đỏ ửng lấp ló sau dãy núi, phản chiếu lên ba bóng người đang thong thả về nhà. không lâu sau đã đến nơi.
Dừng lại trước căn nhà lợp bằng lá cọ. Từ ngoài nhìn vào, nhà vừa phải, sân trước rộng rãi, trồng vài luống linh dược xanh tươi. Một xích đu cũ nằm trước nhà.
Cổng vào trồng một loại linh dược hoa vàng năm cánh, thân leo uốn lượn, tạo thành cổng vòm.
Hương thơm ngào ngạt, khiến đầu óc lãng khách tỉnh táo hẳn ra.
Hắn đang thẫn thờ, miên man nhìn cảnh vật yên bình, thơ mộng, thì bỗng có tiếng gọi từ trong nhà vọng ra…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






