Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngũ Lôi Hoành Đỉnh Chương 4: Gả Con Gấp!!!

Cài Đặt

Chương 4: Gả Con Gấp!!!

— Bối Bối! Bảo Bảo! Về rồi à? Rửa tay rồi vào ăn cơm!

Hắn nghĩ bụng: đúng lúc, mấy ngày đi đường chủ yếu hái trái cây, nay ăn một chút cũng không sao.

Bối Nhi đáp lời ngay:

— Dạ, bọn con về rồi.

Hắn cùng hai tỷ muội bước vào nhà. Trên đường đi, hắn nhìn quanh thấy xung quanh nhà trồng rất nhiều linh dược. Có nhiều loại hắn đã biết công dụng, nhưng cũng có nhiều loại mới lần đầu hắn thấy.

Bát Giác Liên, Xuyên Khung, Thục Địa, Hoàng Liên, Bách Hợp… trồng thành hàng thẳng tắp.

Mùi linh dược thoang thoảng trong không khí khiến hắn cảm thấy thoải mái. Hắn nghĩ nếu ở đây lâu dài, chắc chắn Đan Điền của hắn cũng sẽ được cải thiện. Hắn cười khoan khoái.

Vừa vào đến cửa, hắn thấy một đại nương hơi mập mạp, mặc áo đỏ, tóc búi cao gọn gàng, gương mặt phúc hậu.

— Bối Nhi, con bị làm sao vậy? — Nương tỏ vẻ hốt hoảng.

— Dạ, con bị độc trùng cắn bên kia sông. May nhờ có Địa Linh Thảo hút máu độc… — nàng vội đáp lời.

Nương chạy đến nhìn chằm chằm xuống chân nàng:

— Đưa chân mẫu thân xem.

Xem qua vết thương, đại nương chạy ra sân, đến một luống linh dược, bứt hai nhánh cây, một nhánh bỏ vào miệng nhai. Sau đó đi vào nhà, nhả ra đắp lên vết thương, nhánh còn lại đưa cho Bối Nhi xem.

— Cây này là Kim Ngân Thảo. Bị độc trùng cắn thì lấy lá này đắp. Nhánh còn lại nấu uống dần.

Bối Nhi gật đầu, đôi mắt chăm chú nhìn nhánh linh dược:

— Con sẽ ghi nhớ.

Lúc này, đại nương mới để ý đến hắn. Thấy người lạ, bà hốt hoảng:

— Cậu... cậu là ai?

Bối Nhi nhanh nhảu:

— Đây là Lôi Ca Ca. Nãy đi trên đường con bị ngã, may nhờ có huynh ấy tương trợ.

Hắn đáp lễ phép:

— Vãn bối là Lôi Hạo, tham kiến đại nương, mong đại nương thứ lỗi. Thấy đại nương bận bịu, vãn bối không dám làm phiền.

Đại nương cười, khoác tay:

— Lôi Công Tử khách sáo rồi. Ta phải cảm kích ơn cứu mạng của công tử mới phải. Tiểu nữ ngã trên đường, may gặp công tử cũng là duyên phận. Thôi thì…

Đại nương nhìn sang Bối Nhi, vẻ mặt nham hiểm:

— Không biết Lôi Công Tử thấy Bối Nhi thế nào?

Bối Nhi hai má đỏ lên, mắt rươm rướm:

— Mẫu thân, đây là lần thứ mấy mẫu tha gả con rồi?

Đại nương cười to, lấy tay che miệng:

— Làm sao ta nhớ hết.

Một lão đầu tầm năm mươi tuổi bước vào, cười ha hả. Lão cao ráo, hơi gầy, tóc bạc búi cao, mặc đạo bào hoàng sắc, tay cầm phất trần.

Hắn vội chắp tay cung kính:

— Vãn bối tham kiến tiền bối.

— Khách sáo, khách sáo rồi. Bối Nhi lần đầu dẫn người lạ vào nhà, phải tiếp đãi chu đáo! — Lão cười mỉa mai.

Bối Nhi khóc mếu:

— Con sẽ không lấy chồng đâu. Đừng gả con!

Bảo Bảo cũng mếu máo theo:

— Tỷ tỷ không được lấy chồng… Vì lấy chồng sẽ có em bé… Mà có em bé… là đệ thích lắm!

Nó nít khóc xong lại cười ha hả, hát:

— Có em bé, là có em bé!

Gương mặt ác quỷ của Bối Nhi hiện lên sau lưng Bảo Bảo:

— Tỷ thấy đệ đang rất ngứa đòn thì phải!

Bối Nhi cầm phất trần, hai tỷ muội rượt nhau khắp nhà rồi ra vườn, đạp thẳng lên luống linh dược.

Lão ôm đầu, cười gượng:

— Tụi nó suốt ngày vậy, mạo phạm mong cậu thứ lỗi.

Hắn cười, chắp tay:

— Dạ, vãn bối không phiền. Vãn bối xin hỏi cao danh quý tánh của tiền bối.

— Ta là Đinh Xuân Thu, thê tử ta là Mộc Uyển Thanh.

Hắn nghe tên thấy quen quen, đáp nhanh:

— Tại hạ Lôi Hạo. Đang trên đường đến Trấn An Lạc, đường còn xa, mong tiền bối cho vãn bối tá túc qua đêm.

Thu Lão phóng tầm mắt ra cửa, nhìn xa xăm:

— Từ nơi đây đến đó đúng là xa thật. Mà còn nguy hiểm trùng trùng, vạn người đi chỉ có một người đến được!

Sau đó cười hề hề, giọng nhẹ nhưng đầy ma lực:

— Chi bằng ở đây, ta sẽ gả con gái cho…

Hắn hoảng hốt, tưởng lúc nãy chỉ là đùa. Hắn ngập ngừng:

— Trên người vãn bối còn nhiều điều bận tâm, thân còn mang trọng trách. Mong tiền bối thứ lỗi.

Thu Lão nghiêm giọng:

— Vừa gặp đã đòi cưới, thật sự mạo phạm công tử.

Hắn xua tay:

— Tiền bối, không sao… Vãn bối chỉ thắc mắc sao hai vị muốn gả Bối Nhi gấp gáp? Bối Nhi mĩ mạo như hoa, trai tráng trong thôn, không lẽ đều đã có ý chung nhân sao?

Thu Lão sợ sệt, hai vợ chồng nhìn nhau gào khóc.

Hắn nhanh nhẹn:

— Chắc vãn bối đã mạo phạm, mong hai vị thứ tội!

Hai vợ chồng gào to hơn. Hắn ngơ ngác nhìn ra cửa.

Bên ngoài, người cầm phất trần, người cầm chổi quét nhà, va nhau chí chóe. Bụng hắn kêu lên, hắn đang rất đói...

Lát sau, hai vợ chồng nín khóc. Lúc này mặt họ nhìn cực kỳ uy tín. Đã nghiêm túc nhưng chưa đáng kể. Hai người tựa vào lưng nhau nhìn về hướng hắn, nói đồng thanh:

— Nếu cậu đã muốn biết. Thì chúng tôi sẽ nói!!!

Nói xong, Thu Lão một tay chống lên eo, một tay chống lên trán, đi lùi về hướng hắn. Thanh Nương thì một tay chống eo, một tay đưa lên trời, hai chân bắt chéo cũng đi theo. Sau đó cả hai ngồi xuống cạnh hắn.

Nếu hắn có cơ hội trọng sinh về thời hiện đại, chắc sẽ biết dáng đi này của họ.

Ba người chụm đầu vào nhau, nhìn xem xung quanh có ai không. Thể như đây là chuyện cơ mật...

Thu Lão nghiêm túc:

— Cậu là người ta tin tưởng nhất, chỉ sau vợ và hai đứa con ta.

Hắn nhớ tới gương mặt đầy nước mũi của Bảo Bảo và quỷ diện của Bối Nhi. Chạm mắt sang, Thanh Nương gật nhanh:

— Ta cũng vậy!

Hắn cũng gật đầu theo.

Thu Lão nhìn sâu vào mắt hắn:

— Cậu có từng nghe qua Thiên Linh Căn chưa?

Hắn giật mình. Đây là Thiên Linh Căn hiếm có.

— Vãn bối từng nghe qua.

Thu Lão nhíu mày, liếc ra cửa:

— Bối Nhi có Thiên Linh Căn!

Thanh Nương vội lấy tay bịch miệng lão.

Tim hắn đập loạn, nghĩ: Không ngờ Bối Nhi có tư chất này. Nhìn muội ấy vui vẻ, vô ưu vô lo như vậy… Phải biết người có Thiên Linh Căn nếu truyền ra ngoài, tất cả Tông Môn, Chính Tà đều muốn thu nhận, hoặc đúng hơn là cướp đoạt.

Có một số Bí kỹ tà môn có thể hấp thu linh căn người khác qua việc song tu. Người bị cưỡng đoạt sẽ thành phế nhân hoặc mất mạng.

Hắn cố trấn tĩnh:

— Vậy sao tiền bối còn gấp gáp gả Bối Nhi?

Thu Lão thất thần kể:

— Mười sáu năm trước, ta và thê tử đi vào trong Dạ Điệp Cốc tìm linh dược. Nàng thấy có một dấu chân trên đá, có nước đọng lại phảng phất hương thơm dễ chịu.

Nàng vì tò mò nên để chân lên ướm thử, bất giác cảm thấy có luồng hàn khí đang thẩm thấu vào người, nước cũng tiêu tán đi.

Thời gian sau, thì sinh ra Bối Nhi. Ta và nàng cứ nghĩ mọi chuyện đều là cơ duyên trùng hợp.

Bất chợt lão hạ giọng, nhìn chằm chằm hắn:

— Nhưng cách đây nửa năm, ta vào Dạ Điệp Cốc, đi ngang qua tảng đá năm xưa thì...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc