Sáng hôm sau, hắn tỉnh dậy trên giường.
Có lẽ lúc mê man ngoài mộ Trần Hạo, Thất Lão đã đưa hắn vào nhà.
Hắn cố ngồi dậy, rót cho mình một cốc nước ấm. Thân thể hắn đã bình phục một phần; nhờ tu luyện nhục thân, hắn đã có thể đi lại.
Hắn ra khỏi cửa, nhắm mắt hít lấy không khí sáng sớm. Từng luồng gió thổi từ Đỉnh Vô Nhai xuống đồng bằng se lạnh, khiến đầu óc hắn tỉnh táo hơn.
Xung quanh nhà là mấy luống rau xanh ngắt, sắp xếp ngay ngắn, trên lá còn sót vài hạt sương sớm. Đã bao lâu hắn mới lại cảm nhận được sự yên bình đến thế?
Gần nơi hắn đứng, một con gà trống đứng trên cây táo. Bộ lông đen nhánh, đuôi dài cong rồi rũ xuống, cổ và đầu trắng tinh, cái mào đỏ dựng thẳng. Nó gáy vang, âm thanh dội lại nhiều lần.
Hắn để ý dáng đứng của nó rất uy mãnh: một chân trụ, một chân co, đầu ngước lên trời. Uy thế chẳng thua những đại lão tu tiên trấn áp quần hùng. Không ai dám đụng đến nó lúc này, chỉ có những con chim hót như cổ vũ và ca tụng.
Thất Lão cầm cuốc từ trong nhà bước ra, lên tiếng cắt đứt mạch suy diễn của hắn:
— Cậu vào nhà ăn cháo rồi uống thêm thuốc. Lão nương vừa mới nấu xong. Ta đi cuốc cho xong luống rau để kịp gieo hạt.
Hắn vội chắp tay, mắt hướng về cây táo:
— Đa tạ lão. À, con gà trên cây kia có bộ lông thật đẹp.
Lão cười, mắt ánh lên nỗi niềm nhung nhớ:
— À, là Tiểu Hắc Kê. Trong đàn gà chỉ có nó có màu đặc biệt đó. Hạo nhi thấy thích nên để nuôi đến giờ, không nỡ thịt.
Hắn thầm nghĩ: cũng như các đời tông chủ, đi từ thấp lên cao, ai được ưu ái, có cơ duyên thì mai này sẽ giữ vị trí tông chủ đời tiếp theo. Hắn cũng từng nghĩ như vậy với đệ tử mình — Hàn Phong. Không ngờ Vô Tình Tông lại khắc nghiệt đến vậy. Một phần vì tư chất hắn hơn người, ít ai vượt qua; phần nữa lỗi do hắn chọn đệ tử chân truyền quá tùy hứng, nghe lời xúi giục của các trưởng lão. Nên Hàn Phong mới lấy hắn làm Tâm Ma để đột phá.
Còn Hàn Vân, nàng ta chưa cắt được thất tình lục dục, hắn cũng quá sơ ý. Hắn chỉ lo tu luyện, chấn hưng Tông môn, chứ không quan tâm bọn họ, thật sự muốn gì?
— Tối hôm qua đa tạ Thất Lão đã đưa vãn bối vào nhà.
Lão vuốt râu, tay đung đưa cán cuốc, thắc mắc:
— Không có gì, mà sao cậu lại ngủ ngoài đó?
— Vãn bối muốn bái kiến lệnh lang. Vì sau này cũng theo con đường tu tiên, mong lệnh lang phù hộ để sớm sơ nhập vào Tông môn. — Hắn cười trừ.
Lão xua tay, chỉ tay vào nhà:
— Dưỡng bệnh cho tốt, vào nhà ăn cháo đi, kẻo nguội.
— Đa tạ Thất Lão.
Hắn cúi người rồi đi vào nhà. Thất Lão ra luống rau.
Thấy lão nương lúi húi trong bếp, hắn lên tiếng:
— Chào buổi sáng, Lão nương!
Lão nương bưng bát cháo đến, thổi nhẹ rồi đưa hắn.
— Cậu dùng cháo đi, kẻo nguội.
Hắn đỡ bằng hai tay, gật nhẹ:
— Đa tạ nương!
Hắn vừa thổi vừa húp. Bát cháo vơi đi một nửa, hắn nói:
— Thuốc của vãn bối không cần thêm đường.
Mắt Thất Lão Nương chùng xuống:
— Do thói quen của Hạo nhi, ta quên. Nó đánh nhau về nhà, ta nấu thuốc đều phải thêm đường nó mới chịu uống… Haizzz… giờ thì, muốn cũng không còn cơ hội.
Hắn vội đáp:
— Mong lão nương bớt đau buồn. Đệ ấy trên trời sẽ phù hộ cho chúng ta. Vãn bối từng đọc điển tịch: nếu sống là người tốt, làm nhiều việc thiện, khi mất, tàn hồn sẽ phi thăng lên trời, hít linh khí thiên địa tu luyện thành tiên.
Lão nương đôi mắt lấp lánh, mỉm cười:
— Ta cũng mong như vậy. Từ nhỏ đến lớn, nó thích nhất là tu luyện. Khi đến tuổi bái nhập tông môn, một số nơi chê tư chất không đủ. Nhưng nó tu luyện không kể ngày đêm. Năm năm trước, may mắn bái nhập Vô Tình Tông. Tháng trước, nó về nhà, nói đã tấn thăng thành đệ tử nội môn. Cả thôn ăn mừng mấy ngày liền. Đi đến đâu, ai cũng chúc mừng.
Lão nương nghẹn ngào tiếp:
— Nó luôn khen Tông chủ anh minh. Khi tranh đấu thăng cấp nội môn đệ tử, nó bị cháu ngoại nhị trưởng lão hãm hại, dùng ám khí tà độc đánh lén, suýt thua. May nhờ Tông chủ anh minh tạm dừng trận đấu để trị thương, làm rõ. Nó dốc sức đánh thắng, kẻ ám hại bị đuổi khỏi Tông môn.
Hắn hồi tưởng: Trần Hạo, đệ tử ngoại môn nửa năm trước. Cậu ấy luyện Kim Cang Thoái Ảnh Bộ, bộ pháp khó nhất của Tông môn, ít ai chọn. Chân phải ngâm trong Hàn Thủy chịu lạnh thấu xương, chân trái ngâm trong Độc Thủy chịu ăn mòn da thịt. Hai chân chịu đau đớn, hủy rồi tái tạo 7749 ngày. Khi đại thành, cứng cáp nhưng nhanh nhẹn. Ít bộ pháp nào bì kịp. Đệ ấy bị ám khí của Nhị Trưởng Lão đánh vào huyệt Chí Dương, phong ấn tu vi. Hắn vì trọng người tài, đã yêu cầu dừng trận đấu. Không ngờ đây lại là cơ duyên của đệ ấy… và cũng là nguyên nhân dẫn đến cái chết đau thương. Hắn đặt bát cháo xuống bàn.
— Không ngờ đệ ấy trước khi mất đã đạt được thành tựu như thế. Trên trời cũng an lòng.
Lão nương lau vội nước mắt:
— Đa tạ cậu. Không biết Tông Chủ mới của Vô Tình Tông sẽ là người như thế nào. Mong cậu cũng thuận lợi bái nhập vào Vô Tình Tông.
Hắn ngập ngừng:
— Vãn bối mạo muội hỏi… Lão nương có tin Tông Chủ cấu kết với Ma Giáo ám hại đồng môn đệ tử không? Nghe chuyện quá khó tin.
Lão nương trả lời ngay:
— Không. Hạo nhi tuy khù khờ, chỉ lo tu luyện. Đó là lần duy nhất nó khen một người nhiều như thế. Ngay cả Tiểu Hắc Kê, liên tục gáy, cọ vào người nó để lấy lòng, cũng không khen lấy một câu, chỉ vuốt lông rồi thả vài nắm thóc.
Hắn cười:
— Vãn bối cũng không tin. Chắc còn khúc mắc.
Lão nương giọng quả quyết:
— Nên ta khuyên cậu hãy đi bái nhập các tông môn gần đây trước. Khi không còn tông môn nào thu nhận, hãy đến Vô Tình Tông.
Hắn cười tươi, gật đầu:
— Đa tạ Lão Nương. Vãn bối sẽ ghi nhớ.
Một tầng ấm áp dâng lên trong đầu hắn. Cảm giác được minh oan và ngợi khen giúp nội tâm hắn biến chuyển tốt hơn. Dù mất hết tu vi, những lời này lại là điều cần thiết nhất.
Hắn lên giường, xếp bằng, hai tay đặt lên đùi, nhắm mắt vận khí. Chân khí không đi vào Đan điền. Đầu hắn hiện lên hình ảnh phụ mẫu. Hơn 15 năm chưa về nhà, không biết họ giờ ra sao. Yên Nhi chắc đã không còn đợi hắn dưới gốc cây anh đào trước thôn. Khi hắn chọn quên họ, liệu họ còn nhớ hắn?
Suy nghĩ tệ hại và ngây thơ. Chỉ cho phép hắn làm tổn thương người khác, còn người khác thì không có quyền. Hắn ích kỷ, nhưng mong sự ích kỷ này còn cứu vãn được. Đây mới chính là phản phệ tàn độc nhất khi tu luyện Vô Tình Đại Đạo: khi mất hết tu vi, người hắn nhớ nhất cũng là người hắn không dám đối mặt.
Hắn lại nhớ A Thụy, A Lâm, Mạc bá bá… Nhớ hết những người trong thôn An Lạc. Nhưng để đối mặt với họ thì…
Sắp tới, tin Lôi Thiên Hành — Tông Chủ Vô Tình Tông cấu kết Ma Giáo ám hại đồng môn đệ tử sẽ lan truyền. Liệu ai còn dám chứa chấp hắn, kể cả phụ mẫu?
"Còn Lạc Trưởng Lão, ta là Tâm Ma của lão. Lão sẽ tìm ta để diệt Tâm Ma"
Hắn giật mình. Ở lại đây khác nào đưa Thất Lão Bá và Lão Nương vào nguy hiểm. Hắn phải rời đi, nhanh nhất có thể. Nhưng đi đâu? Trốn đến nơi không ai tìm thấy, tu luyện để trở lại đỉnh phong, báo thù rửa hận. Nếu tiếp tục tu luyện Vô Tình Đại Đạo, diệt Vô Tình Tông chính là Tâm Ma lớn nhất của hắn.
Dù nhắm mắt liên tưởng, môi hắn vẫn cười cay đắng. 20, 30 năm trước, khi còn ở Tông môn, dựa vào tài nguyên, pháp quyết, bí kỹ để tăng tu vi. Giờ thì sao? Bí kỹ nhớ, pháp quyết nhớ, nhưng tài nguyên đâu ra: Đan dược, linh thủy, pháp bảo… Vừa tu luyện vừa trốn chạy, đến khi nào?
Beng!!!!
Thần thức hắn hỗn loạn.
Nỗi sợ cuồn cuộn.
Tim đập loạn nhịp.
Cắn môi đến ứa máu, càng đau càng hoảng loạn. Hắn thở gấp.
— Vậy ta sẽ trốn chạy để tu luyện. Ta sẽ báo thù, ta sẽ diệt Tâm Ma. Tất cả các ngươi đều muốn diệt ta!
Trán hắn lấm tấm mồ hôi, từng giọt chảy vào mắt hòa cùng nước mắt cay xè. Hắn nắm chặt da thịt.
Tâm Ma của hắn dao động mãnh liệt, bạo phát bao trùm toàn thân, sau đó hấp thu rồi thu nhỏ lại ngay ngực trái. Nhìn hắn như một ác ma thật sự, đầu tóc rối bù, mặt đỏ tươi. Vết máu trên môi như thể vừa mới ăn tươi một sinh linh nào đó. Đôi mắt khẽ mở ra, hằn tia máu.
Không được! Tâm Ma của hắn đã thành hình…
Đúng lúc này, bên ngoài vang tiếng gọi của Thất Lão Nương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










