Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngũ Lôi Hoành Đỉnh Chương 1: Đại Đạo Phản Phệ

Cài Đặt

Chương 1: Đại Đạo Phản Phệ

Hồi 1: Tông Chủ Ngã Xuống

Đã trôi qua 2000 năm, kể từ khi Thiên Mệnh Thần Tướng dùng thần lực phong ấn Ma Tôn, trả lại bình yên cho đại lục.

Tại Bí Cảnh Vô Tình Cốc, Lôi Thiên Hành đang bị bao vây đến đường cùng. Hắn nghiến răng nhìn Lạc Trưởng Lão.

— Ta không ngờ ngươi mới là người đánh cắp Thôn Thiên Kính, còn dẫn dụ ta vào bí cảnh!

Hắn nở nụ cười cay đắng.

— Ta một đời vì tông môn, chấn hưng Đại Đạo, không ngờ lại chết trong tay một lũ tiểu nhân!

Lạc trưởng lão tay cầm Thôn Thiên Kính, trợn mắt cười điên dại.

— Haha, mưu tính ngươi? Chỉ trách ngươi đã quá vô tình. Ngươi đâu hề đề phòng đệ tử chân truyền yêu quý của ngươi...

Ta từng thề: ngày Vô Tình Đại Đạo của ngươi tu luyện đến đỉnh phong, cũng là ngày ngươi phải chết.

Từ bên cạnh, Hàn Phong thở nhẹ.

— Tông chủ đời kế tiếp phải diệt được Tâm Ma, bước vào Vô Tình Đại Đạo. Nhưng, ta không ngờ, nó lại là... Đố kỵ với người. Nên chỉ có vượt qua người, cướp hết mọi thứ. Đó mới là Tâm Ma lớn nhất.

Hắn dừng lại cười chua chát.

— Nhưng tư chất bất phàm của ngươi!... Luôn khiến ta kinh hãi... Nên hãy phế bỏ tu vi, trao cho ta Lệnh bài Tông Chủ!

Hàn Phong căng mắt nói khẽ:

— Đệ tử hứa sẽ không lấy mạng người.

Lôi Thiên Hành lau vệt máu nơi khóe miệng, đôi mắt như xuyên tâm can.

— Ta đã chính thức truyền Đại Đạo Kiếm Ý cho ngươi. Ngươi vốn đã là Tông Chủ đời kế tiếp.

Hàn Phong cười thỏa mãn.

— Chức vị Tông Chủ dĩ nhiên ta muốn. Nhưng thứ ta khao khát là Vô Tình Đại Đạo Cảnh Giới. Từ đầu, ngươi đã đánh giá sai Tâm Ma của ta rồi.

Lôi Thiên Hành tay run run siết chặt Vô Tình Kiếm.

— Vậy nên sau lưng, ngươi dám hạ độc tất cả sư huynh, sư tỷ, cấu kết với Lạc trưởng lão ám hại cả ta?

Hắn nín thở, ánh mắt hằn tia máu, nhìn xuống thi thể các đệ tử, người bị đánh xuyên ngực, kẻ bị phanh thây tứ chi. Mắt đứng tròng thảm thiết, mùi máu tanh nồng nặc lan khắp bí cảnh. Hắn nghiến răng

— Hôm nay, dù ta có chết, cũng kéo theo các ngươi xuống Hoàng Tuyền!

Hắn ộc máu đen, cầm Vô Tình Kiếm vận cộng chém một đường ngang trời, hét lớn:

“Đại Đạo Kiếm Ý – Nhất Trảm Thiên Địa!”

Thiên Địa gầm vang, lôi quang kéo đến. Hàng ngàn tia kiếm ý đỏ thẫm từ khắp nơi chui ra như xé toạc trời đất. Sau đó tụ lại bao phủ lấy hắn hòa với tông phục hoàng sắc đã đẫm máu, tóc dài tung bay. Nhìn từ dưới lên, hắn như một Sát Thần, đôi mắt đỏ rực tỏa ra sát ý ngút trời.

Hàn Phong hốt hoảng: dù bị độc xâm nhập vào kinh mạch, uy áp của hắn chỉ giảm đi mấy phần. Nếu ở đỉnh phong, liệu ta có là đối thủ?

Hàn Phong oán giận, cắn ngón tay vẽ chú văn lên kiếm, gầm lên:

“Vạn Kiếm Xung Thiên!”

Những dòng chú văn màu vàng, bay lên trời, xoay vòng như cơn lốc trên không trung. sau đó hợp lại thành quang ảnh thanh kiếm cao mười trượng, gân tay nổi lên, dứt khoát chém xuống.

Lôi Thiên Hành vội dùng kiếm ý tụ lại tạo lá chắn, hắn gồng sức chém tiếp một đường từ dưới lưới lên. Lôi kiếm tung ra như vũ bão:

“Hóa Lôi Kiếm Ý – Kích Sát!!!”

Các thanh kiếm lôi sắc phóng ra đánh nát quang kiếm của Hàn Phong sau đó tiếp tục bắn tới

Lạc Trưởng Lão vội dùng Thôn Thiên Kính ném ra, niệm chú:

“Vạn Vật Hóa Vô Tình!”

Luồng kim quang tạo lá chắn, hấp thu hết đòn từ tử lôi, cuộn trào rồi bắn ngược lại.

“Bùm!!!”

Kiếm ý của Lôi Thiên Hành bị xé tan. Không còn phòng hộ, hắn lập tức hứng trọn đòn tử lôi, bị đánh văng ra, bay ngược về sau, k

Kích vỡ nát bia đá Vong Linh. Trong không khí thoảng mùi cháy khét. Máu tươi trào ra, nhưng khóe miệng hắn vẫn nở nụ cười thích thú.

— Không hổ là Thôn Thiên Kính, pháp bảo mạnh nhất tông môn, hấp thu và khuếch đại sát thương cực hạn. Hahaha… đúng là đồ tốt, nhưng ta cũng không ăn chay!

Hắn tung pháp quyết, vận khí toàn thân:

“Vô Tình Hóa Thiên Địa – Cuồng Lôi Kiếm Ý!”

Mắt hắn chớp chớp tia tử lôi, nộ khí bạo phát khiến đất đá bay lên lơ lửng. Từ trời cao ngàn vạn lôi quang bị hút lại, tạo thành Lôi kiếm cao hơn hai mươi trượng bao phủ lấy Vô Tình Kiếm, tiếng nổ tách tách chói tai.

Sau đó, hắn tụ lực lên chân, gồng sức nhảy bật đến, chém một kiếm toàn lực vào kết giới Thôn Thiên Kính, tạo vụ nổ lôi điện kinh thiên. Bụi tung mù trời, khi tan đi, kết giới đã hổng một lỗ to bằng đầu người.

Phía sau Lạc Trưởng Lão, một bóng người từ xa lao đến nhanh như cắt:

“Vô Tình Đạo – Băng Linh Châm – Phá!!!”

Băng Châm bay với tốc độ cực nhanh, nhắm vào Lạc Trưởng Lão. Còn trong gang tấc, nó lướt qua mặt lão tạo thành vết cắt rỉ máu.

Sau đó xuyên qua lỗ hổng kết giới, cắm thẳng vào đan điền Lôi Thiên Hành. Chân nguyên tự bạo phát nổ bay tứ tán, hắn rơi xuống đất, tạo thành hố lớn xung quanh.

Hắn ngẩng đầu, mắt đỏ máu nhìn Hàn Vân. Nàng nhìn xuống hắn, chỉnh lại mái tóc rối nhẹ, ánh mắt sắc lạnh:

— Từ lúc ngươi từ chối ta, ngươi chính là Tâm Ma của ta. Nay ta diệt nó, Vô Tình Tông sẽ không còn Hàn Vân. Từ nay, ta là Hàn Lãnh Tuyết. Ta không lấy mạng ngươi là đã trả đủ.

Từng dòng ký ức hiện lên từ lúc nàng bái hắn làm sư phụ. Truyền cho nàng Vô Tình Đạo, giúp nàng lĩnh hội, trấn áp tâm ma. Hắn quả thật không lường trước kết cục này. Nàng mặt vô cảm, quay đầu ngự kiếm bay đi.

Hàn Phong bay xuống cạnh Lôi Thiên Hành, nhặt lên Lệnh bài tông chủ và Vô Tình Kiếm, cười như điên dại, chỉa kiếm lên trời, toàn thân run lên:

— Haha!! Ta đã có bước tiến lớn tu luyện, ta mưu cầu sức mạnh nhưng Tâm Ma lúc nào cũng hối thúc ta... Chỉ có bước vào cảnh tối cao này, mới làm ta thỏa mãn.

— Nay ta tha ngươi một mạng, từ đây ân đoạn nghĩa tuyệt!

Hàn Phong quay lưng, cầm kiếm quét một đường lên đất, bay đi mất hút.

Lạc Trưởng Lão siết tay, nhẹ giọng, đôi mắt trợn trừng:

— Ngươi từng cao cao tại thượng. Ngươi sai ta giết cô ta để đến cảnh giới Đại Đạo. Ta làm theo, haha!

Nhưng sau đó thì sao? Tâm ma lại hiện ra... Lần này ta đã khế ước với nó là phải lấy mạng ngươi.

Lão cười to, vang vọng khắp bí cảnh. Luồng khí tức tà dị đen ngòm cuồn cuộn tỏa ra tứ phía, mắt lão mở to, chỉ còn thấy tròng đen. Trên trời hắc vân kéo đến đùng đoàng, lôi điện đánh xối xả.

Đôi mắt hắn run run tia máu, ngước nhìn thiên địa dị tượng. Cảm giác bất an, nắm chặt tay hét lớn:

— Lạc Thanh Sơn, ngươi đã nhập ma!!!

Tiếng vụt lướt qua, lão bay đến xé gió, tung cú đá toàn lực vào ngực Lôi Thiên Hành, bay xa hai mươi trượng tạo vệt dài trên đất, bụi tung mịt mù.

— Hãy làm tế phẩm cho con đường tu luyện của ta.

Lão lướt đến bồi thêm một chưởng.

Nhưng bất chợt, từ tinh không, có một đạo tử sắc bay đến đỡ lấy chưởng pháp của Lạc Trưởng Lão. Tạo ra tiếng nổ kinh thiên. Bụi tung ngập trời, sau khi tan đi, chỉ còn lại vũng máu, hắn đã không còn nằm ở đó.

Lão gầm gừ, mắt như hố sâu nhìn lên trời, thét lớn:

“Aaaaaaaa! Lạc Thiên Hành! Ta thề sẽ lấy mạng ngươi!”

------

Hồi 2: Phàm Nhân

Dưới chân núi Vô Nhai. Có 1 thân ảnh đang nằm dưới gốc cây. Những hạt mưa đang rơi lất phất, Có vài hạt rơi vào mặt

Môi hắn mấp mấy

Tay khẽ động.

Hắn cố mở mắt ra nhưng do quá nhiều vết xước trên mặt, sưng to nên mở mắt khá khó khăn.

Hắn gồng lên

Sau đó dùng hết sức ngồi dậy để lưng dựa vào gốc cây. Hắn thở ra từng luồng hơi yếu ớt.. Khẽ cười

— Ta thế mà...chưa chết.

Ta đoạn hồng trần tu luyện Vô Tình Đại Đạo. Không ngờ có kết cục này.

Hắn sờ tay lên ngực kiểm tra thương tích

Bất giác thấy lạ

Cảm giác này là sao?? Hắn tự hỏi

Bên ngực trái, chính hắn đã dùng hàn băng phong ấn từ lâu, nay bỗng có luồng khí nóng lan tỏa khắp nơi đi lên mi tâm. Khiến trong đầu hắn hiện ra hai thân ảnh mờ ảo.

Hắn toát mồ hôi lạnh, thở gấp

Ta đã " Động Tình" chăng?

Thân ảnh rõ dần. Là phụ mẫu của hắn. Có lẽ do mất hết tu vi hắn trở thành người phàm nên hắn có lại cảm giác này.

Nhưng sau đó bên cạnh hai người lại xuất hiện thêm 1 thân ảnh khác cũng đang rõ dần là 1 nữ tử tầm 17 18 tuổi tuyệt sắc đang mỉm cười, mắt lấp lánh, vẫy tay với hắn. Là ai?? Hắn đang cố nhớ....

Yên Nhi là Yên Nhi. Cô bé cạnh nhà hắn.. Là thanh mai trúc mã của hắn.

Nhưng đã 15 năm trôi qua, Phụ mẫu hắn đã bát thập, Yên Nhi chắc đã không còn là nữ tử đáng yêu ngày nào.

Đang miên man, bỗng có dòng nước ấm lăn trên má. Ký ức này khiến ngực trái hắn đau lên. Cơn đau như xé nát tứ chi

Do phản phệ từ Vô Tình Đạo chăng? Nếu như khi còn ở đỉnh phong những lúc như này, hắn sẽ dùng chân nguyên áp chế, nhưng giờ tu vi không còn, đan điền thì bị phế

Hắn cắn răng. Siết chặt tay. Hít thật sâu. Cơn đau như xé lớp da ở trước ngực để có thứ gì đó thoát ra.

Dù trọng thương nặng, đau nhức bủa vây, hắn vẫn cố gắng đứng dậy, lê từng bước nặng nhọc.

Hắn muốn đi đâu?? Hắn đói. Cảm giác cồn cào ở bụng... Khiến hắn muốn hít thở sâu cũng khó lòng làm được.

Đi được 5 dặm, có một căn nhà hiện ra. Khói bốc lên. Đoán gia chủ cũng đang nấu nướng gì đó, Hắn mừng rỡ vì sắp được ăn. Chân bước nhanh hơn. Nhưng khi còn vài bước, vì sức cùng lực kiệt. Hắn ngã, đập đầu vào cánh cửa. Hắn lại bất tỉnh.

Một canh giờ sau, tỉnh lại, mở mắt nhìn lên trần nhà, hắn thều thào:

— Nước…!

Lúc này, Lão Thất chạy đến, tay cầm ly nước, từng muỗng đưa vào miệng cho hắn uống. Lát sau, Lão Thất nhẹ nhàng hỏi:

— Ăn cháo nhé?

Hắn khẽ gật đầu. Nhìn từ trên xuống, Lão Thất mặc chiếc áo nâu sờn cũ, đầu quấn khăn, là một lão nông điển hình, tuổi tầm sáu mươi

Từng muỗng cháo nóng hổi được đưa vào miệng, cơ thể hắn dần ấm trở lại, mồ hôi lấm tấm trên trán. Bát cháo cạn đi, hắn khẽ nói:

— Đa tạ ân cứu mạng của lão bá. Cho vãn bối hỏi, đây là đâu?

Lão Thất cầm bát, từ tốn trả lời

— Thôn Bàn Sơn, dưới chân núi Vô Nhai.

Hắn nhìn một vòng quanh nhà hỏi thêm

— Lão bá xưng hô thế nào?

Lão đặt bát rỗng lên bàn, tay chỉ về hướng một vị đại nương

Lão Thất gật đầu, đồng cảm:

— Vô Tình Tông cách đây 1 nghìn dặm, đi về hướng tây là tới. Nghe nói tông môn đang gặp biến cố lớn.

Hắn cố hỏi lại

— Biến cố? Không biết biến cố gì, mong lão bá chỉ giáo.

Lão thất tay chỉ về hướng cửa, tay vuốt râu thở dài

— Vài hôm trước, có đám người tự xưng là môn hạ Vô Tình Tông, tìm một người trọng thương lẩn trốn. Lão hỏi thăm thì biết tháng trước Tông Chủ — Vô Tình Tông cấu kết Ma giáo, cướp đoạt bảo khố, ám hại đồng môn. Không may bị đệ tử chân truyền phát giác, các Đại Trưởng Lão liên thủ đánh trọng thương. Hiện tông môn như rắn mất đầu. Nếu muốn bái hạ, chắc cậu phải chờ dịp khác. Còn nữa, cậu đang bị thương nặng, nên tịnh dưỡng cho tốt.

Từng lời của Lão Thất như tia điện quét qua đầu hắn. Nhãn cầu hắn đứng yên, da đầu tê dại. Hắn từng nghĩ bọn chúng sẽ tìm cớ bôi nhọ, nhưng không ngờ khi sư diệt tổ, vô sỉ đến vậy. Đúng là Vô Tình Tông, danh xứng với thực.

Mà khoan đã, ta đã hôn mê một tháng???

Hắn đang cố bình tĩnh

— Vãn bối mạo muội hỏi, lão bá có biết Thôn An Lạc ở đâu không?

Lão trầm ngâm suy nghĩ, nói

— Rất xa, đi phải hơn 1 tháng

Hắn trầm tư, ký ức chỉ đang dần khôi phục, chắp tay cảm kích

— Đa tạ Thất Lão. Sau khi bình phục, vãn bối sẽ lên núi lịch luyện, chờ ngày bái hạ Vô Tình Tông.

Lão đưa tay chặn lại

— Cứ tịnh dưỡng cho bình phục. Trên núi dã thú nhiều, phải giữ mạng trước mới giữ được tiền đồ. Nhà chỉ có hai vợ chồng già, nhưng ăn ngày hai bữa vẫn dư sức. Cậu cứ yên tâm.

Lúc này, Lão Nương bên ngoài mang bát thuốc vào, cất tiếng:

— Cậu ăn no rồi dùng bát thuốc này. Đây là bài thuốc gia truyền trị nội thương, bổ khí huyết. Uống xong sẽ sớm bình phục.

Hắn cúi người đưa hai tay ra đỡ

— Đa tạ lão nương.

Lão Nương mặc áo xám vá nhiều chỗ, tóc bạc trắng, đôi mắt vẫn sáng tinh anh, miệng cười nhẹ nhàng.

Mùi thuốc hăng hắc xộc vào mũi, hắn nhấp từng ngụm đắng chát nhưng hậu vị lại ngọt. Dưới đáy bát, vài hạt đường cỡ đốt ngón tay, mùi vị quen thuộc gợi lại ký ức, mẫu thân hắn nấu thuốc cũng bỏ đường vào, để chữa bầm mắt khi hắn đánh nhau. Hắn thoáng buồn, nhìn ra cửa sổ xa xăm.

— Đa tạ lão nương. Thuốc không đắng. Mạo muội hỏi, lão nương và lão bá không ở cùng con cái à?

Lão Nương ho vài tiếng rồi nhìn về một hướng

— Nhà có một đứa con trai bái hạ vào Vô Tình Tông. Nửa năm trước về thăm gia đình, nhưng gần đây, sau biến cố, nó mất rồi. Thi thể tông môn được trả về an táng phía sau nhà.

Đồng tử hắn co lại. Từng lời Lão Nương như đánh thẳng vào kết giới quanh hắn, ngực trái đau nhói. Cảm giác tội lỗi lẫn đồng cảm khiến nước mắt trào ra, thứ cảm xúc cấm kỵ khi tu luyện Vô Tình Đại Đạo.

Hắn thất thần — Con đường tu luyện của mình từ đây đã bị những giọt nước mắt này cuốn sạch sao?

Ta sẽ là Người Phàm sao? Lần đầu sau nhiều năm, hắn lại cảm nhận được sự đau lòng đến thế.

Gặp vợ chồng Lão Thất lúc này là duyên phận, Cũng nhắc nhở hắn rằng sau đại nạn, hắn vẫn còn là con người. Vì tu tiên, hắn từng đoạn tuyệt hồng trần; vì Đại Đạo, quên đi thân sinh phụ mẫu. Giờ, bối rối nhận ra mình đã trở lại làm Người Phàm.

— Lão Nương xin thứ lỗi, vãn bối đã gợi lại nỗi đau cho người.

Lão nương lắc tay, mắt đã ánh lệ long lanh

— Không có gì. Ta xem cậu như con. Hãy tịnh dưỡng cho khỏe hẳn, mấy ngày này đừng cử động nhiều, cần gì cứ gọi ta và lão bá.

Hắn gật đầu, cắn nhẹ môi

— Đa tạ lão nương.

Nói xong, hắn nằm xuống, thiếp đi lúc nào chẳng hay. Mấy canh giờ sau, khi tỉnh lại đã là giữa đêm,

Hắn thử ngồi dậy. Tay chống xuống giường gượng đà đứng lên. Hắn lê từng bước nhỏ ra cửa. Ánh trăng hôm nay vằng vặc, soi rõ cảnh vật xung quanh, vài luống cải xanh tươi tốt, chuồng gà bên cạnh nhà im ắng, thi thoảng chỉ nghe tiếng chíp chíp nhỏ phát ra. Xa xa là núi Vô Nhai bóng đen cao sừng sững. Nhớ lời Lão Nương, hắn xoay bước vòng ra sau nhà.

Dưới gốc đào, một gò đất mới nhô lên. Phía trước có tấm bia: Trần Hạo chi mộ. Cái tên quen thuộc khiến hắn sực nhớ: Trần Hạo, đệ tử nội môn, nửa năm trước từ ngoại môn tấn thăng nội môn, tu vi Trúc Cơ Sơ Kỳ, tiền đồ sáng lạng. Không ngờ, vì tranh đấu quyền lực tông môn, mà mất mạng.

Hắn quỳ xuống, dập đầu trước bia mộ:

— Tông chủ ta vô năng, bị đệ tử hãm hại. Liên lụy đến ngươi. Giờ một thân mất hết tu vi. Ta sẽ thay ngươi chăm sóc Bá Phụ Bá Mẫu. An nghỉ nhé, Trần Hạo!

Hắn nhớ lại cuộc trò chuyện lúc sáng. Nếu lúc đó hắn nói mình là Tông Chủ Vô Tình Tông, bị tông môn hãm hại, mất hết tu vi, hay phải nói ta mới tỉnh lại sau thời gian dài phong ấn ký ức do tu luyện Vô Tình Đạo… Hai Lão có chọn cứu ta hay không?

Quỳ trên đất, hai tay chống xuống, cúi mặt, nước mắt hắn lấp lánh dưới ánh trăng. Hắn khóc cho Trần Hạo, cho sự cay nghiệt của giới tu tiên, và cho cuộc đời hắn.

Hắn nhớ phụ mẫu, nhớ Yên Nhi... Lúc này hắn cần gặp bọn họ.

Hắn mang tư chất hơn người, 20 tuổi đã là đệ tử Thiên Kiêu, tu vi Kim Đan cảnh, 30 tuổi bước vào Vô Tình Đại Đạo, phong ấn ký ức, đạt tu vi Nguyên Anh. 40 tuổi, trở thành Tông Chủ trẻ nhất trong vòng 10 nghìn năm ngộ Đại Đạo. 5 năm sau, hắn khiến giới tu tiên khiếp sợ, chấn hưng Tông môn.

Bây giờ, hắn 45 tuổi, tu vi mất, sức mạnh không, linh căn cạn, lại bị truy sát. Giữ mạng còn khó, nói gì đến tu luyện và báo thù.

Trong màn đêm mờ ảo, hắn thiếp đi lúc nào không hay, sau lưng có bóng người đang bước đến...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc