Sao lại như vậy chứ?
Rốt cuộc đã xảy ra vấn đề ở chỗ nào.
Mạc Thiệu Khiêm hốt hoảng, lại nhìn biển lớn, bãi cát, còn có Đồng Khiết mặc váy, Ngôn Thuần với sắc mặt khó coi.
Anh ôm chặt Đồng Khiết vào lòng như xin được đại xá, ghé sát vào tai cô.
Người đàn ông trước giờ vẫn luôn cường đại, lúc này lại rơi nước mắt không ngừng, nức nở nói, “Đồng Khiết, Đồng Khiết, Đồng Khiết…”
“Đừng đi mà, chỉ cần em vẫn còn ổn thì anh sẽ không cầu xin em tha thứ nữa, anh chỉ đứng từ xa nhìn em thôi, có được không? Anh chỉ mong rằng có thể được nhìn em từ xa thôi là được rồi…”
“Đồng Khiết, anh yêu em, anh thật sự rất yêu em, anh không thể không có em…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

