“Cậu thật sự ổn rồi chứ?”
Dung Thâm với vẻ mặt đầy phức tạp nhìn người đàn ông nhếch nhác trước mặt mình.
Nhưng Mạc Thiệu Khiêm chỉ cười nhẹ, kiên định nói. “Ừ, bây giờ tinh thần của tôi về cơ bản đã ổn định lại rồi.”
Mạc Thiệu Khiêm tự tạo nghiệt, rơi vào kết cục này thì người ngoài cũng không tiện bình luận gì hết, chỉ thở dài thườn thượt.
Lúc đầu anh ấy chính mắt nhìn thấy Mạc Thiệu Khiêm phát điên, đối phương coi cái ghế là Đồng Khiết, vừa hôn vừa xoa ghế, có kéo thế nào cũng không buông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

