Mặt Ngôn Thuần mang theo ý cười, nhưng trong mắt lại chẳng có chút độ ấm nào.
“Thế nào gọi là đàn ông linh tinh, anh Mạc, không thể nói bừa được đâu.”
Đồng Khiết nhìn anh, “Mạc Thiệu Khiêm, sự thâm tình tới muộn còn rẻ rúng hơn cả cỏ nữa. Trước kia em vì anh mà đã bỏ ra nhiều như vậy, hận không thể móc tim ra cho anh, mà anh đối xử với em thế nào cơ?”
“Lúc em bị thương, lúc em tủi thân, anh có từng hỏi em không? Anh có từng quan tâm đ ến em không?”
“Em nói chuyện với anh Ngôn, nói chuyện công việc, anh lại theo dõi em, chỉ trích em, như thể em làm chuyện gì có lỗi với anh vậy.”
Mạc Thiệu Khiêm hoảng loạn lắc đầu, lẩm bẩm nói, “Không, không phải…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

