Cả người Irene căng cứng khi thấy Norvia giơ tay lên, rồi lại ngẩn ra khi nhận thấy đối phương không định đánh mình, mà chỉ muốn cho cô bé xem thứ gì đó trong lòng bàn tay.
Irene nghiêng đầu: “Hả?”. Ánh mắt cô bé chạm vào sợi dây buộc tóc hình thú nhồi bông trên tay Norvia.
Norvia lại lấy từ trong túi ra thêm hai cái nữa.
Trước đây khi còn làm việc tại cửa hàng búp bê, Norvia có một cô đồng nghiệp bán hàng rất khéo tay. Cô gái ấy cực kỳ mê mái tóc trắng của Norvia, ngày nào gặp cũng phải vuốt ve một lượt rồi áp mặt vào đó, miệng thốt lên những tiếng xuýt xoa hạnh phúc.
Thú vui lớn nhất của cô ấy là tết tóc cho Norvia, thế nên Norvia mới có nhiều dây buộc tóc đến vậy.
Vì những món quà nhỏ bé này, Norvia luôn cảm thấy mình nợ người ta một ân tình. Vậy nên khi cô gái ấy bị kẻ xấu hãm hại, Norvia đã chẳng ngần ngại bỏ ra một nửa số tiền tích cóp để giúp đỡ.
Mấy sợi dây này rất đáng giá nên Norvia lúc nào cũng mang theo bên mình.
“Chọn hai cái đi, chị buộc tóc cho em nhé?”
Norvia nâng mấy sợi dây lên cho Irene chọn, nhẹ nhàng hỏi.
Irene nhảy xuống khỏi giường. Cô bé không kìm được nụ cười, đôi môi mím lại, và chẳng hiểu sao, trong lồng ngực lại dâng lên một luồng hơi ấm lạ kỳ.
Irene cẩn thận nhặt lấy chú cừu và chú thỏ bông mềm mại từ tay Norvia. Cô bé dụi mái đầu vào ngực người đối diện, bàn tay mảnh khảnh nắm chặt dây buộc tóc, ngoan ngoãn quay lưng lại.
Nguyên tắc chung của khoa Thoái Tổ: Tuyệt đối không được để lộ lưng trước kẻ địch. Bởi vì lưng là điểm yếu chí mạng, một khi cột sống bị gãy, lại mất đi tầm nhìn phòng thủ, xác suất tử vong sẽ tăng lên rất nhiều.
Norvia mang dòng máu lai của tộc Nhân Ngư, dù không theo học khoa Thoái Tổ nhưng cũng thừa hiểu đạo lý này.
Cô và Irene chưa thân thiết đến mức ấy, nhưng cảm giác được người khác tin tưởng giao phó điểm yếu cho mình… cũng không tệ chút nào.
Norvia khẽ cười, tết cho Irene hai bím tóc hai bên, lại sợ tóc quá dài gây vướng víu khi hành động, bèn cuộn thành hai búi nhỏ trên đỉnh đầu.
Đuôi tóc giờ chỉ còn dài đến ngang hông Irene.
Norvia vỗ tay cái “bộp”, ra hiệu đã xong.
Irene chớp đôi mắt đỏ như máu, gò má ửng hồng. Cô bé soi mình trong gương phòng tắm, lắc lư mái tóc xám tro.
Thấy Norvia định rời đi, Irene vội quay phắt lại, níu lấy vạt áo đối phương.
“… Cảm ơn chị, em thích lắm!”
Norvia không kìm được, đưa tay xoa đầu cô bé.
“Trong thời gian ở viện điều dưỡng này, chị đều có thể tết tóc cho em, nếu rảnh rỗi.”
Mắt Irene sáng rực lên.
Cô bé gật đầu lia lịa, hai búi tóc xám đung đưa theo nhịp.
---
Trở lại khu nghỉ ngơi, Norvia thấy mọi người đã bố trí xong cạm bẫy. Gai thép và dây hoa hồng bao quanh bảy chiếc giường, Dooku còn thiết kế thêm cơ quan liên hoàn.
Trong phòng 5101, thời gian trôi đi chẳng để lại dấu vết. Khi Norvia ngưng tụ nước cho mọi người làm vệ sinh cá nhân, đồng hồ đã điểm mười hai giờ đêm.
Màn đêm buông xuống, bảy thành viên đội “Đưa Bạn Về Nhà” chia nhau đứng hai bên cửa chính, dùng bồn rửa mặt tạm bợ.
Norvia cúi đầu giấu nụ cười. Lúc nãy khi cô đưa bàn chải dùng một lần cho Ellit, cậu ta đã thốt lên đầy ai oán: “Tại sao chỉ có mình tôi là không mang hành lý thế này?”.
Norvia nâng chiếc cốc làm từ dây leo màu xanh lên.
Đây là chiếc cốc do Zhuo dùng hạt cỏ ủ cho nảy mầm mà thành. Bởi trong bếp ngoài mấy cái bát chắc chắn ra thì chỉ toàn đĩa vỡ.
Đã lâu lắm rồi cô không sống chung với nhiều người như vậy.
Nhà lẽ ra phải là nơi ấm áp, nhưng cô chỉ có một mình, lại suốt ngày bôn ba làm thêm. Cô chưa bao giờ gọi nơi mình ở là “nhà”.
Khi kim giờ chỉ số hai, đèn trần vụt tắt.
Norvia vẫn ngồi bên mép giường, dùng máy liên lạc như sổ tay, sắp xếp lại những manh mối và nghi vấn đã biết.
Irene tụt xuống khỏi giường mình, băng qua chỗ Fiona, chạy thẳng đến bên Norvia.
Trong bóng tối, đôi mắt cô bé vẫn lấp lánh. Cô bé sán lại gần, kéo tay Norvia, thì thầm nũng nịu.
“Norvia, mai làm cho em kiểu tóc tai mèo được không?”
“Được thôi.” Norvia đáp, tắt máy liên lạc, nhìn theo bóng dáng Irene nhảy chân sáo về giường.
Norvia ngơ ngác, vừa định mở miệng hỏi xem có chuyện gì thì Fiona đã quay ngoắt đi, chỉ để lại cho cô nhìn thấy cái gáy trắng hồng.
Norvia đặt máy liên lạc lên bàn đầu giường. Phía đối diện thi thoảng lóe lên ánh sáng từ máy của Hugh. Ellit thì cuộn tròn trong chăn, chỉ thấy một khối lùm lùm mờ ảo.
Riêng Dooku, trên chiếc giường trải ga in hình người cá mặc bikini, cậu ta mặc đồ ngủ đen đi đi lại lại hồi lâu mới ép bản thân cứng đờ nằm xuống giường.
Dù đi ngủ, Dooku vẫn đeo mặt nạ. Con rối của cậu ta nằm ngay bên gối, Norvia dám chắc mình vừa nghe thấy Dooku khẽ thì thầm: “Chúc ngủ ngon”.
“Chúc ngủ ngon.” Norvia thầm nhắc lại, kéo tấm chăn hơi dày lên, nhắm mắt lại.
Đêm khuya yên tĩnh không tiếng động, Norvia chìm vào giấc mộng êm đềm, thư thái vô cùng.
Bất thình lình, tiếng chuông chói tai vang lên dữ dội.
Norvia bật dậy như lò xo, phát hiện đồng đội cũng đã tỉnh giấc. Trừ cô ra, ai nấy đều lăm lăm vũ khí trên tay, đầu ngón tay Hugh còn lập lòe ánh lửa.
Trần nhà sáng rực như ban ngày.
Thủ phạm gây ồn ào chính là máy liên lạc của Hugh và Norvia. Hai chiếc máy cùng lúc chiếu ra màn hình lớn, liệt kê các hoạt động tập thể trong những ngày qua.
Bao gồm tổ chức liên hoan, ở cùng nhau trên 5 tiếng, trao đổi vật kỷ niệm, cùng nghỉ ngơi 2 tiếng, v.v.
Những thứ này trước đây Norvia chưa từng thấy bao giờ.
Giờ đây, phía sau mỗi mục đều đã được đánh dấu hoàn thành.
Máy liên lạc chấm cho đội “Đưa Bạn Về Nhà” điểm tuyệt đối: 100 điểm.
Norvia nheo mắt vì bị ánh sáng kích thích, lặng lẽ nhìn màn hình lớn.
Cô thực sự bái phục thiết bị của Học viện. Rõ ràng đã mất kết nối, chuyển sang chế độ ngoại tuyến, vậy mà vẫn có thể ngấm ngầm thu thập dữ liệu hành vi của họ để chấm điểm giữa đêm hôm khuya khoắt thế này.
Đây rõ ràng là đòn phủ đầu của Học viện: giấu nhiệm vụ đi, sau đó thông qua biểu hiện vô thức của đội để chấm điểm, đúng là đánh úp họ một cách bất ngờ.
Theo lý thuyết, được điểm cao thế này Norvia phải vui mới đúng.
Nhưng cô không tài nào cười nổi, bởi cô vừa nhìn thấy danh sách nhiệm vụ cho ngày mai.
Mục “Cùng nhau ăn ba bữa sáng, trưa, tối” thì dễ thôi, miễn là còn sống. Nhưng cái mục “Tổ chức một buổi trà chiều ngoài trời” thì quả là đánh đố.
Chưa kể đến những yêu cầu quái đản như: “Dùng tóc của từng thành viên trong đội tết thành vật may mắn” hay “Nhận được ba lời khen ngợi từ người già và trẻ nhỏ dành cho đội [Chú thích: Phải là sinh vật sống]”.
Gương mặt Norvia cứng đờ, không chút cảm xúc.
Cô đang trăn trở một điều hết sức nghiêm túc: Nếu cả đội mà trọc lóc, thì vật may mắn của họ chẳng phải là không khí hay sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
