Norvia và Hugh cùng cất máy liên lạc đi. Sau màn hù dọa ban nãy, mọi người đều đã yên giấc.
Chỉ còn hai người họ là vẫn thức. Máy liên lạc của bọn họ có thể giao lưu với nhau, Norvia lướt nhìn danh sách nhiệm vụ chi tiết hơn mà Hugh vừa gửi qua máy liên lạc riêng, bàn tay bất giác siết chặt thành nắm đấm.
Học viện đưa họ đến đây không phải để sống chung hòa thuận, mà là để bán mạng.
Norvia gửi cho Hugh một dấu ba chấm, Hugh đáp lại cô bằng một dấu hỏi chấm.
Cô nhắn chúc ngủ ngon, tắt máy rồi nằm xuống giường, tìm kiếm sự an lành trong giấc ngủ.
Nằm im là thượng sách.
Cô là bán nhân ngư, cần thời gian ngủ đủ để phục hồi.
---
Mùi thơm nức mũi đánh thức Norvia.
Khi cô mở mắt, phiến đá obsidian trong suốt đã dẫn dụ ánh nắng rọi thẳng vào mặt.
Norvia nheo mắt, chậm rãi ngồi dậy. Chỉ còn cô và Zhuo là vẫn đang say giấc, những người khác đều đã dậy cả rồi.
Fiona đang dùng dao gọt miếng thịt hun khói mà Irene mang theo, Hugh nướng thịt xông khói, Ellit cắt bánh mì như một cái máy vô hồn, còn Dooku thì kẹp chúng lại với nhau.
Thứ đánh thức Norvia chính là mùi thịt xông khói.
Norvia trở mình, quấn chăn ngồi dậy, phát hiện Irene đang mơ màng ngủ ở cuối giường, ánh nắng nhuộm vàng lên mái tóc xoăn màu xám tro của cô bé.
Norvia có chút ngạc nhiên.
Irene luôn dành cho cô một thiện cảm sâu sắc, nhưng Norvia chẳng hiểu vì sao.
Điều cô biết rõ là, ngoại trừ cô ra, đám đồng đội này ai nấy đều có chút “có vấn đề”. Theo quan sát của cô, Hugh lúc thì trầm mặc, khi lại điên cuồng, Fiona hễ gặp chuyện không như ý là trở nên hung dữ.
Dooku cô độc, khép kín, Ellit tự phụ, yêu bản thân thái quá và thiếu hụt sự đồng cảm thông thường, còn Zhuo thì tính khí thất thường.
Chỉ có Irene.
Irene trước mặt cô luôn cư xử bình thường, luôn ỷ lại, thể hiện sự yêu mến nồng nhiệt nhưng cũng đầy dè dặt.
Norvia nhận ra Irene đang tìm kiếm một điều gì đó ở cô.
Đôi mắt xanh thẳm của Norvia trầm xuống.
Irene thực chất không hề ngoan ngoãn, Norvia biết rất rõ. Irene tỏ ra như vậy chỉ vì cô bé thích thế mà thôi.
Irene đang cố lấy lòng cô.
Norvia im lặng quan sát. Lúc này, Irene với mái tóc xoăn rối bù như tổ quạ ở cuối giường cũng vừa hé mở đôi mắt đỏ như máu.
Cô bé ngơ ngác một lúc, khi thấy Norvia đã dậy thì mừng rỡ chìa ra dây buộc tóc hình cừu và thỏ.
Norvia cầm lấy lược, thực hiện lời hứa đêm qua. Cô chải mượt mái tóc xám dài của Irene, búi thành hai búi nhỏ, rồi quấn từng vòng lên cao, cuối cùng tạo thành hình chóp nhọn hệt như đôi tai mèo.
Irene chớp chớp đôi mắt đỏ, trông chẳng khác nào một chú mèo xám ngoan hiền. Cô bé cầm gương soi đi soi lại, rồi cười tít mắt, nhào tới ôm chầm lấy Norvia.
“Em thích kiểu tóc mèo này lắm!”
Thích cả Norvia nữa.
Câu thứ hai, Irene giữ lại trong lòng.
---
Sau khi vệ sinh cá nhân, Norvia ngồi vào bàn ăn. Hugh đã chỉ huy đám con trai làm xong bữa sáng là bánh mì kẹp thịt hun khói.
Nguyên liệu đều được lấy từ đống hành lý nhiều đến choáng váng của Irene.
Dù Irene không thể biến hình, nhưng thiên phú của tộc sói xám giúp cô bé sở hữu sức mạnh phi thường.
Fiona vừa nhìn thấy kiểu tóc tai mèo của Irene liền ném cho Norvia một ánh nhìn rực lửa giận dữ, khiến Norvia nhớ lại sự bất thường của cô nàng tối qua.
Norvia để ý thấy mái tóc hồng của Fiona đang xõa tung.
Nhưng… Norvia vẫn bình thản ăn bánh mì kẹp.
Zhuo tỉnh dậy đúng lúc Norvia đang chải tóc cho Irene.
Cô nàng phù thủy rừng rậm này vừa thấy kiểu tóc tai mèo dễ thương của Irene liền ôm chặt cánh tay Norvia, hét lên: “Tôi cũng muốn!”.
Đôi mắt đen láy của Zhuo ngập tràn thông điệp “xin cậu đấy” và “hu hu tôi cũng muốn mà”.
Nhìn chung, Norvia là người rất dễ tính. Chỉ cần không đụng đến tiền bạc, cô thường sẵn lòng đáp ứng những yêu cầu nhỏ nhặt vô hại của đồng đội. Hay nói cách khác, bản chất Norvia rất dễ mủi lòng trước sự mềm mỏng.
Thế là Zhuo nhận được một chiếc dây buộc tóc có trang trí hình cây thông Noel, kèm theo lời hứa sau bữa sáng sẽ được tết cho một bím tóc thật to.
Norvia lờ mờ nhận ra Fiona đang để ý chuyện cô chải tóc cho Irene. Cô cũng biết rõ Fiona muốn gì, ánh mắt kiên định và mãnh liệt ấy thật khó mà lờ đi được.
Nhưng Norvia có nguyên tắc riêng của mình.
Nếu Fiona cứ giữ cái thái độ bề trên đó, cô sẽ chẳng dại gì mà dây vào cho mệt người.
Ngay từ đầu, Fiona đã tỏ thái độ khinh thường Norvia. Có lẽ đây không hẳn là phân biệt đối xử, vì Fiona đối với ai cũng vậy, kể cả bạn cùng lớp, người hầu hay giáo viên.
Fiona luôn kiêu ngạo, luôn là đóa hoa cao quý không thể xâm phạm.
Nhưng với Norvia thì khác.
Họ là đồng đội, cô là phó đội trưởng. Cô có thể khoan dung và ưu ái hơn dành cho những người đồng đội mà cô sẽ sống chung rất lâu sau này.
Nhưng cô không phải người hầu, cũng chẳng phải gia nhân để phục vụ.
Địa vị của họ là ngang hàng.
Đây là nguyên tắc của cô, không thể bị phá vỡ.
Norvia cắn một miếng thịt hun khói.
Miếng thịt nướng sém cạnh tỏa hương thơm lừng.
Norvia cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



