Căn phòng 5101 ngập tràn hương thơm của mì gói.
Sau khi Norvia can ngăn cuộc cãi vã, cơn đói dường như ập đến với tất cả mọi người.
Cài then cửa cẩn thận, Norvia lấy mấy gói mì từ trong vali ra. Irene góp xúc xích và thịt hun khói, Zhuo trổ tài trồng rau tươi ngay tại chỗ, còn Fiona thì lo phần gia vị.
Mười lăm phút sau, những bát mì “hạng sang” đầy ắp rau và xúc xích nóng hổi bày trước mặt từng người.
Norvia cứ ngỡ không cần chuẩn bị phần cho Hugh, nào ngờ vừa thấy mì, cậu ta liền vứt ngay con gà quay sang một bên.
Chẳng hiểu sao Hugh lại trở nên bình tĩnh, như thể đã biến thành một người khác.
“Tuy không chết người, nhưng ăn đồ có độc sẽ làm rát họng.”
Hugh rũ mắt xuống, hàng mi dài trông thật mềm mại.
Norvia bực mình mắng: “Đau họng thì ăn uống nỗi gì! Sao không biết mở miệng hỏi xem có ai mang đồ ăn vặt không?”
Hugh im lặng, lẳng lặng phụ giúp Norvia.
Phòng 5101 chẳng có vòi nước hay bếp núc, khu bếp chỉ trơ trọi bát đĩa và bàn ăn. Ngay cả ghế ngồi cũng là do Zhuo gieo hạt trồng cây mây mà thành.
May thay, bát đĩa ở đây khá chắc chắn.
Norvia rót nước, Hugh điều khiển ngọn lửa.
Nồi mì sôi sùng sục, tỏa hương ngào ngạt. Ánh mắt năm người còn lại dán chặt vào bát mì, thèm thuồng không rời.
Lúc này, Norvia thầm thấy may mắn vì mình thức tỉnh ma pháp hệ Thủy, còn Hugh là hệ Hỏa.
Nếu không, cả bọn chỉ còn nước nhai mì sống.
Khi mọi người quây quần bên bàn ăn cùng nhau, Norvia bỗng thấy một cảm giác kỳ lạ. Dù Ellit vẫn hậm hực cãi nhau với Irene, nhưng không khí quanh bàn lại ấm cúng hệt như một gia đình.
Giữa bọn họ dường như nảy sinh một sự ăn ý vô hình.
Nồi mì vơi đi nhanh chóng.
Chừng nửa giờ sau, bát mì đã sạch trơn, ngay cả nước canh mì cũng không còn.
Có vẻ món này rất hợp khẩu vị Fiona, cô nàng nhã nhặn uống cạn nước dùng, thi thoảng lại húp một sợi mì còn sót.
Norvia định nói gì đó rồi lại thôi, nghĩ rằng đó là sở thích cá nhân.
Ánh mắt cô lướt qua, chợt thấy con rối Peter vẫn đang bị trói gô trong góc.
Norvia thốt lên: “Ôi, xin lỗi Peter, tao quên mất chưa cởi trói cho mày rồi.”
Norvia chậm rãi bước đến chỗ con rối đang bị bỏ quên.
“Tôi đã hứa chơi một trò chơi với Peter, nếu thắng sẽ thả nó đi. Mọi người đồng ý chứ?”
Mọi người đã ăn uống no nê nên tản ra khắp phòng. Fiona vẫn ngồi ở bàn uống nước dùng, Ellit và Hugh nghỉ ngơi trên giường, Irene và Dooku đi lục lọi khu phục hồi, còn Zhuo đang… đánh răng cho đóa hoa ăn thịt.
Tiếng trả lời vang lên từ khắp các góc phòng.
Người thì bảo “tùy cậu”, kẻ thì nói “sao cũng được”.
Norvia mỉm cười.
Cô nhẹ nhàng tháo xích sắt rồi đỡ con rối dậy, thì thầm vào tai nó:
“Vì sự an toàn của mày, tao nghĩ mày nên báo với người đã phái mày đến rằng chúng tao đã ăn tối rồi. Chính là bữa tối mày mang tới đấy.”
“Noah…”
“Để tao tiễn mày ra cửa.”
Norvia chẳng bận tâm đến phản ứng của Peter. Cô dẫn con rối ra cửa, sợi xích sắt trên tay va vào nhau kêu lạch cạch nặng nề.
Khi cánh cửa đóng lại, nhốt con rối bên ngoài, tất cả mọi người đều khựng lại trong giây lát.
Như đã ngầm hiểu ý nhau, mọi người quay lại bàn. Dooku đi một vòng kiểm tra, cuối cùng lặng lẽ ra hiệu dẫn mọi người vào phòng tắm.
Phòng tắm không có nước, trông giống một nhà kho trống rỗng hơn.
Giọng nói khàn khàn kỳ lạ của Dooku vang lên: “Chỉ có nơi này là không gắn máy theo dõi.”
Norvia chưa từng nhờ Dooku kiểm tra bất cứ điều gì, nhưng họ tự nhiên phối hợp như một đội ngũ ăn ý, chỉ cần một ánh mắt là hiểu ý của đối phương.
Norvia đã sớm cảm thấy bị theo dõi. Đúng như dự đoán, toàn bộ phòng 5101 ẩn chứa vô số máy quay.
Irene vuốt mái tóc dài màu xám tro, vẻ mặt thoáng chút khó chịu:
“Cả khu phục hồi chức năng này chẳng khác nào một pháp trường. Những thiết bị ở đây dường như đều dính máu, nhìn qua là biết dùng để tra tấn.”
Ellit ngáp dài, tỏ vẻ chán ngán:
“Lời con rối nói có thật có giả. Còn việc nó cố tình nói dối hay chính nó cũng bị lừa gạt thì tôi chịu.”
“Hoa ăn thịt bảo rằng thực vật ở đây rất bất ổn, trạng thái của chúng đều bất thường. Từ trường nơi này có vấn đề.”
“Tường, trần nhà hay sàn nhà đều làm cùng một chất liệu vô cùng kiên cố. Muốn dùng vũ lực để thoát ra là điều bất khả thi.”
Norvia lặng lẽ tổng hợp thông tin, Dooku bất chợt lên tiếng:
“Con rối… cũng là một dạng bù nhìn. Nó không thể có ý thức của người sống.”
Norvia tiếp lời:
“Nhưng nó sở hữu mô hình tư duy của người sống. Nghĩa là nhận thức về bản thân trong chương trình của nó bắt nguồn từ một người sống nào đó.”
Hugh đang chăm chú lắng nghe, thần sắc bỗng trở nên mơ màng.
Norvia đành tiếp tục phân tích:
“Vì bên ngoài gắn đầy camera, nên mọi hành động của chúng ta hẳn đều bị kẻ đứng sau nhìn thấy. Việc đưa Peter đến chỉ là bước thăm dò đầu tiên. Ngày mai, kẻ đó chắc chắn sẽ hành động.”
“Chi bằng bây giờ nghỉ ngơi đi.”
Hugh đột nhiên đề xuất:
“Hiện tại thông tin quá ít, có tổng hợp lại cũng vô nghĩa. Chi bằng chuẩn bị nghỉ ngơi sớm.”
“Tôi đề nghị mọi người đặt bẫy cảnh báo, có thế mới yên tâm ngủ được. Trước khi kết thúc chuyến đi tập thể này, e rằng chúng ta khó mà rời khỏi đây một cách dễ dàng.”
Rời khỏi phòng tắm, Dooku cẩn thận kiểm tra gầm giường một lần nữa để chắc chắn không có cơ quan mật.
Khi mọi người tản đi, Norvia gọi giật Irene lại.
Cô để ý thấy Irene liên tục vuốt mái tóc dài màu xám hơi rối. Irene không buộc tóc, mái tóc dài chấm mắt cá chân này gây khá nhiều vướng víu khi cử động.
Irene ngồi trên bệ đá trắng rộng rãi, đung đưa đôi chân nhìn các thành viên rời đi. Đồng tử đỏ như máu của cô thoáng chốc co lại trở nên sắc nhọn như mắt thú, nhưng rồi lại nhanh chóng trở lại bình thường.
Norvia không nhận ra điều đó.
Cô đang mải tìm một món đồ trong túi áo.
Khi trong phòng tắm chỉ còn lại hai người, Norvia đút tay vào túi, tiến lại gần Irene.
Irene vô cùng căng thẳng. Cô bé không biết Norvia định làm gì. Cô bé chắc chắn mình chưa làm gì xấu, cũng không hề tính kế Norvia. Thực lòng, thiện cảm cô bé dành cho Norvia là cao nhất trong nhóm.
Norvia rất bình thường. Ở học viện cô không quá nổi bật, ngoài vẻ đẹp đặc trưng của tộc Nhân Ngư ra thì cũng không có gì đặc biệt.
Cô bình thường nhưng không tầm thường. Cảm xúc của cô luôn ổn định, như một người hiền lành chưa từng biết giận. Hơn nữa cô không kỳ thị cô bé, cũng không phân biệt đối xử với bất kỳ ai trong đội.
Điều này thật hiếm có.
Irene chống hai tay lên bệ đá, đung đưa chân.
Irene tự nhận mình là kẻ xấu, cũng biết đám đồng đội này chẳng ai là người tốt lành gì, nhưng cô bé vẫn khao khát có người nhìn mình bằng ánh mắt bình thường. Bỏ qua thân phận, bỏ qua quá khứ, dù biết cô là thứ gì đi nữa, vẫn có thể đối đãi bình thường, không xa lánh, không kỳ thị.
Suy nghĩ ấy thật ích kỷ và cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi.
Cô bé quý mến Norvia vì Norvia không biết gì cả nên mới nhìn họ một cách bình thường, mới có thể vô tư cãi nhau với Hugh và Fiona.
Nhưng giờ đây, Norvia đã biết hết rồi.
Bọn họ là một lũ tồi tệ với những tiếng xấu đồn xa.
Viền mắt Irene đỏ hoe. Nhưng vì đồng tử vốn đã đỏ như máu, nên sự thay đổi ấy không quá rõ ràng.
Toàn thân Irene căng thẳng, nhịp chân đung đưa càng lúc càng nhanh. Một mặt cô bé mong chờ, mặt khác lại sợ hãi. Cô bé không biết Norvia định làm gì, nhưng theo bản năng mách bảo rằng cô đến để chất vấn.
Vì từ trước đến nay đều là như thế.
Thần Thú chưa từng ban cho cô bé phước lành nào, chỉ toàn là sự yếu đuối, nỗi nhục nhã và những ác ý.
Nhớ lại quá khứ, khóe miệng Irene nhếch lên một nụ cười tàn độc.
Lòng cô bé càng trở nên lạnh lùng.
Không sao cả. Dù Norvia có trách móc, cô bé cũng chẳng bận tâm. Cô bé chưa từng sở hữu thứ gì, nên cũng chẳng có gì để mất.
Cái gọi là “đồng đội”, “thành viên”, cũng chỉ giống như những kẻ phản bội trước kia mà thôi. Đều không đáng để bận lòng.
Irene nhìn xuống Norvia, trong đôi mắt đỏ như máu ngập tràn ác ý tàn nhẫn.
Norvia nhận ra sự thay đổi đột ngột trên gương mặt Irene, nhưng cô không để ý. Norvia không nghĩ rằng sự ác ý này đang nhắm vào mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
