Nếu ký ức kiếp trước có điều gì tiện lợi nhất, Norvia sẽ không ngần ngại chọn ngay các loại thức ăn nhanh.
Cô đã từng vượt qua bao đêm dài bụng đói cồn cào nhờ những bát mì tự chế, vừa đơn giản lại vừa nhanh gọn.
Trong vali mang theo, cô không chỉ chuẩn bị một gói mì.
Ban đầu, số lương thực này không phải dành cho tối nay. Cô cứ ngỡ đồ ăn ở Viện điều dưỡng sẽ khá tươm tất, hoặc ít nhất cô cũng có thể tự lăn vào bếp.
Tiếc thay, kế hoạch mãi chẳng theo kịp sự thay đổi.
Cô không thể giương mắt nhìn đồng đội của mình lả đi vì đói.
Bên kia, Ellit vẫn đang bám riết lấy con rối, tra hỏi từng câu một.
Cậu ta gần như đã vắt kiệt mọi thông tin mà con rối biết, dẫu có ép thêm cũng chẳng được gì.
Ellit thậm chí còn dùng phương pháp loại trừ, xác nhận từng từ ngữ, cuối cùng cũng tìm ra tên cũ của nó.
Nó tên là Peter, một đứa trẻ năm tuổi theo mẹ đến Viện điều dưỡng Claude. Sau khi mẹ biến mất, chẳng bao lâu sau nó cũng mất đi ý thức. Khi tỉnh dậy, cơ thể đã chẳng còn nghe theo sự điều khiển của mình nữa.
Nó đã trở thành một con rối.
Peter chỉ biết mình bị nhốt trong một căn phòng đầy bụi bặm, không thể cử động, cũng chẳng thể cất lời, cho đến khi nhìn thấy một gã đàn ông đội mũ chóp cao dẫn theo một thợ cơ khí. Người thợ lên dây cót cho nó và nó tuân lệnh gã mũ chóp cao mang bữa tối đến cho nhóm Norvia.
Hình dáng và danh tính của gã mũ chóp cao cùng người thợ máy dường như là một khoảng trắng, không lưu lại bất kỳ dấu vết nào.
Tiếng bước chân ngày càng gần, Hugh dẫn Fiona và Dooku trở lại.
Ngoại trừ Dooku mặt không đổi sắc, cả Hugh và Fiona trông đều rất tệ.
Con rối ở quầy lễ tân tầng một đã biến mất. Họ tìm kiếm rất lâu nhưng không tìm thấy bất kỳ lối ra hay đường hầm bí mật nào. Tầng một kiên cố tựa thành đồng vách sắt, lại là nơi hạn chế năng lực của họ mạnh mẽ nhất, không ai có thể phá vỡ được lớp rào chắn kim loại đó.
Họ trở về tay trắng.
Norvia kể lại những phát hiện của mình, kết hợp thông tin từ hai phía rồi cau mày suy nghĩ. Trong đội ngũ này, ngoại trừ cô ra, bất kỳ ai mất tích cũng sẽ gây ra chấn động lớn. Mái tóc đỏ nổi bật của Hugh và gia thế hiển hách không hề che giấu của Fiona rất dễ khiến người ta đoán ra thân phận.
Norvia chắc chắn mình đã thấy ánh đèn đỏ lóe lên trong mắt con rối ở quầy lễ tân. Ở đó chắc chắn có camera đang ghi lại tất cả một cách trung thực.
Kẻ đứng sau Viện điều dưỡng Claude thà đầu độc họ còn hơn là để họ rời đi. Điều này chứng tỏ âm mưu của chúng còn nghiêm trọng hơn cả việc ám hại Hoàng tử và Công tước Philip.
Tuyệt đối không được để ai theo dõi, cũng không được phép để lộ thông tin.
Tình hình nghiêm trọng hơn cô tưởng, nhưng đã đâm lao thì phải theo lao. Giờ cô đứng ở đây, nghĩa là đã tuyên chiến, không còn đường lùi để hòa giải.
Đôi mắt xanh của Norvia khẽ cụp xuống, không để ý Dooku đang chăm chú nhìn con rối Peter đầy suy tư.
Hugh vươn tay về phía con gà quay. Norvia chưa kịp mở lời cảnh báo con gà có độc, thì Hugh đã sắp đưa miếng thịt vào miệng. Norvia ngẩng đầu lên, kịp thời nhìn thấy cảnh đó.
Đôi mắt xanh của Norvia nheo lại, cô lao nhanh đến, hất văng miếng thịt gà trên tay Hugh xuống đất.
Thấy mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía mình, Norvia buộc phải giải thích:
“Con gà này có độc, không ăn được.”
Thế nhưng, biểu cảm của họ vẫn vô cùng kỳ lạ.
Norvia nhìn họ đầy nghi hoặc, rồi đột nhiên mắt cô mở to kinh hãi.
Hugh thản nhiên nhặt một miếng thịt gà khác đưa lên miệng.
“Này! Cậu có nghe tôi nói không? Có độc! Con gà này có độc! Dù lời con rối không hoàn toàn đáng tin, nhưng nhỡ là thật thì sao?!”
Norvia gần như mất kiểm soát, cô nắm chặt cổ tay Hugh, nhìn trân trân vào sự lạnh lùng trong đôi mắt xanh lục của cậu ta, suýt nữa thì hét lên.
Cậu ta bị điên sao? Tại sao chứ? Nếu Viện điều dưỡng Claude không có bác sĩ, nếu chất độc phát tác quá nhanh khiến cậu ta không kịp nôn ra thì sao?
Norvia cuống cuồng nghĩ cách giải quyết, không nhận ra ánh mắt phức tạp mà Hugh đang dành cho mình.
“Cậu thực sự không biết gì về chúng tôi sao?”
Fiona khoanh tay, lần đầu tiên đôi mắt màu hoa hồng của cô ta ánh lên chút hơi ấm khi nhìn Norvia.
Cô ta quan sát Norvia với vẻ bối rối và thăm dò, như thể đang nhìn một kẻ lập dị.
Norvia đứng đó sững sờ, không hiểu tại sao họ lại có thể bình tĩnh và thờ ơ đến vậy.
Hugh khẽ cười.
Nụ cười của cậu ta nhuốm vài phần điên dại.
Mái tóc đỏ rực rủ xuống vai, đôi mắt xanh lục rực lửa đầy nhiệt độ. Cậu ta ngừng cười, rút cổ tay ra khỏi tay Norvia.
“Tôi miễn nhiễm với mọi loại độc tố, cậu chưa từng nghe qua sao?”
Norvia đứng chết trân, một lúc sau mới từ từ lắc đầu.
Những gì cô biết chỉ đến từ tiểu thuyết và tin đồn vỉa hè khi đi làm thêm, mà tiểu thuyết lại viết dưới góc nhìn của Pontina, miêu tả về nhóm người này cũng chẳng chi tiết lắm.
Cô thực sự chỉ hiểu biết rất nông cạn về những đồng đội này.
Các thành viên đều nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quặc, ngay cả Dooku cũng chuyển hướng chú ý sang cô.
Norvia cảm thấy khó hiểu trước những ánh nhìn chằm chằm đó.
Ellit chép miệng: “Hoàng tử Đại điện hạ bách độc bất xâm, đồng thời máu của cậu ta cũng là thuốc giải độc, cậu cũng không biết sao?”
Norvia lắc đầu, liếc nhìn Hugh đang dửng dưng, trong lòng chỉ thấy vô lý đùng đùng.
Cậu ta là cái kho thuốc di động ư? Nếu không sinh ra trong hoàng gia, e rằng giờ này… cậu ta đã bị người ta bắt về vắt kiệt máu rồi.
Đôi mắt hoa hồng của Fiona thoáng qua tia cảm xúc gì đó mà Norvia không nhìn rõ, chỉ nghe giọng cô ta dịu đi: “Vậy chắc cậu cũng không biết chuyện Ellit không kiểm soát được năng lực quyến rũ của mình, từng khiến hai học viện đánh nhau to vì tranh giành cậu ta đâu nhỉ.”
Norvia câm nín.
Ellit bị điểm danh, trừng mắt nhìn Fiona đầy căm hận. Cậu ta vừa định cãi lại Fiona thì phát hiện đôi mắt cô ta đã đỏ ngầu.
Cậu ta thức thời chuyển hướng “chiến tranh” sang Irene.
“Tôi đâu có cố ý, làm sao sánh được với Irene. Nắm cả Khoa Thoái Tổ trong tay, vui thì sai khiến người ta như chó, buồn thì gây sóng gió cho thiên hạ xem chơi.”
Irene đang nghịch tóc, bàn tay mảnh khảnh vừa tết được một nửa lọn tóc xám, giờ nghe vậy liền nắm chặt lại như đang trút giận.
Cô ta lạnh lùng liếc xéo Ellit, rồi vội ngẩng lên xác nhận ánh mắt của Norvia có nhìn mình không. Nhưng Norvia đang quay lưng lại nên cô ta không nhìn rõ biểu cảm của cô.
Irene dậm chân, tiếp tục chuyền “quả bóng lửa” sang đồng đội khác:
“Đó là sở thích cá nhân… khác gì giữa cao siêu và thấp kém chứ? Dooku còn thích kéo người ta xuống vực sâu nữa kìa! Cậu ta còn lén dùng bù nhìn nhận việc riêng, thậm chí bị học viện cảnh cáo vì đi cùng đám lính đánh thuê! Tôi chưa bao giờ vi phạm bất kỳ nội quy nào của trường cả!”
Dooku đột nhiên bị lôi vào cuộc, ngơ ngác một lúc rồi dùng vốn ngôn ngữ chung vụng về để biện hộ:
“Tôi làm việc độc lập, tay chân sạch sẽ. Tôi chưa bao giờ cấu kết với giáo viên để ép bạn học phải thi lại.”
Zhuo lập tức bùng nổ: “Cậu đang ám chỉ cái gì hả! Đồ nhà quê! Tôi chỉ muốn để họ nhận ra xã hội này nguy hiểm thế nào thôi! Thu chút phí công sức thì có sao! Tôi cũng có giết người hàng tháng đâu!”
Fiona trừng mắt đỏ ngầu.
Đôi môi cô ta đỏ thắm như máu, biểu cảm trở nên cực kỳ nguy hiểm: “Giết người hàng tháng chỉ là tin đồn thất thiệt, tôi chỉ đấu tập với bọn họ thôi. Họ quá yếu kém, sao có thể trách tôi được.”
Chiến tranh chính thức bùng nổ.
Mỗi thành viên đều gân cổ lên tự biện hộ cho mình, chỉ có Norvia đứng sững sờ.
Nói thế nào nhỉ… cô cũng không quá ngạc nhiên. Nhưng thành tích “bất hảo” của họ quá xuất sắc, đứng giữa họ, cô cảm thấy mình có chút… lạc loài.
… Mà cũng không hẳn là lạc loài.
Cô nhớ lại những tên côn đồ ở tiệm bánh luôn nhòm ngó gây sự nhưng đều bị cô đánh cho tơi tả, đột nhiên im lặng.
Việc cô làm, suy cho cùng cũng là trừ hại cho dân mà, đúng không?
Cuộc cãi vã ngày càng leo thang.
Norvia giơ tay ngăn cản roi cỏ của Zhuo và gậy sắt của Irene đang chực chờ lao vào nhau, cô day day thái dương đau nhức nhìn đám người đang lạc đề đi quá xa.
“Mọi người, giờ chúng ta nên ăn tối thôi chứ?”
Ăn uống mới là chân lý!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
