Lưu Tranh nhìn anh đi xa, nhìn anh lên xe, không hiểu sao có một loại cảm giác, mọi chuyện sẽ không đơn giản giống như lời anh nói.
Thấy vậy cô tăng thêm tốc độ chạy nhanh tới, vịn vào xe của anh.
Cuối cùng cửa sổ xe mở ra, anh ở trong xe nhìn ra, thấp giọng, “Sao em ngốc như vậy chứ? Chạy bộ đuổi theo xe?”Cô túm lấy kính của cửa sổ xe, vội hỏi, “Có phải rất nghiêm trọng không? Có phải anh đang giấu diếm em không? Phải không?”“Đồ ngốc! Em nghĩ đi đâu vậy?’ Giọng anh càng thêm dịu dàng.
Cô lắc đầu, “Không đúng! Anh lừa em! Anh có chuyện giấu em! Nếu như không có chuyện gì anh sẽ lái xe rời đi như vậy sao? Anh lái xe qua sát bên cạnh em, ngay cả cửa sổ cũng không mở ra một chút, cũng không nói tạm biệt với em đã rời đi như vậy?”“Nha đầu ngốc!”Anh rất ít cười, hoặc là nói, từ trước tới giờ chưa hề cười với cô, lúc này lại hiện ra nụ cười nhàn nhạt, “Được rồi, vậy gặp lại sau.
”“….
” Cô cắn cắn môi, nắm chặt lấy kính xe không buông tay.
Những lúc như thế này cô không muốn thấy anh cười như vậy, cười như vậy rõ ràng có vấn đề!Trên mặt anh hiện lên vẻ bất đắc dĩ, “Hay là em cứ lên xe đi? Ngồi xe tôi về nhà?”“Em chỉ muốn nghe anh nói thật.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)