Nháy mắt trong nhà yên lặng như tờ.
Sau khi mọi người phản ứng lại liền đồng thời kinh ngạc hỏi cô, “Tranh nhi, con làm gì vậy?” “Chị, chị điên rồi?”Cô bị tức điên rồi! Chỉ tay xuống đất, lớn tiếng quát, “Nguyễn Lãng! Cậu quỳ xuống cho tôi!”Trên mặt Nguyễn Lãng in dấu bàn tay cô, lúc này cũng phẫn nộ không thôi, “Chị! Rốt cuộc chị sao thế? Từ lúc em tốt nghiệp đi làm trở đi chị lúc nào cũng không hài lòng về em! Lần nào về chị không dạy dỗ em không? Chị không muốn thấy em như vậy sao? Không muốn thấy em nữa thì em đi là được chứ gì?”Nguyễn Lãng nói xong thực sự xoay người đi về phía cửa.
Bùi Tố Phân vội vàng tiến lên kéo cậu ta lại, khuyên Nguyễn Lưu Tranh, “Tranh nhi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Có gì từ từ nói, đừng tức giận, bây giờ sắp sang năm mới rồi, cãi nhau không hay!”Nguyễn Lãng cũng bày ra bộ mặt tủi thân nhìn cô, vẫn đang giùng giằng muốn ra ngoài với Bùi Tố Phân.
Bây giờ Nguyễn Kiến Chung và Bùi Tố Phân mới hiểu đây là chuyện lớn, ép hỏi cậu ta tới tấp, “Rốt cuộc con có nhận không?”Nguyễn Lãng cúi đầu, trầm mặc không nói.
Nguyễn Kiến Chung cũng tức giận, tiện tay cầm gì đó nện lên người cậu ta, gầm lên giận dữ, “Mày có nhận tiền không nói mau!”Thứ ông ném ra là gạt tàn thuốc, vừa đúng đập vào đầu Nguyễn Lãng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)