Tuyết hôm qua dĩ nhiên rơi cả một đêm, cả một tiểu khu được bao phủ trong màn tuyết trắng mịt mờ.
Anh mở cần gạt mưa, cùng với khí ấm trong xe bốc lên, chút sương đó cũng dần tản đi, nhưng khí nóng nhanh chóng tràn đầy không gian trong xe, cũng khiến người ta ngột ngạt đến mức khó chịu.
Cô mở một khe cửa nhỏ cho thông khí, trên kính chiếu hậu ngoài xe, tích tụ một tầng tuyết mỏng, nhớ đến cảnh hôm qua ở bệnh viện chơi ném tuyết cùng anh, lúc này lại không có tâm tình bốc đống tuyết kia đi.
Những lời Bùi Tố Phân vừa mới nói, như vẽ ra giữa anh và cô một đường chiến hào thật dài, chợt đem tất cả những thứ vốn đang mơ hồ không rõ phân định rõ ràng.
Xe vẫn đỗ như cũ, anh không lập tức lái xe, màn sương vừa mới tan đi lại bao phủ lên.
Nguyễn Lưu Tranh đột nhiên nhớ tới trước kia, cũng là lúc giá rét như vậy, cũng vẫn ngồi bên cạnh anh như vậy, cô thường dùng ngón tay viết chữ và vẽ lên cửa sổ xe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)