Buổi chiều, bầu trời rắc xuống hoa tuyết, đến lúc tan ca, đã tích tụ được một lớp tuyết mỏng, lớp trên mặt đất đã bị giẫm bẩn, nhưng trên chạc cây, trong đài phun nước, màu trắng bạc nhàn nhạt bao trùm, còn vô cùng sạch sẽ.
Sau khi liên tục căng thẳng 36 tiếng, rốt cuộc cũng được thả lỏng, Nguyễn Lưu Tranh đi bộ trên mặt đất, bước chân đều là hư vô, cảm thấy da mặt cũng căng lên, cô chà xát khuôn mặt, khiến mình tỉnh táo một chút.
Không biết anh bên cạnh có phải cũng mệt mỏi giống cô không?Cô ngẩng đầu nhìn anh, thấy ngoại trừ dưới viền mắt có hơi xanh, thì tinh thần anh cũng coi như không tệ, thậm chí đôi mắt đó càng sáng hơn.
“Anh vẫn có thể lái xe chứ?” Cô hỏi theo bản năng.
Anh liếc cô một cái, “Không tin tôi?”“Không phải.
” Lúc đi qua bồn hoa, cô tiện tay cầm một ít tuyết vụn vặt trên cành, nắm trong tay, xúc cảm lạnh băng nhất thời khiến cô tỉnh táo không ít, bỗng nhiên nổi hứng nghịch ngợm, linh cảm chợt tới, cô liền ném nắm tuyết trong tay vào cổ áo anh, vừa cười vừa chạy, nói lớn, “Để anh tỉnh táo chút!”Chạy một đoạn, cảm thấy bất an, dù sao tuyết này quá lạnh, không biết ném vào cổ áo anh có phải đùa quá trớn không? Có làm anh lạnh không? Trước giờ biểu cảm của anh với mấy màn đùa nghịch này của cô đều nhàn nhạt, rõ ràng anh cũng không thích đùa như vậy, hôm nay cô lại quên mất, lại vội vàng rồi.
Quay đầu lại, quả nhiên anh vẫn không nhanh không chậm đi tới, nắm tuyết đó đã bị anh rũ xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)