Cất đồ đạc xong xuôi, lúc đi xuống lầu, ma xui quỷ khiến thế nào, ngoài balo sách vở ra, cô còn chuẩn bị thêm một túi đồ vệ sinh cá nhân nhỏ nhét vào trong.
Dương Tri Phi đứng chờ bên dưới, thấy cô bước ra, bỗng nhiên cất tiếng hỏi:
"Hà Gia Thụy hay đến tìm em lắm à?"
"Hả? Sao vậy?"
"Cũng sẽ đứng dưới lầu ký túc xá đợi em, rồi lại cùng em đi dạo thế này sao?"
Ánh mắt anh quét qua những cây ngô đồng đang đâm chồi nảy lộc hai bên đường.
Cô chỉ tay về phía sân bóng rổ xa xa.
"Thỉnh thoảng cậu ấy đến thì sẽ chơi bóng với mấy nam sinh trường em."
"Lúc cậu ta chơi bóng thì em làm gì? Đứng xem ở bên ngoài?"
"Anh bị làm sao đấy?" Tiết Hiểu Kinh lười chả buồn quan tâm anh.
Đến căng tin, cô tìm một góc để anh ngồi đợi. Tiết Hiểu Kinh chẳng cho anh cơ hội lựa chọn, đi thẳng đến quầy xếp hàng nhanh mua hai phần cơm.
Cơm đùi gà kho và cơm thịt băm xào ớt xanh. Khay ớt xanh đẩy đến trước mặt anh, bản thân cô thì giữ lại khay đùi gà. Cứ như là cố ý vậy.
"Em mời anh ăn cái này đó hả?"
Dương Tri Phi nhàn nhạt quét mắt qua khay thức ăn, chân mày khẽ cau lại, hiển nhiên là vô cùng bất mãn với cách tiếp đãi của cô.
Tiết Hiểu Kinh nhìn chiếc đùi gà to đùng hấp dẫn trong khay của mình, rồi lại nhìn phần thịt băm xào ớt xanh có vẻ hơi hẩm hiu của anh khi đem ra so sánh, hình như cũng hơi keo kiệt thật. Xét cho cùng, anh mà đã mời khách thì chưa bao giờ hẹp hòi cả.
Cô do dự một chút, đành cắn răng nhịn đau cắt ái, gắp chiếc đùi gà của mình đưa sang cho anh, vờ khách sáo một câu:
"Vậy, cái này cho anh nhé?"
Trong lòng thì lẩm nhẩm niệm chú: Mau từ chối đi, mau từ chối đi!
Kết quả anh chẳng thèm ngước mắt, dùng cằm hất về phía cái khay trước mặt mình:
"Để đó đi."
"..."
Tay Tiết Hiểu Kinh cứng đờ, trong lòng nước mắt tuôn rơi như sông như suối, bắt đầu tua chậm động tác như rùa bò, từ từ dịch chuyển chiếc đùi gà sang khay của anh.
"Sao anh không ăn đùi gà đi?"
Ăn được một nửa, Tiết Hiểu Kinh vẫn không nhịn được cứ liếc nhìn chiếc đùi gà dường như chưa hề bị đụng tới kia, nuốt nước bọt đánh ực một cái.
"Vẫn chưa đói, lát nữa ăn."
Mũi đũa của anh vùi chiếc đùi gà lấp sâu vào trong cơm, mang theo chút ý vị phòng bị.
"..."
Cuối cùng cái đùi gà đó anh chẳng ăn lấy một miếng, ngay cả phần cơm thịt băm ớt xanh kia cũng chỉ động đũa gắp hai miếng mang tính tượng trưng.
Anh cầm chai nước suối bên cạnh uống một ngụm, cứ thế mà kết thúc bữa ăn.
Tiết Hiểu Kinh nghẹn một bụng tức, vừa tức anh lãng phí đồ ăn, vừa tiếc đứt ruột vì mình không được ăn chiếc đùi gà to bự hấp dẫn kia. Lên xe cô chẳng buồn đoái hoài gì đến anh nữa.
Chiếc xe lao ra khỏi khu đô thị đại học, hòa vào dòng xe cộ trên đường lớn, ánh đèn neon của thành phố dần thay thế ánh đèn đường mờ ảo của khuôn viên trường.
Cứ như thể đang từ một giấc mơ trong trẻo trượt thẳng vào một bóng đêm lộng lẫy và đầy ám muội của thế giới người trưởng thành.
Cả hai đều hiểu rõ mồn một chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Xa nhau cả một kỳ nghỉ, khao khát dồn nén trong cơ thể hệt như những dòng chảy ngầm, không ngừng cuộn trào trong không gian yên lặng của buồng lái. Nhưng lúc này, đôi bên đều cực kỳ ăn ý không ai lên tiếng trước.
Chỉ riêng Tiết Hiểu Kinh là vẫn còn đang hậm hực không thôi vì cái đùi gà ban nãy.
Thế nhưng Dương Tri Phi lại bắt đầu cố tình hay vô ý mà trêu ghẹo. Lúc sang số, mui bàn tay anh như có như không sượt qua mu bàn tay đang đặt trên đùi cô; lúc chờ đèn đỏ, đầu ngón tay anh gõ nhịp nhẹ nhàng trên vô lăng, ánh mắt lại xuyên qua gương chiếu hậu khóa chặt lấy sườn mặt đang cố ý ngoảnh đi của cô; thậm chí chỉ là điều chỉnh lại tư thế ngồi, lúc vươn cánh tay, lớp vải áo cũng phải cọ xát nhẹ qua bờ vai cô...
Tất cả đều là những cái chạm nhỏ bé đến mức gần như có thể bỏ qua, nhưng lại mang theo dòng điện xông lên tê rần, chà xát tới lui trên sợi dây thần kinh đang căng cứng của cô.
Anh hệt như một gã thợ săn kiên nhẫn, bày sẵn thiên la địa võng nhưng chẳng hề vội vã thu lưới, chỉ lẳng lặng nhìn cô dần trở nên lúng túng, hơi thở cũng rối loạn trong tấm lưới vô hình kia.
Đáng tiếc lúc đó Tiết Hiểu Kinh vẫn còn quá trẻ. Tính tình có nóng nảy đến mấy cũng không thể thắng nổi sự rung động theo bản năng của cơ thể, tâm trí có ngoan cố phòng bị đến đâu cũng chẳng chống đỡ được sự ăn mòn vừa kiên nhẫn vừa tồi tệ của anh thế này.
Vừa bước qua cửa, cô đã vội vã vứt phăng chiếc balo xuống rồi nhảy chồm lên người anh, hai tay gắt gao quàng lấy cổ anh tìm kiếm đôi môi ấm nóng ấy.
Thế nhưng lại bị anh dăm lần bảy lượt tránh né, đến cuối cùng anh thậm chí còn dùng hổ khẩu (kẽ tay giữa ngón cái và ngón trỏ) bóp lấy cằm cô, ép buộc ngăn chặn sự tiếp cận của cô.
Anh thực sự xấu xa vô cùng, rõ ràng trong lòng còn gấp gáp, còn ngứa ngáy hơn cả cô, vậy mà cứ khăng khăng cố tình treo lơ lửng bỡn cợt. Chỉ vì tối hôm đó cô theo chân Hà Gia Thụy đến hộp đêm. Đây là hình phạt dành cho cô.
"Gấp cái gì, tắm còn chưa tắm cơ mà, hay là em đã không chịu đựng nổi nữa rồi?"
Anh cố ý muốn cô phải nói ra những lời đáng xấu hổ để chiều chuộng bản thân mình, thậm chí còn chậm rãi ung dung thưởng thức vẻ bối rối quẫn bách của cô.
Mãi cho đến khi cô bị anh mài giũa đến mức toàn thân nhũn ra, cơ thể khẽ run rẩy, cả khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
"Nói đi. Nói ra đi, anh cho em."
Sống mũi cô cay xè, hốc mắt đong đầy nước tích tụ nãy giờ rốt cuộc cũng vỡ đê, giọt nước mắt nóng hổi rớt bộp xuống mu bàn tay anh. Lúc này anh mới cúi đầu hung hăng cắn nuốt lấy đôi môi cô, dùng nụ hôn sâu trằn trọc ấy làm liều thuốc giải độc duy nhất trao cho cô.
Nhiều năm sau này khi Tiết Hiểu Kinh nhớ lại, có lẽ ngay từ lúc đó mọi thứ đã được an bài. Lưới tình anh dệt nên vừa dày đặc lại vô thanh vô tức, cô vừa mới vỗ cánh bay lên đã sa lầy rơi xuống. Nếu có lời ca điệu hát nào diễn tả, e là sẽ viết thế này:
"Chàng vốn dĩ là khách lãng tử trên chín tầng mây, ngẫu hứng động phàm tâm mà giăng sẵn lưới la đà."
"Nàng lại tựa chú chim sẻ ngây thơ trên cành lá, chẳng hay ngọn gió xuân kia chính là cơn sóng bủa vây kiếp nạn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)