Cứ như thế, sáng tặng đồ ăn, tối giao hoa hồng, chuỗi ngày lặp lại như ma dắt này kéo dài suốt một tuần.
Sáng hôm nay anh không đến, Tiết Hiểu Kinh thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng cơn điên khùng khó hiểu của anh cuối cùng cũng kết thúc, kết quả chiều tới anh lại xuất hiện — trên tay xách theo bốn ly trà sữa.
Đợi khi ba cô bạn cùng phòng của cô từ bên ngoài trở về, anh bèn bước lên trước:
"Xin lỗi, làm phiền một chút. Các bạn là bạn cùng phòng của Hiểu Kinh đúng không? Có thể phiền các bạn mang ly trà sữa này lên cho cô ấy được không? Ba ly còn lại này là mời các bạn."
Anh cười đến là vô hại.
"Cảm ơn các bạn bình thường đã chiếu cố cho cô ấy."
"Anh là... bạn trai của cậu ấy à?"
Dương Tri Phi vẫn giữ nguyên nụ cười ấy, nụ cười mang tính mê hoặc quá lớn. Cuối cùng có người nhịn không nổi lên tiếng:
"Có thể anh không biết, ngày nào cũng có đại gia tặng cậu ấy những bó hoa rất đắt tiền, người bình thường không thể mua nổi đâu. Hơn nữa, mỗi tối thứ Sáu cậu ấy đều bước lên một chiếc xe sang... Anh tốt như vậy, bọn này không muốn anh bị lừa."
"Tặng hoa? Xe sang?" Dương Tri Phi cau mày.
Nữ sinh kia gật đầu nghiêm túc, mang theo cảm giác chính nghĩa bừng bừng, hệt như đã quyết tâm phải giúp đỡ cậu nam sinh "đơn thuần" này nhìn rõ hiện thực:
"Đúng thế, có lúc còn là siêu xe thể thao, loại cực kỳ cao cấp luôn."
"Ồ." Dương Tri Phi bỗng nhiên bật cười, để lộ hàm răng trắng tinh.
"Là tôi đấy."
Anh rút từ trong túi ra một chiếc chìa khóa xe, logo Pagani sáng lóa đâm sầm vào mắt người nhìn.
"Cô đang nói đến chiếc xe này sao?"
Lúc Tiết Hiểu Kinh từ trên lầu bước xuống, cảnh tượng đập vào mắt cô chính là màn kịch này.
Các bạn cùng phòng của cô chết trân tại chỗ, hệt như trời sập, từ khiếp sợ đến không thể tin nổi, từ ghen tị sang xấu hổ bẽ bàng, cuối cùng chỉ còn lại sự hoang mang tột độ.
Dường như thế giới quan vốn dĩ đã được xây dựng sẵn bỗng chốc sụp đổ một góc, cái lớp ảo tưởng mang tên "ai cũng bình đẳng" bị nghiền nát triệt để, kéo theo đó là sự mất cân bằng to lớn.
Cô chợt nhớ lại cuộc nói chuyện qua điện thoại ngày hôm đó. Cuối cùng cô đã hỏi:
"Vậy em nên làm thế nào?"
"Chỉ cần thứ em nhận được là bẩn thỉu, thì việc họ không có được thứ đó, lại chính là sự trong sạch của họ."
"Ngược lại, em càng trong sạch, họ càng nhận rõ sự dơ bẩn trong nội tâm mình."
"Và lúc này, chỉ cần dễ dàng bóp nát cái điểm tựa mỏng manh ấy, em thắng."
Lúc đó hai người sóng vai đứng trong đại điện, anh đối diện với bức tượng Phật mà ngâm khẽ một câu tiếng Phạn. Cô gặng hỏi ý nghĩa là gì, anh không đáp, chỉ nhếch mép cười một cái, xoay người hòa tan vào trong làn khói hương nhang đèn.
Chính là ánh mắt của khoảnh khắc này, chỉ khác là khi ấy sau lưng anh là bức tượng Phật phủ vàng rủ mắt, còn hiện tại sau lưng anh là khuôn viên trường huyên náo tiếng người.
Tiết Hiểu Kinh đuổi theo:
"Anh đã nói gì với bạn cùng phòng của em vậy?"
Thực ra anh không nói thì cô cũng lờ mờ đoán được, nhìn sắc mặt bẽ bàng sụp đổ của họ ban nãy là đủ hiểu.
Đột nhiên cô cảm thấy mấy thủ đoạn dùng quan hệ chèn ép của các tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết ngôn tình, đem so với vị trước mắt này vẫn còn non và xanh lắm.
Vừa lên xe, Dương Tri Phi đã bắt đầu than vãn mệt chết đi được.
"..."
"Thế em bóp vai cho anh nha?"
"Phải bù đắp lại cả một tuần qua đấy."
"Dựa vào đâu chứ! Đâu phải em bắt anh..."
Liếc thấy anh có dấu hiệu chuẩn bị trừng mắt, cô yếu ớt thu nhỏ giọng.
"Được được được, cảm ơn anh đã đóng giả làm bạn trai em?"
Dương Tri Phi khởi động xe, thong thả liếc cô một cái. Sau đó lại bày ra cái điệu bộ dở sống dở chết.
"Cảm ơn thế nào?"
Tiết Hiểu Kinh chớp chớp mắt: "Dùng miệng cảm ơn nha?"
Cô rục rịch tay chân canh me thời cơ định nhào tới, ngón tay lạnh ngắt của anh chợt đưa ra chặn ngang trên môi cô, cản lại nụ hôn tự hiến chân thành này.
Tiết Hiểu Kinh phồng má, ú ớ nói không rõ chữ: "Sao thế ợ..."
"Định qua loa lấp liếm như vậy là xong à?"
Anh khẽ hừ, một tay đánh vô lăng lái xe vào đường nhánh, nhưng không hòa vào đường chính mà cua một vòng đâm thẳng vào khu rừng nhỏ ở cửa sau trường.
"Một cái miệng thì sao mà đủ?"
Anh một tay gạt mạnh cần điều chỉnh để ghế lái ngả hẳn ra sau, tay kia vươn ra kéo tuột người cô qua.
"Trên dưới cùng kết hợp luôn đi."
Dưới tiếng kêu thất thanh "á á" của Tiết Hiểu Kinh, anh đè bấn cô xuống.
…
Dương Tri Phi là một kẻ vừa tồi tệ lại vừa tàn nhẫn. Anh tồi một cách thản nhiên, và tàn nhẫn một cách chuẩn xác.
Anh trịch thượng đứng trên cao, thích thú tự tay gỡ bỏ những pháo đài ảo tưởng ấy, để nhìn những người bên trong mất đi điểm tựa. Nói tóm lại, anh là kẻ không có chút lòng thương hại nào.
Anh chưa bao giờ thực sự đứng ra chống lưng cho ai, đây chỉ là một trò đùa dai ác ý của anh mà thôi, Tiết Hiểu Kinh vẫn luôn biết rõ. Chỉ là cô chưa bao giờ nói ra mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)