Không lâu sau, cố vấn học tập gọi cô lên nói chuyện, lời trong lời ngoài đều bóng gió xa xôi, nhắc nhở cô phải chú ý đến ảnh hưởng của lối sống cá nhân. Có vẻ như đã có ai đó tố cáo cô thường xuyên qua đêm không về ký túc xá, lại còn tiêu xài hoang phí.
Bình thường Tiết Hiểu Kinh rất hiếm khi rời trường vào những ngày trong tuần, tối thứ Sáu cô mới đi, nếu thứ Bảy Chủ nhật không có mặt ở trường thì đều lấy lý do là về nhà. Chỉ có lần vừa rồi Dương Tri Phi đến tìm, cô chần chừ một chút rồi đi theo anh, có lẽ chính lúc đó đã bị người ta nắm thóp để đi mách lẻo với cố vấn.
Cố vấn học tập đương nhiên cũng không đến mức chỉ nghe lời phiến diện từ một phía. Dẫu sao cô ấy cũng nắm rõ gia cảnh nhà Tiết Hiểu Kinh khá giả, lớp trẻ gốc Bắc Kinh ít nhiều gì cũng có chút của ăn của để. Thế nên cố vấn không nói quá nặng lời, chỉ nhắc nhở cô nên để ý hơn đến mối quan hệ với bạn cùng phòng.
Tiết Hiểu Kinh quay về ký túc xá, ba cô bạn cùng phòng đang cặm cụi bò ra bàn giả vờ học bài như không có chuyện gì xảy ra, nhưng trong sách của ai cũng kẹp một chiếc điện thoại, ánh sáng từ màn hình hắt rõ lên mặt.
Chẳng biết đang túm tụm nói xấu cô thế nào trong nhóm chat riêng đây?
Tiết Hiểu Kinh hừ lạnh một tiếng, căn bản là chẳng thèm đếm xỉa. Cô cứ như người vô can, vừa ngân nga hát vừa đi đánh răng rửa mặt, rồi leo lên giường nằm nghịch điện thoại.
Nhưng thực ra cục tức trong lòng làm sao mà nuốt trôi cho được. Cô chẳng hiểu nổi, bản thân rõ ràng không làm gì, chẳng đắc tội với ai, cớ sao họ lại mang ác ý lớn với cô đến thế?
Quay người nhìn thấy con thỏ bông nhỏ bên gối, Tiết Hiểu Kinh đưa tay chọc chọc nó một cái, rồi bò dậy nhắn tin cho Dương Tri Phi:
"Em có thể đem mấy cái túi xách anh tặng cho bạn mượn đeo được không?"
"Được, đồ tặng em là của em, tùy em xử lý." Anh trả lời như vậy.
"Cảm ơn thiếu gia nha~"
"Không phải em có quan hệ không tốt với bạn cùng phòng sao?"
"Thì cho mấy bạn ở phòng... kế bên mượn mà~" Cô quăng qua một chiếc meme cười gian xảo.
…
Ở đầu dây bên kia, Dương Tri Phi liếc nhìn màn hình, không nhắn lại nữa mà nhẹ nhàng úp mặt điện thoại xuống bàn bài trải nhung màu xanh lục sẫm.
Anh rút một quân bài, chậm rãi vê vê ước lượng giữa các đầu ngón tay.
"Sao thế?"
Hoắc Nhiên lên tiếng hỏi. Thấy anh cả buổi tối cứ bơ phờ thiếu hứng thú, sau khi xem điện thoại xong tâm trạng rõ ràng đã tốt hơn hẳn, bọn họ ít nhiều đều cảm thấy tò mò.
"Con thỏ nhỏ mà tôi nuôi," anh biếng nhác ném quân bài ra, "có lẽ sắp nổi bão rồi."
Cả bàn đánh bài đều là anh em chơi từ nhỏ, Hà Gia Thụy nghe vậy liền nhướng mày:
"Anh nuôi thỏ từ bao giờ thế?"
"Ừ," Khóe môi Dương Tri Phi khẽ cong lên, mang theo chút thâm ý mà liếc xéo cậu ta một cái.
"Có cơ hội sẽ dắt đến cho cậu xem thử, đáng yêu lắm."
Hoắc Nhiên ngồi cạnh xen vào:
"Nói chuyện chính nhé, một người bạn của tôi mới mở một cái home bar, rủ cuối tuần anh em mình qua đó chơi, mấy cậu có rảnh không?"
Hà Gia Thụy: "Home bar? Chẳng phải là phiên bản 'rẻ tiền' của hộp đêm sao, thuần túy là cái chốn tìm tình một đêm mẹ nó rồi còn gì?"
Đầu ngón tay Dương Tri Phi gõ gõ lên mặt bài, giọng điệu vô cùng tùy ý lên tiếng:
"Hay để tôi dứt khoát mở luôn một cái hội sở (private club) đi, làm căn cứ địa cho anh em."
Hoắc Nhiên liếc nhìn anh:
"Khu Công Thể bên đó, vốn khởi điểm cũng phải từ năm triệu tệ (NDT) trở lên, mà đó mới là mức cơ bản. Ngon lành chút thì cũng phải mười, hai mươi triệu, chu kỳ thu hồi vốn bèo nhất cũng phải mất ba đến năm năm đấy."
"Không thành vấn đề," Dương Tri Phi đáp lời nhẹ tênh như không.
"Có một chỗ thoải mái để ngồi là được."
"Định mở thật đấy à?" Hà Gia Thụy ngồi thẳng lưng lên đôi chút.
"Cũng phải, tiền với anh chắc chắn chẳng là vấn đề, nhưng mấu chốt là dì Lương có đồng ý không? Đừng để sau này lại gây ảnh hưởng đến chú Dương."
Dương Tri Phi đánh bài thoạt nhìn chậm rãi thong dong, nhưng lại mang đậm phong cách riêng. Rút được quân bài, anh không xem ngay mà giữ trong tay một lúc, hệt như đang ước lượng cân nhắc điều gì, sau đó cổ tay mới khẽ nhấc lên, đánh ra ngoài.
"Đứng tên các cậu là xong chứ gì."
"Kéo thêm người góp cổ phần thì sao? Cậu thấy thế nào?"
Lúc này Tạ Trác Ninh mới cất lời: "Tôi không có tiền."
Ý bảo là đừng có tìm tôi vay. Vị thiếu gia này là người có lòng tự tôn và sự cứng cỏi đến mức kỳ lạ. Vì không muốn đi theo con đường gia đình sắp đặt, cậu ta bỏ đi chơi đua xe, kiên quyết cắt đứt hỗ trợ kinh tế từ người nhà, từ lúc lên đại học đến nay chưa tiêu của nhà một đồng nào.
Kéo theo đó là mối tình với cô bạn gái thanh mai trúc mã bị phũ phàng đá văng, cũng trở thành một trong những giai thoại truyền kỳ của giới tinh anh này.
Hoắc Nhiên nghe vậy bật cười phì một tiếng. Ánh mắt Dương Tri Phi lại nhàn nhạt hướng về phía cửa phòng bao:
"Tiền, chẳng phải đã đến rồi đây sao?"
Người bước vào là một nhóm bạn khác, dẫn theo một gương mặt mới. Công tử của hội trưởng một hiệp hội thương mại nào đó ở Chiết Giang, vừa đến Bắc Kinh học đại học, lạ nước lạ cái.
"Tôi là Thi Vĩ, sau này mong các anh em chiếu cố nhiều hơn."
Lời nói nghe thì khách sáo, nhưng thực tế thì sao? Là tỷ phú có máu mặt ở địa phương, chỉ có một cậu con trai cưng duy nhất đem lên Bắc Kinh, mạng lưới quan hệ sớm đã được dọn sẵn đường để trải thảm.
Cái gọi là "chiếu cố nhiều hơn" chẳng qua chỉ là câu khách sáo trên mặt bàn, thực chất là tấm vé thông hành mà đôi bên đều ngầm hiểu ý để kết giao.
Hoắc Nhiên dẫn đầu đứng dậy bắt tay, theo sau là những người khác. Duy chỉ có Dương Tri Phi là vẫn ngồi yên tại chỗ, một tay kẹp điếu thuốc, tay kia chậm rãi, điềm tĩnh xếp bài.
Bỏ mặc người ta chỏng chơ mất vài giây, đợi đến khi nụ cười của đối phương hơi cứng đơ lại, bầu không khí đã bắt đầu nhuốm mùi gượng gạo, anh mới ung dung thong thả rút một quân bài kẹp giữa hai ngón tay, khẽ hất hất về phía đối phương, nở nụ cười thân thiện đầy kẻ cả:
"Ngồi đi Thi công tử, chơi chung một ván chứ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)