Sắc mặt Tần Cách lập tức trầm xuống.
Lưng Ba Dao lạnh toát: “Cái đó, tao ở lại với Phi Phi, mày đưa Hải Đường về đi.”
Tần Cách xoay người đi luôn.
Anh xưa nay vẫn vậy, ngoài cô em gái Tần Phi Phi này ra gần như chưa bao giờ dừng lại vì ai.
Triệu Hải Đường không gọi anh, cũng không làm nũng bắt anh bế, lững thững đi theo sau.
Lúc Tần Cách đến là ngồi xe của Ba Dao, Triệu Hải Đường là do Lưu Tứ đưa đến, Lưu Tứ sắp thành người dùng riêng của cô rồi.
Thấy hai người cùng đi xuống, Lưu Tứ tiến lên đón: “Anh, để em đưa hai người về.”
“Không cần.” Tần Cách không có cảm xúc gì: “Tôi lái xe của Ba Dao.”
Lưu Tứ: “Vâng.”
Triệu Hải Đường: “Tứ Nhi, anh đưa tôi về.”
Tần Cách xoay người lại ánh mắt âm trầm sắc lẹm: “Em lại dở tính nết gì đấy?”
Triệu Hải Đường: “Không muốn đi cùng anh.”
Tần Cách chưa bao giờ cưỡng cầu, cười lạnh một cái, mạnh tay kéo cửa xe ra.
Chỉ trong tích tắc đó thông qua cánh cửa xe mở ra, Triệu Hải Đường nhìn thấy trên ghế phụ đặt một chiếc giỏ mây khác.
Y hệt cái giỏ của Tần Phi Phi.
Triệu Hải Đường không chút do dự giật mở cửa ghế phụ, thò đầu vào trong.
Trong cái giỏ lót vải bông dày quả nhiên là một con mèo.
Mèo Ba Tư.
Triệu Hải Đường "a" một tiếng: “Cho em sao?”
Tần Cách đã ngồi vào ghế lái: “Không phải, đóng cửa lại.”
Nói xong liền khởi động xe.
Triệu Hải Đường quay đầu lại nói với Lưu Tứ: “Tứ nhi à, tôi đi xe của anh cậu.”
Tần Cách: “Em lên thử xem!”
Chào hỏi xong Triệu Hải Đường một tay xách giỏ, một tay khom lưng ngồi vào ghế phụ, thuận tay đóng cửa lại luôn.
Triệu Hải Đường không thích mèo, nhưng không cưỡng lại được vẻ nũng nịu của đám động vật nhỏ lúc còn bé, con mèo Ba Tư trước mắt này đáng yêu đến mức phạm quy.
Tần Cách không đùa với cô: “Triệu Hải Đường, xuống xe ngay...”
Cô gái ở ghế phụ dùng chóp mũi thân thiết cọ cọ đầu con mèo Ba Tư, nghe vậy cũng chẳng thèm để ý đến anh, cọ mèo xong giống như mắt bị mù vậy, thẳng lưng rướn người qua hôn nhanh một cái lên mặt anh.
Tần Cách nhắm mắt lại: “Xuống...”
Triệu Hải Đường bế con mèo nhỏ áp sát vào má anh, miệng cử động lồng tiếng cho mèo: “Bé cưng hôn anh trai một cái nào, moa~.”
Tần Cách: “...”
Hôn anh xong Triệu Hải Đường cúi đầu chơi với mèo, mái tóc dài xõa xuống hai bên ngực, cô túm lấy một lọn tóc trêu mèo.
Mãi cho đến khi người đàn ông bên cạnh nén cơn nóng nảy cất giọng: “Dây an toàn!”
Triệu Hải Đường hừ một tiếng: “Anh thắt cho em...”
Lời chưa nói xong áp suất xung quanh đột ngột giảm xuống, không khí lạnh lẽo.
Triệu Hải Đường bĩu môi miễn cưỡng tự mình thắt lại.
Con mèo Ba Tư toàn thân trắng muốt, nằm bẹp trong giỏ như một miếng kem tan chảy, đôi mắt đen láy như vừa được rửa qua nước.
“Bé cưng sao em lại đáng yêu thế này.” Trái tim nhỏ của Triệu Hải Đường tan chảy luôn: “Sau này em tên là Hắc Thiết nhé, công chúa Hắc Thiết.”
Tần Cách nhíu mày.
Triệu Hải Đường liếc nhìn anh, hừ hừ: “Hắc Thiết chuyên khắc Cách!”
*Cách là crôm, Hắc Thiết là sắt đen.
Mặt Tần Cách không cảm xúc, hai bàn tay xương xẩu nắm chặt vô lăng, sợ mình không kiềm chế được mà vươn qua bóp chết cô.
Xe lái về hướng biệt thự.
Triệu Hải Đường chơi với mèo một lát, bảo nó ngoan ngoãn ngủ đi, rồi rút điện thoại ra gọi một cuộc: “Tôi cũng có mèo rồi.”
Tần Cách cảm thấy mình nghe thấy tiếng nghiến răng của chính mình.
Đầu dây bên kia chắc chắn 100% là Tần Phi Phi!
“Của tôi là mèo Ba Tư.” Triệu Hải Đường kiêu kỳ nói: “Con mèo Ba Tư kiêu hãnh như công chúa vậy, nó tên là công chúa Hắc Thiết, em đặt tên cho con mèo của em là Bạch Tuyết đi, Bạch Tuyết lùn.”
Tần Phi Phi quả nhiên lại nổ tung.
Ba Dao đứng bên cạnh dở khóc dở cười.
Vừa hay đèn đỏ, xe dừng lại.
Cánh tay dài của Tần Cách vươn ra giật phắt điện thoại của Triệu Hải Đường, cúp cuộc gọi này.
Tiếng mắng chửi giận dữ của Tần Phi Phi lập tức biến mất.
Tần Cách đanh mặt thao tác trên màn hình, đem số của Tần Phi Phi trong điện thoại của Triệu Hải Đường cho vào danh sách đen rồi xóa luôn.
Sau đó gọi một cuộc điện thoại cho Ba Dao: “Đem số của Triệu Hải Đường trong điện thoại của Tần Phi Phi cho vào danh sách đen rồi xóa đi.”
Cứ như vậy.
Bằng một cách thô bạo và trực tiếp, anh cắt đứt liên kết giữa hai cô nàng.
Triệu Hải Đường tức đến mức mặt nóng bừng lên: “Đồ xã hội đen!”
Tần Cách cắn một cái vào môi dưới của cô: “Ngoan ngoãn chút đi, hai đứa các em đứa nào thua cũng đều dở mặt với tôi.”
Hai người bọn họ cứ sáp lại để cãi nhau, đứa nào cãi thua là lại coi anh như cái bao cát trút giận.
Triệu Hải Đường bị anh cướp hết dưỡng khí, vành tai mềm mại như hai viên chu sa, lồng ngực phập phồng thở dốc.
Tần Cách thô lỗ vò đầu cô, đạp ga phóng đi.
Cả hai đều không ai nhắc lại chuyện nửa cuối năm nữa.
Tần Cách hiếm khi ở nhà, anh ở nhà cũng không thực sự nghỉ ngơi, luôn xử lý công việc ở phòng khách, phòng sách thì ngược lại rất ít khi dùng đến.
Triệu Hải Đường cầm cái xẻng nhỏ cùng dì giúp việc nhổ cỏ xới đất cho mảnh vườn rau ở góc, rồi đào hố chôn hạt giống.
Cái giỏ mây đựng Hắc Thiết đặt ngay bên chân cô, đi một bước xách một bước.
Triệu Hải Đường ở trong vườn chụp ảnh cho Hắc Thiết, đăng lên mạng xã hội.
Ba Dao là người đầu tiên nhấn like và bình luận cho cô.
Lưu Tứ là người thứ hai.
Hình Phi Ngang là người thứ ba.
Vốn dĩ Tần Phi Phi phải là người thứ tư, mặc dù cô bé toàn nói giọng mỉa mai, chỉ cây dâu mắng cây hòe, nhưng Triệu Hải Đường chưa bao giờ nhường nhịn, hai người chỉ cần ở phần bình luận của bài đăng là có thể cãi nhau mấy chục hiệp, không ai chịu là người bình luận cuối cùng.
Chỉ sợ mình cãi thua.
Bây giờ số của Tần Phi Phi bị Tần Cách cưỡng chế cho vào danh sách đen và xóa đi, vòng bạn bè của Triệu Hải Đường chỉ còn lại ba cái like cô đơn của Ba Dao và Lưu Tứ.
Triệu Hải Đường xệ mặt chạy về phòng khách: “Anh đền cho em một cái like!”
“...” Tần Cách đang xem bản vẽ của Thanh Cao: “Cái gì cơ?”
“Like.” Triệu Hải Đường lý sự cùn: “Vòng bạn bè WeChat.”
Tần Cách cụp mắt, sự chú ý quay lại bản vẽ: “Tôi không chơi cái thứ này.”
Triệu Hải Đường đe dọa: “Thế thì em kết bạn lại với em gái anh, số của em ấy em thuộc làu rồi.”
Tần Cách từ lỗ mũi phát ra tiếng cười khẩy: “Tôi thèm vào cái chiêu này của em.”
Đồ đàn ông chó chết không chịu để bị nắm thóp.
Triệu Hải Đường nản lòng, biết anh rất khó nói chuyện, muốn có thêm vài cái like chẳng thà dùng tính năng "lắc một cái", kết thêm vài người bạn.
Triệu Hải Đường ngồi đối diện, quả nhiên lắc được một người bạn.
Vừa mới kết bạn xong, đối phương để ảnh đại diện là Chaplin ngậm tẩu thuốc, gửi cho cô một tin nhắn thoại.
“Người đẹp có cho xem không?”
Đôi lông mày rậm của Tần Cách khẽ nhíu lại.
Triệu Hải Đường không hiểu, trả lời đối phương: “Xem cái gì cơ ạ?”
Chaplin: “Giọng người đẹp ngọt thế này, muốn hẹn hò không?”
Điện thoại của Triệu Hải Đường đột ngột biến mất, đã nằm trong tay Tần Cách.
Tần Cách lạnh lùng nói vào máy: “Giọng của bố mày có ngọt không, có muốn hẹn với bố mày không?”
Mắng xong cho vào danh sách đen rồi xóa luôn.
Triệu Hải Đường ngước khuôn mặt nhỏ lên, đôi mắt rạng rỡ ngây thơ vô tội.
Tần Cách cụp mắt nói: “Trong đầu em chứa cái gì thế?”
“Em đã chơi bao giờ đâu.” Triệu Hải Đường nói thật: “Đây là lần đầu tiên đấy.”
Hơn nữa ảnh đại diện Chaplin trông có vẻ là một quý ông.
Tần Cách nhìn cô một lúc bằng một cách u ám: “Năm phút sau kết bạn với tôi.”
“Anh định đăng ký à?” Triệu Hải Đường hỏi: “Để em giúp anh...”
Tần Cách: “Tự biết làm.”
À đúng rồi.
Điện thoại của anh Triệu Hải Đường không được chạm vào.
Nhưng nghĩ đến việc mình là người bạn đầu tiên của anh, đôi môi cánh hoa của Triệu Hải Đường nở nụ cười, năm phút sau lập tức gửi yêu cầu kết bạn.
Tần Cách nhấn đồng ý.
Sau đó anh nhướn mí mắt lên, tinh tường và sắc sảo hỏi: “Không đúng, Triệu Hải Đường, vòng bạn bè của em sao không có người nhà và bạn học?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
má ơi chương này hài quá