Mỹ Sái là một quán karaoke của Tần Cách.
Tháng trước mới thay một đợt nhân viên mới, có lẽ đào tạo chưa tới nơi tới chốn, làm phật lòng một khách hàng cũ.
Quản lý dẫn nhân viên đi xin lỗi, khách hàng không chịu bỏ qua, nói ông ta quen biết Chú Hình Lục, không nể mặt ông ta chính là Tần Cách không nể mặt Chú Hình Lục.
Đúng là giỏi mượn cáo oai hùm.
Quản lý trong lòng khinh bỉ nhưng mặt vẫn phải cười tươi dỗ dành.
Sau khi Tần Cách đến khách hàng kéo anh mách tội, đem chuyện lông gà vỏ tỏi nói thành trời sập đến nơi, nhân viên mới đứng đối diện run rẩy rơi nước mắt.
“Cậu ấy mới đến.” Tần Cách điềm nhiên như không nói: “Trẻ con thôi mà, tôi thay mặt cậu ấy xin lỗi ngài, buổi hôm nay tôi mời.”
Vị khách kia lại muốn giữ thể diện: “Tôi thiếu tiền chắc?”
Tần Cách nói: “Khách của ngài mấy giờ thì đến?”
Khách hàng: “Tám giờ tối.”
Tần Cách nhìn tờ đơn đặt trước chỗ quản lý: “Theo tiêu chuẩn của ngài, hóa đơn vẫn xuất như thường.”
Vị khách kia lúc này mới hài lòng: “Được thôi, vẫn là cậu hiểu chuyện.”
“Là ngài nể mặt tôi.” Tần Cách thản nhiên đáp: “Ngài yên tâm, đảm bảo sẽ sắp xếp ổn thỏa cho ngài.”
Thể diện và lợi ích đều đã cho, vị khách kia lải nhải vài câu rồi chuẩn bị rời đi.
Tần Cách gọi ông ta lại: “Ngôi chùa ở phía Bắc kia là của gia đình nhà ngài à?”
“... Sao thế?” Vị khách kia bắt đầu lên mặt: “Tần tổng có việc gì à?”
Tần Cách: “Nghe nói ngài và trụ trì ngôi chùa đó là bạn bè, có thể giới thiệu cho tôi làm quen một chút không?”
Vị khách kia đắc ý ra mặt: “Dễ thôi.”
Tần Cách gật đầu: “Nghe nói phu nhân nhà ngài muốn cho cháu vào trường tiểu học thực nghiệm? Bên tôi đang có một suất...”
“Thật sao?” Mắt vị khách kia sáng rực lên: “Vậy thì trăm sự nhờ cậu đấy!”
Mọi chuyện được quyết định như vậy.
Quản lý tiễn khách ra cửa.
Ba Dao tò mò hỏi: “Mày tìm trụ trì làm gì?”
Tần Cách: “Mảnh đất Thanh Cao đó đến lúc làm chút pháp sự rồi.”
Ba Dao: “Mày còn tin cái này à?”
Tần Cách cười giễu đáp: “Làm cho người sống xem thôi.”
Ba Dao nhìn về phía nhân viên đối diện: “Được rồi, lão già đó chỉ là muốn kiếm chác chút thôi, sau này gặp nhiều sẽ quen.”
“Lão ta rõ tàng đặt theo tiêu chuẩn 70.000 tệ.” Cậu nhân viên mắt đỏ hoe nói: “Tôi còn tặng lão ta chiết khấu nữa...”
“Không phải chuyện chiết khấu.” Ba Dao dạy bảo: “Lão ta đưa ngân sách 70.000 tệ, xuất hóa đơn 70.000 tệ, nhưng cậu chỉ cần sắp xếp cho lão ta dịch vụ mức 50.000 tệ thôi, cậu không nói ông ta không nói, 20.000 tệ dư ra đó chính là tiền hoa hồng bỏ túi của lão ta.”
Đó là một số quy tắc ngầm không ai bảo ai.
Mà buổi tối hôm nay Tần Cách bao trọn lại còn xuất hóa đơn theo mức 70.000 tệ, vị khách kia về công ty thanh toán, nghiễm nhiên đút túi 70.000 tệ.
Nói đến đây Ba Dao nhìn về phía quản lý vừa quay lại: “Đào tạo lại đi.”
Quản lý đáp: “Vâng.”
Những việc còn lại Tần Cách không quản, anh mở điện thoại ra nhìn một cái.
WeChat mới đăng ký có một yêu cầu kết bạn.
Là của Ba Dao.
“Tao muốn làm người bạn đầu tiên của mày!”
Tần Cách cụp mắt dứt khoát nhấn từ chối.
Ba Dao: “...”
Hắn không xứng làm người bạn đầu tiên trên WeChat của anh sao?
Triệu Hải Đường không ngủ trưa, ăn cơm xong là lững thững đi bệnh viện thăm Tần Phi Phi.
Con bé mặc bộ đồ bệnh nhân gầy yếu mỏng manh đứng bên cửa sổ, dường như gió thổi một cái là bay mất.
Thấy cô đến Tần Phi Phi xốc lại tinh thần: “Chị lại đến làm gì?”
Triệu Hải Đường ngồi xuống sofa: “Ăn no quá, tôi đi tiêu thực.”
“Chị đứng lên!” Tần Phi Phi bực bội nói: “Đây là chỗ ngồi riêng của tôi!”
Triệu Hải Đường: “Em lên giường đi, cái sofa này không thoải mái, không tốt cho cơ thể.”
Tần Phi Phi ghét nhất cái vẻ kiêu kỳ đỏng đảnh này của cô: “Bác sĩ nói nuôi cấy tế bào đã thành công, nửa cuối năm là có thể phẫu thuật cho tôi rồi.”
“Ồ.”
“Có thể hoàn toàn khỏi hẳn rồi.”
“Ồ.”
“Sẽ không cần chị phải truyền máu cho tôi nữa.” Tần Phi Phi nói: “Chị hiểu ý tôi là gì không?”
Triệu Hải Đường "a" một tiếng, rõ ràng là không biết.
Tần Phi Phi: “Hết giá trị lợi dụng rồi, anh tôi sẽ không cần chị nữa đâu.”
“...”
“Chị nhân lúc bây giờ mình còn chút tác dụng.” Tần Phi Phi nói: “Có cái gì muốn thì mau mà đòi anh ấy đi, không thì qua cái quán này không còn quán khác nữa đâu.”
Triệu Hải Đường ngẩn ra.
Trách không được.
Trách không được Tần Cách đuổi cô về trường, bắt cô đi học, còn nói đợi cô lên năm tư khai giảng là kết thúc.
Năm tư của cô nửa cuối năm là đến rồi.
Dù biết anh lòng lang dạ sói, nhưng vẫn bị mức độ lòng lang dạ sói của anh làm cho kinh ngạc.
Tần Phi Phi ở căn phòng bệnh tốt nhất của bệnh viện này, ánh nắng buổi chiều không tiếc sức tuôn trào, chóp mũi thanh tú của Triệu Hải Đường trắng đến mức trong suốt.
Tần Phi Phi nhìn mà gai mắt: “Những người theo đuổi anh tôi đều là người vô cùng đẹp, anh ấy không nhìn trúng chị đâu.”
“...” Mí mắt Triệu Hải Đường như vừa được quét qua một lớp phấn hồng, hiện lên một tầng đỏ nhạt mỏng manh: “Em chẳng giống tôi chút nào.”
Tần Phi Phi: “Tại sao tôi phải giống chị!”
“Em đã dùng bao nhiêu máu của tôi rồi.” Triệu Hải Đường nói: “Nhưng chẳng giống tôi chút nào ở sự lương thiện tốt đẹp cả, em là một con mụ nhỏ độc ác.”
Tần Phi Phi tức nổ đom đóm mắt luôn.
Khi Tần Cách và Ba Dao đến bệnh viện giữa Triệu Hải Đường và Tần Phi Phi đã có Lý Hạo và hai vị bác sĩ đứng chắn.
Ba người sợ hai cô nàng đánh nhau.
Tuy nhiên chỉ có thể ngăn họ không đánh nhau chứ không ngăn nổi những đòn tấn công mà họ dành cho đối phương trong những kẽ hở.
Tần Phi Phi: “Anh tôi sẽ không cần chị, nhưng vĩnh viễn không bao giờ không cần tôi!”
Triệu Hải Đường: “Tôi có thể lên giường với anh trai em, em có thể không?”
“Chị là đồ không biết xấu hổ!” Tần Phi Phi mắng to: “Chỉ cần anh ấy muốn, thiếu gì người tình nguyện!”
Triệu Hải Đường: “Em có thể không?”
Tần Phi Phi: “Không phải chỉ có mình chị!”
Triệu Hải Đường: “Em có thể không?”
Tần Phi Phi hét lên: “Chị là cái máy lặp lại à!”
Triệu Hải Đường: “Em không thể.”
Tần Phi Phi sắp tức nổ phổi rồi.
Bác sĩ đau đầu đến cực điểm, muốn khuyên cô bé đừng giận ảnh hưởng đến sức khỏe, nhưng lại không ngăn nổi những câu nói đâm chọt của Triệu Hải Đường.
Câu nào câu nấy đều chọc đúng vào cuống phổi của Tần Phi Phi.
Ba Dao dở khóc dở cười: “Hải Đường, nể mặt anh một chút.”
Gương mặt nhỏ của Triệu Hải Đường đanh lại không nói gì nữa, quay mặt nhìn ra cửa sổ.
Cây hải đường đã bắt đầu kết quả rồi.
Lý Hạo và các bác sĩ lui ra ngoài.
Tần Cách từng bước từng bước đi vào phòng bệnh, đưa cái giỏ xách trong tay cho Tần Phi Phi.
“Cái gì thế ạ?”
Tần Phi Phi ôm vào lòng, trong cái giỏ mây có lót một lớp vải bông dày, một con mèo Ragdoll mới đầy tháng đang mở đôi mắt trong veo nhìn cô bé.
“Wow!” Tần Phi Phi phấn khích: “Là mèo ạ, cho em sao?”
Tần Cách nhếch môi cười: “Nuôi cho tốt vào.”
Tần Phi Phi: “Cảm ơn anh!”
Quan hệ gần xa, thân hay không thân dường như đã được định sẵn, Tần Phi Phi tâm trạng cực tốt: “Này! Chị thấy chưa, anh tôi chỉ mua mèo cho tôi thôi...”
Tần Cách xoa đầu cô bé, cười như không cười: “Đừng có kiếm chuyện.”
Tần Phi Phi nghẹn lời.
Triệu Hải Đường không tham gia vào sự ấm áp của anh em họ, nhìn những quả trên cây hải đường mà xuất thần.
Có lẽ cô thật sự nên rời khỏi cuộc chơi rồi.
Vốn dĩ ngay từ đầu đã ở lại bằng một cách rất hoang đường.
Mọi người đều lấy thứ mình cần, một khi cung cầu mất cân bằng, mối quan hệ này cũng không còn tồn tại nữa.
“Em có kiếm chuyện gì đâu.” Tần Phi Phi lầm bầm nhỏ giọng: “Em đâu có nói sai.”
Triệu Hải Đường quay đầu lại.
Sắc mặt cô chẳng khá hơn Tần Phi Phi thường xuyên đau ốm là bao.
“Em không nói sai.” Triệu Hải Đường nhìn bọn họ: “Lời này anh trai em sáng nay vừa mới nói xong, tôi đồng ý rồi, đến hạn tôi sẽ đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)