Triệu Hải Đường đang bận rộn đặt biệt danh cho anh.
Nghe vậy bàn tay đang gõ chữ của cô khựng lại một chút, cô thản nhiên nói một cách không gây chú ý: "Phân nhóm rồi, quan hệ của chúng ta không thể công khai, lỡ để người khác phát hiện ra manh mối rồi truy hỏi thì biết làm thế nào?"
Hai người ở bên nhau ba năm, Triệu Hải Đường không thể hỏi han về mọi thứ của Tần Cách, và tương tự Tần Cách lại càng không hỏi về mọi thứ của cô.
Mối quan hệ này chỉ dừng lại ở việc cô hiến máu cho Tần Phi Phi, còn Tần Cách tiêu tiền cho cô và ngủ với cô.
Ngoại trừ những điều đó hai người chẳng khác gì người lạ.
Nghe câu trả lời này Tần Cách cũng không hỏi thêm, anh nhấn vào dòng trạng thái mới nhất trên vòng bạn bè của cô, tặng cô một cái "like" rồi tắt điện thoại để tiếp tục bận rộn với công việc.
Triệu Hải Đường chơi điện thoại một lát, đặt mua vài đơn hàng thức ăn và đồ chơi cho mèo trên mạng.
Mỗi thứ đều mua hai phần, một phần gửi đến bệnh viện cho con mèo Bạch Tuyết của Tần Phi Phi.
Lúc đứng dậy Triệu Hải Đường vô tình liếc mắt nhìn, không rõ là quét trúng thứ gì mà cơ thể đột nhiên khựng lại.
Tần Cách cực kỳ nhạy bén với những động tĩnh xung quanh, anh nhìn theo ánh mắt cô, thấy nó rơi trên bản đồ quy hoạch đặt trên bàn.
Việc tái thiết Thanh Cao hiện tại vẫn là bí mật, Tần Cách lật ngược bản vẽ lại, để mặt lưng nhẵn nhụi hướng lên trên.
Anh dùng ánh mắt hỏi cô: "?"
Triệu Hải Đường ngẩn ngơ hai giây, khó khăn dời mắt đi, giọng nói có chút yếu ớt: "Em đau bụng."
Tần Cách nhíu mày.
Triệu Hải Đường thất thần xoa bụng dưới của mình.
Tần Cách đột nhiên nhìn thấy vết máu trên quần phía sau của cô.
"Đến kỳ kinh nguyệt à?"
"..." Sắc mặt Triệu Hải Đường trắng bệch, phản ứng chậm chạp: "Cái gì?"
Tần Cách đứng dậy bế cô đi về phía phòng tắm: "Đến kỳ rồi."
"Không thể nào?" Tâm hồn Triệu Hải Đường treo ngược cành cây: "Từ sau khi cung cấp máu cho em gái anh, cứ hai tháng em mới đến một lần, lần này mới kết thúc vào tuần trước mà..."
Nói đến đây Triệu Hải Đường ngẩng khuôn mặt thiếu sức sống lên: "Anh đã bắt em uống thuốc."
Viên thuốc tránh thai đó.
"..."
Cảm giác lạnh lẽo ập đến bụng dưới, Triệu Hải Đường càng đau bụng hơn, mắt đỏ hoe như thỏ con, vùi mặt vào lòng anh: "Anh là kẻ sát nhân, anh đã giết chết đứa con của anh rồi."
Tần Cách nghẹn lời.
Nhưng chuyện này quả thật anh phải chịu trách nhiệm, dù anh là một tên khốn, nhưng dù sao tác dụng phụ của thuốc là do Triệu Hải Đường đang gánh chịu.
Tần Cách không cãi lại anh bật nước nóng rửa sạch cho cô, lại giúp cô dán băng vệ sinh vào quần lót chuyên dụng cho kỳ sinh lý, rồi chuẩn bị một túi nước nóng cho cô chườm bụng dưới.
Chiếc quần dính máu bị ném trên sàn phòng tắm, phải vò sạch máu trước khi cho vào máy giặt, quần ngoài dùng máy giặt, còn quần lót phải giặt tay, nhưng Triệu Hải Đường không muốn tự giặt, cũng ngại để dì giúp việc giặt, nên cứ nhất quyết bắt Tần Cách giặt cho mình.
Lúc đầu Tần Cách nào có thèm đếm xỉa đến cô, sau đó không nhớ vì lý do gì mà đã giặt cho cô một lần, về sau cứ hễ anh có nhà là việc giặt đồ lót lại như có ma xui quỷ khiến mà rơi xuống đầu anh.
Sau khi phát hiện ra điểm này, Tần Cách đã mang theo cơn giận ngầm mà sắm thêm cho biệt thự một chiếc máy giặt đồ lót chuyên dụng cho mình cô dùng.
Tần Phi Phi ở bệnh viện có hộ lý cao cấp chăm sóc, Tần Cách là một gã đàn ông thô lỗ trong sinh hoạt, nào có để ý đến mấy chuyện vặt vãnh như quần mặc đi ra ngoài không được ngồi lên giường, tất và đồ lót không được cho vào máy giặt... cùng một loạt những việc lông gà vỏ tỏi nhưng lại cực kỳ tiêu tốn tinh thần của anh.
Muốn anh tiếp tục giặt tay à, không đời nào.
Kỳ kinh nguyệt lần này Triệu Hải Đường đặc biệt quấy phá, một ngày rơi nước mắt tám lần, khóc đến mức Tần Cách bốc hỏa nhưng vẫn phải nhịn, nếu không cô còn khóc dữ hơn.
Có lẽ là vì câu nói "anh là kẻ sát nhân, anh đã giết chết đứa con của anh rồi", cứ hễ cô khóc là Tần Cách lại có cảm giác mình đang gánh trên lưng một mạng người nhỏ bé.
Quá khứ của Tần Cách thì Triệu Hải Đường không biết, anh không phải là người nương tay hay mềm lòng.
Nhưng ngay cả như chú Hình Lục, chẳng phải cũng phải chịu thua trước con trai mình là Hình Phi Ngang đó sao.
Hai ngày Triệu Hải Đường bị hành kinh, Tần Cách hiếm khi ở bên cạnh cô suốt hai ngày.
Khó khăn lắm mới đợi được cô ngủ thiếp đi, Tần Cách lén ra ngoài làm việc, lúc quay về đã thấy Triệu Hải Đường đang ôm công chúa Hắc Thiết, đứng đối diện cửa sổ rơi lệ.
Thấy anh về cô còn biết luống cuống lau đi.
"Sau này không bắt uống nữa được chưa?" Tần Cách bị cô khóc đến mức hết cách, lòng dạ rối bời: "Bắt em uống một lần nữa tôi chính là súc vật!"
Lông mi Triệu Hải Đường vẫn còn vương nước mắt, miệng hơi há ra, cả người có chút ngẩn ngơ và có chút kinh ngạc.
Cơn giận ngầm của Tần Cách càng lớn, bàn tay thô ráp đầy vết chai che mắt cô lại, lau nước mắt cho cô một cách không nặng không nhẹ.
Triệu Hải Đường lại kêu đau.
Tần Cách nghĩ, mẹ kiếp, con cái là giới hạn cuối cùng, tuyệt đối không được để có con, nhưng tổ tông này cứ khóc sướt mướt thế này, hay là sau này không chạm vào nữa vậy.
Cũng chẳng còn mấy tháng nữa, cứ cơm ngon áo đẹp mà hầu hạ, muốn cái gì thì cho cái đó, mọi người chia tay trong êm đẹp.
Gò má Triệu Hải Đường bị anh xoa đỏ một mảng, cô vẫn kinh ngạc nhìn anh.
Tần Cách gắt giọng: "Nhìn cái gì mà nhìn!"
Dứt lời lông mi Triệu Hải Đường khẽ động đậy hai cái, từ từ khép lại, ngón tay vô thức cấu vào lông của Hắc Thiết.
Dáng vẻ không rõ cảm xúc này của cô làm Tần Cách cảm thấy phiền muộn không nói nên lời, thà rằng cô cứ ủ rũ còn hơn.
"Chát." Một cuốn sổ giới thiệu các mẫu xe sang bị ném lên bàn.
Tần Cách: "Chọn đi."
Triệu Hải Đường: "..."
Tần Cách: "Chọn một chiếc em thích."
Triệu Hải Đường nhìn cũng không thèm nhìn: "Không cần."
"Thời gian tới tôi sẽ bận hơn." Tần Cách bình thản nói: "Tôi cần dùng đến Lưu Tứ, em tự lái xe đi ra đi vào cho tiện."
Những người anh có thể hoàn toàn tin tưởng không nhiều, Lưu Tứ là một trong số đó, có một số việc ngoại trừ Ba Dao và Lưu Tứ ra, anh không yên tâm giao cho người khác.
Khuôn mặt nhỏ của Triệu Hải Đường đanh lại, đầu ngón tay tùy tiện chỉ một cái.
"..." Triệu Hải Đường hiện giờ chỉ muốn ấn Hắc Thiết vào miệng anh: "Thật ra mấy thứ này em đều không thích, em thích chiếc Karlmann King của anh cơ."
Tần Cách: "Chiếc đó không được."
Triệu Hải Đường: "Hừ."
"Chiếc xe đó cả Đông Châu chỉ có đúng một chiếc thôi." Tần Cách cười vì tức, cúi người véo mặt cô, ngón tay dùng sức: "Em không sợ người khác nhận nhầm em là tôi sao, có ngày một viên đạn bay vào trán em đấy."
"... Anh là xã hội đen à?" Biểu cảm Triệu Hải Đường nghiêm lại: "Nếu không sao cứ chém chém giết giết thế?"
Tần Cách lạnh mặt đáp: "Đừng quản nhiều."
Triệu Hải Đường: "Sau này em sẽ không ngồi vào chiếc xe đó của anh nữa, em sợ lúc người ta xả súng vào anh thì thuận tay xả vào em một viên."
Tần Cách nghẹn lời.
Anh vậy mà còn lo lắng cô sẽ gây rối vô lý, anh quên mất cô đỏng đảnh đến mức nào rồi sao.
"Được rồi." Tần Cách lấy cuốn sổ tay đi: "Để tôi chọn cho em."
Triệu Hải Đường thốt ra: "Em muốn chiếc Mercedes-Benz S600L Grand Edition designo."
Thấy cô nói tên xe cụ thể như vậy, chân mày Tần Cách hạ xuống, ánh mắt tạo thành một sự áp bức rất nặng nề, vô thức trở nên hung dữ và lạnh lùng.
"Tôi không tặng xe cũ."
"..." Triệu Hải Đường ngẩn ra: "Cũ?"
Ánh mắt Tần Cách hiện lên vẻ lười biếng: "Xe này ngừng sản xuất rồi, em nói mẫu mã lưu loát như vậy, mà ngay cả việc nó ngừng sản xuất cũng không biết?"
Triệu Hải Đường khựng lại.
"Phát âm tiếng Anh chuẩn bản xứ như vậy." Tần Cách cười như không cười: "Tôi suýt quên hỏi em, em học chuyên ngành gì thế?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

