Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 9: Chẳng Lẽ Em Cũng Thích Anh Ta

Cài Đặt

Chương 9: Chẳng Lẽ Em Cũng Thích Anh Ta

"Bác Khâu có trí nhớ tốt thật đấy." Trang Miên mỉm cười nói: "Tạ tiên sinh học trên tôi hai khóa."

Tạ Trầm Dữ lười biếng dựa vào lưng ghế, bỗng bật cười: "Vinh hạnh thật. Tôi còn tưởng đàn em Trang đã quên sạch tôi từ lâu rồi chứ."

Trang Miên không đổi sắc mặt, giọng điệu khách sáo lại xa cách.

"Tạ tiên sinh xuất chúng bất phàm, đi đến đâu cũng gây ấn tượng sâu sắc nên người nhớ đến Ngài nhiều lắm."

"Hóa ra trong lòng em, tôi có hình tượng này sao?" Tạ Trầm Dữ khẽ nhướng mày, trong mắt mang theo vài phần thích thú: "Thật khiến người ta bất ngờ."

Trang Miên khựng lại.

Chất giọng người đàn ông vốn dĩ lạnh lùng, ngữ khí lại pha chút lười biếng đầy vẻ thạo đời.

Rõ ràng là anh đã nhận ra cô.

Những ký ức chật vật khó coi trong quá khứ vẫn hiện rõ trước mắt, dây thần kinh vừa tê vừa dại đi, đầu ngón tay Trang Miên vô thức siết chặt lấy vạt váy.

May thay, nhìn từ bề ngoài, cuộc đối thoại và biểu cảm của hai người không có gì khác lạ.

Tựa như chỉ là đàn anh đàn em bình thường nhắc chuyện xưa và buông một câu cảm thán nhẹ nhàng.

Khâu Tồn Dân không hề hay biết, giọng ông trầm ấm ôn hòa: "Tôi chỉ nhớ Lãm Nguyệt và mấy đứa học cùng một trường cấp ba, sau đó đứa thì xuất ngoại, đứa thì ở lại trong nước, đều bay đi khắp thế giới cả rồi."

Tô Lan nắm lấy cánh tay Trang Miên, cười nói: "Em và Tạ tiên sinh còn có duyên phận thế này cơ à."

Trò chuyện đơn giản một lát, thời gian không còn sớm, khách khứa cơ bản đã đến đông đủ, chủ nhân bữa tiệc mừng thọ cũng nên xuất hiện.

Khâu Tồn Dân nhìn chiếc đồng hồ cổ treo trên tường rồi vịn tay vịn sofa chậm rãi đứng dậy. Tô Lan đưa cây gậy gỗ mun chạm khắc hoa văn đặt bên cạnh cho ông.

Trang Miên yên lặng đứng một bên, liếc thấy Tạ Trầm Dữ chậm rãi đứng lên.

Dáng người anh cao lớn rắn rỏi, dễ dàng bao trùm lấy cô.

Trong lòng cô lặng lẽ dâng lên một cảm xúc kỳ lạ nhàn nhạt.

Thân hình áp đảo của người đàn ông tương phản rõ rệt với vòng eo thon thả của người phụ nữ, cô bị anh làm nền trông càng thêm mảnh mai, tạo nên sự chênh lệch hình thể đầy tính thẩm mỹ.

Trang Miên bất động thanh sắc nghiêng người đi, nhìn Tô Lan đỡ Khâu lão dậy.

Rõ ràng người đàn ông đứng sau lưng cô, cách một khoảng, nhưng Trang Miên lại cảm thấy mùi hương thanh khiết sạch sẽ trên người anh đang lan tỏa tới mang theo cảm giác xâm chiếm quen thuộc.

Hơi thở cô khẽ ngưng trệ.

Anh cao ráo chân dài, khi đi ngang qua người Trang Miên đã đổ xuống một cái bóng đậm nét, tựa như đôi cánh chim ưng dũng mãnh dang rộng, trong khoảnh khắc bao trùm lấy cô.

Vài giây sau, cái bóng tan biến, cô khẽ thở phào một hơi rất nhẹ.

Tô Lan và Trang Miên đi chậm vài bước theo sau. Hai người đàn ông đi trước trò chuyện đĩnh đạc, còn hai cô gái thì thì thầm to nhỏ phía sau.

"Trước đây chị chỉ biết em có quan hệ khá tốt với Tổng giám đốc Chung, không ngờ lại còn quen biết cả Tạ tiên sinhnữa."

Tô Lan quan sát Trang Miên từ trên xuống dưới, dường như muốn đào bới ra chút gì đó: "Trang Miên, trên người em còn bao nhiêu bất ngờ mà chị chưa phát hiện hả?"

"Hết rồi ạ." Trang Miên nửa đùa nửa thật, cong mắt cười đáp: "Hơn nữa em với Tạ tiên sinh không thân, chuyện này cũng tính là bất ngờ sao?"

"Chắc chắn không thân chứ?" Tô Lan ngờ vực hỏi.

"Thật sự không thân mà." Trang Miên nói: "Vòng tròn quan hệ khác nhau, em lấy đâu ra tư cách chơi cùng người ta."

Lời này cũng có lý.

Giới thượng lưu có những vòng tròn cố định, gia thế chênh lệch quá xa thì đúng là không chơi chung được.

Những người làm kinh doanh như họ suốt ngày tụ tập ăn chơi trác táng, nhưng những kẻ hiếm khi lộ diện mới thực sự là người trên người đứng trên đỉnh kim tự tháp.

"Tổng giám đốc Chung hôm nay không đến à?" Tô Lan lại hỏi.

Trang Miên bảo không: "Anh ấy đi công tác rồi."

"Thảo nào không thấy bóng dáng đâu." Tô Lan hiểu rõ: "Tổng giám đốc Chung công việc bận rộn, hiểu được mà."

Quy mô tiệc thọ không lớn, nhưng lại sang trọng và trang nhã. Trong sảnh lớn, khách khứa tụ tập năm ba người, nâng ly chúc tụng giữa những tiếng cười nói, khung cảnh toát lên vẻ tao nhã quý phái, áo quần lụa là.

Tiểu công chúa chín tuổi của nhà họ Khâu mặc chiếc váy công chúa lộng lẫy, ngồi trước đàn piano tấu lên bản valse nhẹ nhàng. Nhìn thấy Khâu Tồn Dân, cô bé lập tức đứng dậy chạy tới gọi ông nội.

Khâu Tồn Dân cúi người, cười hiền từ nói với cô bé vài câu, sau đó với tư cách là chủ nhân bữa tiệc, ông đứng giữa đám đông nói vài lời xã giao.

Trang Miên nhìn sang, không thấy bóng dáng Tạ Trầm Dữ đâu. Anh vốn luôn bí ẩn và kín tiếng, có lẽ chúc mừng xong, tặng quà xong là đi rồi.

Khách khứa tại hiện trường không ít người là học trò của Khâu Tồn Dân, khi thầy giáo phát biểu, họ đều nhiệt tình hưởng ứng. Đợi Khâu Tồn Dân nói xong, mọi người lại xúm lại gần ông để hàn huyên chuyện cũ.

Trang Miên tư duy nhanh nhạy, cùng Tô Lan bắt đầu xã giao một cách hiệu quả. Họ bàn luận sôi nổi với những nhân vật lớn trong ngành, đồng thời trao đổi phương thức liên lạc với những người có thể giúp ích cho sự phát triển nghiệp vụ của văn phòng luật.

"Này." Tô Lan bỗng dùng khuỷu tay huých nhẹ Trang Miên, hạ thấp giọng: "Nhìn bên kia kìa."

"Gì thế ạ?" Trang Miên nhìn theo tầm mắt của chị.

Đập vào mắt là Tạ Trầm Dữ.

Trên ban công lộ thiên, hoa tường vi nở rộ rực rỡ.

Ánh sáng phù hoa trải dưới đôi giày da bóng loáng của người đàn ông, chiếc quần tây cắt may tinh tế bao bọc lấy đôi chân dài thẳng tắp. Dáng vẻ anh hiên ngang, cả người toát lên vẻ quý phái phong lưu, phóng khoáng.

Người phụ nữ bên cạnh anh mặc chiếc váy ngắn bằng lụa satin lộng lẫy, đường cong quyến rũ, lớp vải ôm sát da thịt tôn lên vòng eo thon nhỏ vừa một nắm tay.

Cô ta cười tươi rạng rỡ, đưa ly champagne tới, được anh lơ đãng chạm ly một cái.

Dù xung quanh còn có những công tử bột khác, nhưng người đẹp chỉ nhìn chằm chằm vào Tạ Trầm Dữ.

"Đó là con gái út của Khâu lão, Khâu Lãm Nguyệt." Tô Lan nói với Trang Miên.

Ánh mắt Trang Miên vẫn dừng lại ở ban công, vẻ mặt bình thản: "Em biết, cô ấy mới từ Mỹ về không lâu."

Tô Lan trầm ngâm giây lát, bỗng nảy sinh hứng thú phân tích về người đẹp: "Có phải cô ấy có ý với Tạ tiên sinh không nhỉ?"

"Chẳng lạ đâu ạ." Trang Miên nâng ly rượu, nhấp nhẹ một ngụm champagne: "Tạ Trầm Dữ xuất thân hiển hách, lại đẹp trai, chưa bao giờ thiếu người theo đuổi nối gót nhau đâu."

Ánh mắt ái mộ của Khâu Lãm Nguyệt khiến Trang Miên cảm thấy quen thuộc.

Ngay cả khi yêu đương vào năm năm trước, cô cũng luôn bắt gặp những ánh nhìn cuồng nhiệt hướng về phía Tạ Trầm Dữ trong đủ loại sự kiện.

Tô Lan nghe vậy thì nhìn chằm chằm Trang Miên, như thể phát hiện ra chuyện gì ghê gớm lắm.

"Gọi tên thuận miệng thế, chẳng lẽ em cũng thích anh ta?"

Gần như ngay lúc câu hỏi vừa dứt, trên ban công lộ thiên, Tạ Trầm Dữ dường như cảm nhận được gì đó, liền ngước mắt nhìn sang.

Cách một bản nhạc du dương và đám đông toan tính, ánh mắt anh rơi chuẩn xác vào gương mặt cô, chạm nhau giữa không trung.

Trang Miên trong thoáng chốc căng thẳng sống lưng, cảm giác này giống như bước hụt chân, rơi xuống cái bẫy cực kỳ nguy hiểm.

Đứng hình hai giây, cô lặng lẽ dời tầm mắt đi.

Cô đặt ly rượu xuống, đế thủy tinh chạm vào mặt bàn đá cẩm thạch phát ra tiếng vang khẽ. Sau đó, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, chất giọng êm tai mê người thốt ra hai chữ.

"Ghen tị."

Trong công việc Tô Lan nghiêm khắc đầy sát khí, nhưng tư hạ lại giống một người chị tri kỷ. Nghe câu trả lời của Trang Miên, chị không khỏi bật cười trêu chọc bằng chút giọng điệu thành phố Hỗ.

"Chị thấy em cứ nhìn chằm chằm người ta, còn tưởng em có ý với anh ta chứ, hóa ra là đỏ mắt ghen tị người ta số sướng hả?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc