Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 8: Vẫn Khéo Dỗ Người Như Thế

Cài Đặt

Chương 8: Vẫn Khéo Dỗ Người Như Thế

Trong khu vườn riêng.

Người phụ nữ đứng bên cạnh khóm hoa sơn trà trắng, dáng người mảnh mai, đôi mắt trong veo lạnh nhạt, gương mặt trái xoan đẹp chuẩn mực.

Vốn dĩ cô sở hữu nét đẹp rực rỡ sang trọng, nhưng chính khí chất lạnh lùng ấy đã làm dịu đi vài phần quyến rũ của đường nét khuôn mặt.

Trước đây, khi Trịnh Thiếu Trạch vô tình phát hiện chuyện tình cảm của hai người ở chỗ Tạ Trầm Dữ, anh ta đã thao thao bất tuyệt khen ngợi cô là người "thâm tàng bất lộ".

Rõ ràng đẹp đến mức chói mắt, nhưng lại ngụy trang kín kẽ không lọt một giọt nước.

Ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn đá phủ lên người Trang Miên tựa như một lớp voan mỏng khiến cô tỏa sáng mà chẳng tốn chút công sức nào.

Tạ Trầm Dữ chăm chú nhìn cô không chớp mắt, màu mắt trầm tĩnh, sâu thẳm không thấy đáy.

Bốn năm giây sau, Trang Miên xoay người rời đi, chiếc khuyên tai đung đưa tạo thành một đường vòng cung bạc trắng.

Tựa như một cây kim, đâm thẳng vào võng mạc của Tạ Trầm Dữ.

Ở phía đối diện, Khâu Tồn Dân đặt xuống một quân cờ trắng, thấy anh mãi vẫn chưa đi nước tiếp theo, ông nhìn theo tầm mắt anh, thoáng thấy bóng dáng người phụ nữ đang dần đi xa.

"Hứng thú à?"

Tạ Trầm Dữ ngồi trên chiếc ghế giao kỷ làm bằng gỗ sưa, bờ vai rộng lớn, những đường nét rắn rỏi nam tính thu hẹp lại ở thắt lưng, bên dưới là đôi chân dài bao bọc trong quần tây đen.

Anh thu lại tầm mắt như không có chuyện gì xảy ra, kẹp một quân cờ đen mát lạnh, ung dung hạ xuống bàn cờ.

Quân cờ đen gõ lên bàn cờ gỗ đàn hương phát ra tiếng "tách" giòn tan, anh tiếp lời cũng chậm rãi không kém.

"Quen mắt thôi ạ."

"Hỏi cậu có hứng thú không, cậu lại bảo với tôi là quen mắt." Khâu Tồn Dân cúi đầu nhìn bàn cờ, bàn tay đang mân mê quân cờ bạch ngọc khựng lại, nếp nhăn nơi đuôi mắt bỗng hằn sâu thêm ý cười.

"Nước cờ đen thứ 127 là cậu đã có thể 'đồ long' rồi, vậy mà lại kéo dài tới tận bây giờ, cố tình nhường ông già này đấy phỏng?"

"Năm xưa khi Ngài 'khẩu chiến quần nho' ở Tòa án Tối cao, trông đáng yêu hơn bây giờ nhiều." Tạ Trầm Dữ nói.

Nhắc đến chuyện xưa huy hoàng, Khâu Tồn Dân cười sảng khoái: "Chuyện cũ rích rồi mà cậu còn nhớ rõ thế. Cậu đấy, hoài cổ y hệt cha cậu!"

"Có sao?"

Tạ Trầm Dữ biếng nhác nhếch môi, nụ cười tản mạn, toát lên phong thái nắm chắc mọi thứ trong tay của một người đàn ông trưởng thành.

Sau khi gia nhập văn phòng luật sư Phổ Hoa, có lần Trang Miên cùng Chung Cảnh Hoài đến thăm Khâu lão, tình cờ gặp Tô Lan cũng đến thăm ân sư.

Lúc đó cô mới biết cấp trên của mình - Tô Lan - hóa ra lại là học trò cưng của Khâu Tồn Dân.

Người đó đoan trang nhã nhặn, ánh mắt và nụ cười đều toát lên vẻ tri thức, không ai khác chính là đại tiểu thư tài hoa của nhà họ Dương - Dương Quân Ninh.

Trang Miên hơi khựng lại một giây, sau đó giữ vẻ mặt tự nhiên đi về phía Tô Lan.

Nhìn thấy cô, Tô Lan và Dương Quân Ninh kết thúc cuộc trò chuyện: "Trang Miên đến rồi, chúng ta nói chuyện sau nhé."

Dương Quân Ninh nhìn Trang Miên từ xa, mỉm cười dịu dàng. Sau đó, cô ấy quay người đi lên lầu.

Tô Lan quan sát Trang Miên vài lần, đăm chiêu nói: "Dương Quân Ninh bảo em có nét giống em gái cô ấy, sao chị nhìn mãi không ra nhỉ."

Em gái của Dương Quân Ninh, nhị tiểu thư nhà họ Dương, Dương Hoạ Đề.

Trang Miên chớp mắt, giả vờ nghiêm túc: "Vậy sao? Chắc là do chúng em đều có mắt, mũi, miệng giống nhau đấy ạ."

"Nói như em, làm như ai không có mắt mũi miệng không bằng." Tô Lan nói: "Sao không thấy ai bảo chị với em giống nhau?"

Trang Miên khéo léo đáp lời: "Có lẽ vì khí trường của Luật sư Tô mạnh quá nên không ai dám tùy tiện nhận vơ."

Tô Lan bật cười: "Em gái của Dương Quân Ninh chắc chắn không khéo miệng được như em đâu."

"Vậy chắc cô ấy không có được người sếp như chị rồi, nếu không thì sớm muộn gì cũng luyện được thôi."

"Sao, chê chị khắt khe hả?"

"Em đâu dám." Trang Miên nhếch môi cười: "Em đang khen chị Lan dạy dỗ giỏi đấy chứ."

Tô Lan vui vẻ ra mặt, không tiếp tục đề tài này nữa mà chuyển sang chuyện chính: "Đi thôi, đi gặp Khâu lão."

Đẩy cửa kính, băng qua con đường rải sỏi trong khu vườn trồng đầy hoa tường vi, hai người vừa đi vừa trò chuyện rôm rả, chẳng mấy chốc đã đến phòng trà.

Bước vào cửa, chưa thấy người đâu đã nghe thấy tiếng cười sảng khoái của Khâu lão.

Khâu Tồn Dân đức cao vọng trọng, tuổi đã gần bảy mươi nhưng tinh thần vẫn còn rất minh mẫn, làm thầy kẻ khác nhưng không màng danh lợi, không cầu phú quý.

Trong không khí thoang thoảng hương trà Đại Hồng Bào cây mẹ từ núi Vũ Di, loại trà từng có giá đấu giá lên tới hàng triệu tệ một lạng.

Trang Miên và Tô Lan vòng qua bức bình phong gỗ tử đàn chạm khắc tinh xảo nửa kín nửa hở, đi từ khu vực vách ngăn vào trong, nhìn thấy Khâu lão đang ngồi ngay ngắn trước bàn cờ.

Người đàn ông ngồi đối diện ông có dáng người cao lớn đỉnh đạc, ngồi đó với tư thế vô cùng thoải mái, chẳng làm gì cả nhưng lại tỏa ra cảm giác tồn tại mãnh liệt.

Những ngón tay thon dài đặt trên bàn cờ gỗ đàn hương, khớp xương rõ ràng, cổ tay áo xắn lên tùy ý để lộ phần xương cổ tay sắc bén.

Trên mu bàn tay trắng lạnh, những đường gân xanh nổi lên, uốn lượn như dãy núi xa xăm rồi chìm vào sâu trong ống tay áo, toát lên vẻ căng tràn sức mạnh đầy kiềm chế.

Ánh mắt Trang Miên khẽ động, khoảnh khắc cô ngước mắt lên, Tạ Trầm Dữ cũng vừa vặn lười biếng nhướng mi nhìn sang.

Cứ như vậy, cô không kịp phòng bị mà va phải đáy mắt sâu thẳm của người đàn ông.

Bốn mắt nhìn nhau.

Tim Trang Miên bất chợt lỡ một nhịp.

Sao lại là anh?

"Thầy Khâu." Gặp lại ân sư, Tô Lan nói vài câu chúc tụng kiểu phúc như Đông hải, thọ tỷ Nam sơn: "Nhìn tinh thần của thầy thế này, em thấy thầy sống thêm trăm tuổi nữa cũng chẳng thành vấn đề."

Khâu Tồn Dân cười lớn, chỉ chỉ vào cô: "Cái miệng của cô đấy, vẫn khéo dỗ người như thế."

Tô Lan: "Dỗ đâu mà dỗ ạ? Em nói thật lòng thôi."

Trang Miên thức thời dời tầm mắt, cũng nhìn về phía Khâu Tồn Dân, nụ cười chuẩn mực không bắt bẻ vào đâu được: "Bác Khâu, chúc Ngài sinh nhật vui vẻ."

"Tiểu Miên cũng đến rồi à?" Ý cười của Khâu Tồn Dân càng đậm hơn: "Tốt tốt tốt, các cô có lòng rồi."

Ông thả quân cờ trắng trên tay vào hộp cờ, nét mặt hiền hòa nhưng vẫn không mất đi vẻ uy nghiêm trang trọng.

"Đúng lúc lắm, để tôi giới thiệu với hai cô."

Lời Khâu Tồn Dân vừa dứt, Tô Lan liền nhìn về phía vị quý công tử đang ngồi với vẻ phóng khoáng biếng nhác kia, ăn ý tiếp lời: "Tạ tiên sinh, đã nghe đại danh từ lâu."

"Tôi là Tô Lan của văn phòng luật sư Phổ Hoa."

Tiếp đó cô giới thiệu Trang Miên: "Còn đây là luật sư thuộc bộ phận đầu tư xuyên biên giới của chúng tôi, Trang Miên."

Ở bên ngoài, Trang Miên rất giỏi ngụy trang, thân thiện hòa nhã, nhân duyên rất tốt, đương nhiên sẽ không để lộ sự lúng túng, ngay cả khi đối mặt với bạn trai cũ.

Nương theo lời Tô Lan, cô thu lại tâm tình, mỉm cười xã giao đúng mực: "Tạ tiên sinh."

Giọng nói của cô rất đặc biệt, không trong trẻo ngọt ngào như những cô gái trẻ bình thường, trái lại mang theo một nét quyến rũ trưởng thành, giống như ly rượu vang lâu năm, ánh lên sắc đỏ của đá hồng ngọc.

Tạ Trầm Dữ liếc nhìn cô một cái, tùy ý ậm ừ đáp lại.

Ánh mắt anh dừng lại trên người Trang Miên chưa đến nửa giây, đoán chừng đến mặt cô trông thế nào anh cũng chẳng nhìn rõ.

Hai người một lần nữa xuất hiện trong cùng một không gian, nhưng lại như đang ở hai thế giới khác biệt.

Ngăn cách giữa họ là vô số mảnh vụn thủy tinh sắc nhọn.

Tránh còn không kịp.

Ánh mắt Khâu Tồn Dân đảo qua lại giữa Trang Miên và Tạ Trầm Dữ trong chốc lát, chợt nhớ ra điều gì, ông nói:

"Nếu tôi nhớ không lầm thì hai đứa học cùng một trường cấp ba đúng không?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc