"Tôi không chỉ ghen tị Tạ tiên sinh có số hưởng mà còn ngưỡng mộ thủ đoạn lợi hại của anh ấy."
Trang Miên đổi lại cách xưng hô đầy vẻ xa cách, nửa đùa nửa thật nói: "Dẫu sao nghề luật sư của tụi em, nếu không có năng lực thì chẳng thể nào khiến khách hàng tin phục được."
Tô Lan thốt lên: "Chà, chí tiến thủ mạnh mẽ thế sao?"
"Làm việc dưới trướng chị Lan nếu không chịu khó cầu tiến thì sao được chứ?" Trang Miên khéo léo đáp lời.
Tô Lan cười càng vui vẻ hơn: "Cái miệng của em đó, thảo nào lại là một trong những luật sư mới triển vọng nhất được Văn phòng luật sư Phổ Hoa coi trọng mấy năm nay."
Có một người đàn ông mặc vest chỉnh tề đến gọi Tô Lan qua tụ họp, chị gật đầu rồi vỗ nhẹ lên cánh tay Trang Miên.
"Sư huynh Bồ gọi chị, chị qua đó một lát."
Trang Miên ừ một tiếng, đứng tại chỗ nhìn theo Tô Lan.
Tô Lan và các đồng môn của chị ấy đều là những nhân vật thần tiên có xuất thân bất phàm.
Tranh thủ lúc rảnh rỗi, Trang Miên chọn một miếng bánh mousse hạt dẻ trong đống bánh ngọt đủ loại, điềm nhiên ăn uống như chốn không người.
Cô múc một muỗng đưa vào miệng, ngẩng đầu nhìn về hướng sân thượng.
Giữa ánh đèn loang loáng, những ngón tay rõ khớp xương của người đàn ông đang cầm ly rượu whisky. Dáng vẻ anh nổi bật giữa đám đông như hạc giữa bầy gà, cử chỉ ung dung nhàn nhã và hút mắt quá mức.
Người phụ nữ bên cạnh anh hình như đã đổi người khác, không còn là Khâu Lãm Nguyệt nữa mà là một mỹ nhân mang vẻ đẹp vừa ngây thơ vừa quyến rũ.
Có vẻ như những năm qua, Tạ Trầm Dữ sống rất tốt.
Anh chưa từng vì bất cứ chuyện gì hay bất cứ ai mà dừng bước, trong cuộc đời cũng chẳng có bất kỳ sự vướng bận nào.
Càng không vì cô mà chịu những ảnh hưởng không đáng có.
Tạ Trầm Dữ nhiều năm không lộ diện trong nước, hầu như tất cả mọi người đều đang mượn cơ hội này để tiến lên bắt quàng làm họ.
Với thân phận và bối cảnh cỡ đó, anh chán ghét nhất là việc cấp dưới xun xoe nịnh nọt, thế nên chuyện Tô Lan muốn bắt mối với nhà họ Tạ chắc chắn hai ngàn phần trăm là vô vọng...
Dòng suy nghĩ đột ngột đứt đoạn.
Trang Miên định thần lại, ngừng suy đoán lung tung.
Từ lâu cô đã không còn lặp đi lặp lại việc nghiền ngẫm tâm tư của Tạ Trầm Dữ nữa rồi.
Dù là năm năm trước hay năm năm sau, cô đều không nhìn thấu được anh.
Cố Chính xách chai rượu vang đi ngang qua, thoáng thấy bóng dáng Trang Miên liền bước về phía cô.
Anh dịu dàng hỏi: "Bác Khâu đang ở ngoài vườn hoa, em có muốn cùng qua đó không?"
Trang Miên nghiêng đầu, nhìn chai rượu vang Romanee-Conti trên tay anh.
Cố Chính khác với Úc Thời Uyên. Úc Thời Uyên thiên về phe cánh của Chung Cảnh Hoài, đứng ở thế đối lập với Tạ Trầm Dữ.
Còn Cố Chính thì ăn cả hai đầu, không chọn phe, cũng chẳng đắc tội ai.
Hôm nay Trang Miên đến đây để chúc thọ Khâu lão, bèn không từ chối mà sóng vai cùng Cố Chính đi ra vườn hoa.
"Cảnh Hoài không có ở đây, em uống rượu được không?" Cố Chính giơ chai rượu lên ra hiệu: "Rượu này độ cồn không cao."
"Anh ấy có ở đây thì em vẫn uống được, chẳng ngại." Trang Miên đáp: "Nhưng hôm nay thì không, em tự lái xe đến nên chỉ có thể uống chút nước ép hoa quả thôi."
Cố Chính nổi tiếng là người thấu tình đạt lý, nghe cô nói vậy thì không ép cô uống thêm nữa.
Trong khu vườn rộng lớn, ánh đèn hoa lệ sáng rực rỡ, những bộ đồ ăn tinh xảo và các tác phẩm nghệ thuật sang trọng nhẹ nhàng tô điểm hoà với giai điệu của Schubert êm đềm trôi trong không khí.
Chiếc bàn dài được đặt ngay ngắn giữa bãi cỏ trống trải, bên trên bày biện những bó hoa tươi mới, cánh hoa đọng những giọt nước trong veo, lấp lánh đập vào mắt.
Khâu Tồn Dân đang ngồi trên ghế, trò chuyện say sưa với bạn cũ, tất cả đều là những nhân vật đức cao vọng trọng trong ngành.
Không làm phiền các bậc trưởng bối, Trang Miên và Cố Chính lần lượt ngồi xuống ở vị trí đối diện nhau.
Cố Chính thuần thục khui rượu vang, sau khi rót vào bình thở rượu, anh lại tự tay rót vào ly Burgundy trên bàn ăn.
Tuy Trang Miên không uống rượu nhưng anh vẫn rót cho cô.
Cố Chính cười ôn hòa, giải thích: "Đi theo hình thức thôi."
"Chặt chẽ thật." Trang Miên cong môi xã giao, buông lời khen theo đúng quy trình.
Cố Chính vừa mới rót rượu xong thì chân trước chân sau, bốn năm vị công tử và thiên kim tiểu thư xuất chúng đã cười nói vui vẻ đi từ phía sân thượng tới.
Nghe thấy tiếng động, Trang Miên theo bản năng ngước mắt lên, thoáng cái đã nhìn thấy người đàn ông đang được vây quanh đi ở giữa hàng đầu tiên.
Cô thu hồi tầm mắt, làm như không có chuyện gì mà khẽ lắc ly rượu, đôi mắt dán chặt vào dòng chất lỏng đang gợn sóng li ti bên trong.
Sau đó, cô nghe thấy giọng nói của Khâu Lãm Nguyệt: "Anh Trầm Dữ, anh ngồi cạnh em đi."
Vị trí chủ tọa vốn để trống là dành cho vị Thái tử nhà họ Tạ này. Khâu Tồn Dân thấy vậy, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm nghị, khẽ quát: "Hồ đồ!"
Ông toan đứng dậy nghênh đón nhưng chưa kịp mở miệng, Tạ Trầm Dữ đã ung dung ngồi xuống.
Trong khoảnh khắc ấy, không chỉ những người khác ngẩn người tại chỗ, mà máu trong người Trang Miên cũng đông cứng vài giây, đầu ngón tay tê cứng.
Bởi vì Tạ Trầm Dữ đã ngồi vào vị trí đầu tiên bên tay phải cô.
Người từng thân mật khăng khít nhất giờ đây đang ở ngay bên cạnh. Không khí xung quanh bị xâm chiếm từng tấc một, thấm đẫm hơi thở của anh, tựa như một cơn bão nhiệt đới dữ dội đổ bộ.
"Đứng cả ra đó làm gì." Đôi mắt đen láy của Tạ Trầm Dữ lướt qua, thái độ khá tùy hứng: "Ngồi đi."
Những nhân vật quyền quý thế gia này hiểu rõ thế nào là "đẳng cấp sâm nghiêm" hơn bất kỳ ai.
Nếu Tạ Trầm Dữ không chọn ngồi ghế chủ tọa thì họ đành phải nghe theo, thay vì cứ năm lần bảy lượt mời mọc anh.
Nhà họ Tạ làm việc xưa nay vốn bí ẩn và kín tiếng. Hôm nay là thọ thần của Khâu lão, Tạ công tử không muốn lấn át chủ nhà, rõ ràng là nể mặt nhà họ Khâu hết mực.
Huống hồ, cũng chỉ là cái ghế chủ tọa mà thôi. Người ở vị trí cao ngồi ở đâu thì đó chính là chủ tọa.
Mọi người lần lượt ngồi xuống, uống rượu thưởng trà, chuyện trò rôm rả, duy chỉ có Tạ Trầm Dữ là không tham gia.
Anh giống như người ngoài cuộc ngồi nghịch điện thoại, gõ chữ gửi tin nhắn, giữ đúng phong thái quý tộc chẳng màng thế sự, chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì.
Vẫn luôn cao ngạo như thế, không chút cảm xúc, bỏ ngoài tai những lời nịnh nọt của người khác.
Quản gia bưng nước ép rau quả tươi lên, cung kính đặt ở phía trước bên trái của anh.
Trang Miên liếc mắt nhìn, cảm thấy chắc không phải của mình nên không động đậy.
Một lát sau, Khâu Lãm Nguyệt lại đặt một ly nước ép rau quả khác trước mặt Tạ Trầm Dữ.
"Anh Trầm Dữ, của anh này..."
Điện thoại bị ném tùy ý sang một bên, những đốt ngón tay thon dài của Tạ Trầm Dữ nắm lấy chiếc ly pha lê, xoay đổi chiều.
Khâu Lãm Nguyệt vô tình quét mắt qua bàn ăn, lập tức sững sờ, thắc mắc hỏi: "Sao lại có hai ly nước ép?"
Cố Chính ngồi đối diện lên tiếng đúng lúc: "Của Trang Miên đấy."
Được nhắc tên, Trang Miên lúc này mới nghiêng đầu nhìn sang.
Tạ Trầm Dữ đẩy một trong hai ly nước ép đến bên tay cô, cũng không biết có phải do không kiểm soát tốt lực đạo hay không mà đốt ngón tay anh khẽ chạm vào ngón tay cô.
Diện tích da thịt kề cận tuy nhỏ nhưng lại giống như thắp lên một ngọn lửa giữa trời tuyết rơi tán loạn, nóng bỏng lạ thường.
Trang Miên bỗng chốc như bị bỏng, đầu ngón tay khẽ run lên như cánh bướm.
"... Cảm ơn."
Tạ Trầm Dữ dường như không nhận ra sự mất tự nhiên của cô, mí mắt mỏng hơi nâng lên, đường nét toát vẻ lười biếng nhàn tản.
Anh thể hiện phong độ quý ông cực kỳ chuẩn mực, cao giọng nói: "Không có chi."
Trong lòng Khâu Lãm Nguyệt dấy lên nghi ngờ, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai ly nước ép giống hệt nhau.
Cô ta mở rộng tầm mắt quan sát cả hội trường một vòng, thứ nước ép rau quả khác biệt này chỉ có đúng hai ly, những người khác đều dùng rượu hoặc trà đắt tiền.
Khâu Lãm Nguyệt ném ánh nhìn khó hiểu về phía Trang Miên, hỏi thẳng: "Cô cũng uống nước ép rau quả à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)