Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 7: Ánh Mắt Nhìn Thẳng Vào Anh

Cài Đặt

Chương 7: Ánh Mắt Nhìn Thẳng Vào Anh

"Đúng vậy." Cô tiểu thư mặc bộ đồ Chanel ngồi bên cạnh cười hùa theo: "Hiếm khi anh Cảnh Hoài mới dẫn bạn gái theo, các người hay thật đấy, toàn nói mấy chuyện cụt hứng."

Cô ấy nâng ly về phía Trang Miên: "Cô Trang đừng để bụng nhé, đám người này là vậy đó, nói được ba câu là lại lôi mấy chuyện xưa tích cũ ra bàn tán."

Chuyện Tạ Trầm Dữ và Chung Cảnh Hoài cơm không lành, canh chẳng ngọt cũng đâu phải ngày một ngày hai, Trang Miên đã quen rồi.

Cô nâng ly sâm panh chạm nhẹ với cô tiểu thư kia, mỉm cười nói: "Cô khách sáo rồi."

Bởi vì Chung Cảnh Hoài đối xử với Trang Miên khá tốt nên đám cậu ấm cô chiêu kiêu ngạo phóng túng này thỉnh thoảng cũng nể mặt mà quan tâm, nhiệt tình hỏi han cô vài câu.

Mọi người nhao nhao nâng ly, bầu không khí trong phòng bao lập tức trở nên sôi động hẳn lên.

Sự náo nhiệt trên bàn tiệc vẫn còn tiếp diễn. Sau khi Trang Miên ăn no, Chung Cảnh Hoài bèn đưa cô rời đi trước.

Nhà họ Tạ và Nhà họ Chung đều là những thế lực cao vời vợi, Chung Cảnh Hoài muốn đi thì chẳng ai dám ép ở lại, ai nấy đều tươi cười tiễn bọn họ.

Trên đường về nhà, chiếc Rolls-Royce băng qua những con phố sầm uất, chạy bon bon trên đại lộ Ngô Đồng xe cộ như nước.

Ánh đèn đường lướt qua cửa kính, nhưng chẳng thể soi rọi vào bên trong khoang xe.

Chung Cảnh Hoài day day mi tâm, hỏi cô: "Có phải sắp đến đại thọ Khâu lão rồi không?"

"Ngày 25 tháng này ạ."

"Ngày 25 anh phải đi công tác một chuyến, em giúp anh gửi quà sang đó nhé."

Trang Miên gật đầu: "Vâng."

Để thuận tiện cho công việc, Trang Miên sống một mình chứ không ở cùng biệt thự với Chung Cảnh Hoài.

Xe chạy vào khu căn hộ Geman, vòng qua con đường bao quanh bởi những thảm thực vật xanh mướt, rồi dừng lại dưới chân tòa nhà số sáu.

Trang Miên xuống xe, trước khi đóng cửa thì chào tạm biệt Chung Cảnh Hoài: "Anh Cảnh Hoài, em lên nhà đây."

Trằn trọc mãi không ngủ được, chợt nhớ ra điều gì, cô với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường.

Ngón tay lướt trên màn hình, quả nhiên, một email mới đã nằm gọn trong hộp thư đến đúng như dự đoán.

Simon: [Claire, thứ Sáu vui vẻ. Không biết chuyến công tác lần này của bạn có thuận lợi không? Ngoài công việc ra thì cuộc sống thế nào? Nếu rảnh rỗi, rất mong được nghe tình hình gần đây của bạn.]

Trang Miên rũ mắt, bắt đầu soạn email trả lời.

Câu từ của cô bình thản, ngắn gọn súc tích đề cập đến việc lịch trình bị trì hoãn do bão, nhưng lại tự động loại bỏ tất cả mọi thứ liên quan đến Tạ Trầm Dữ.

Bốn năm trước, Simon liên lạc với cô lần đầu tiên.

Đối phương tự xưng là người từng chịu ơn cô trong một hoạt động tố tụng công ích, lời lẽ tha thiết bày tỏ lòng biết ơn và dành cho cô những lời động viên chân thành.

Sự hồi đáp đến từ một người xa lạ khiến cô cảm nhận được ý nghĩa của việc học luật.

Có lẽ chính sự ấm áp này đã chạm đến mong muốn được chia sẻ trong cô nên cô đã kiên nhẫn và tỉ mỉ trả lời email đó.

Dần dà, khi số lần liên lạc giữa hai người tăng lên, Simon cũng trở thành người bạn qua thư chưa từng gặp mặt của cô.

Email không mang lại cảm giác hối hả, cấp bách như tin nhắn tức thời, không cần phải lo âu vì những tin nhắn có thể nhảy ra bất cứ lúc nào.

Ban đầu, vì sợ làm phiền cô, Simon chỉ gửi mail vào thứ Sáu hoặc ngày nghỉ. Sau này, hai người hình thành thói quen liên lạc vào cuối tuần.

Đối phương luôn gửi lời chúc vào các dịp lễ tết, quan tâm đến cuộc sống của cô một cách chừng mực, thi thoảng còn chia sẻ vài câu chuyện cười thú vị.

Có đôi khi, khoảnh khắc trước Trang Miên còn đang mặt vô biểu tình thức đêm làm việc, nhưng vừa đọc được nội dung email xong, cô lại nhìn những điều luật khô khan mà bật cười thành tiếng.

Cô đoán, Simon hẳn là một người cởi mở, chính trực và có chút cổ hủ.

Thời gian trôi qua lặng lẽ, ngày đêm luân chuyển, mặt trời mọc rồi lại lặn, thoắt cái đã đến ngày 25.

Sáng sớm, phía chân trời xa xa hửng lên màu bụng cá trắng, ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm cửa chiếu vào phòng. Đồng hồ báo thức đầu giường reo vang từng hồi, như đang triệu hồi linh hồn còn đang say ngủ.

Một bàn tay thon dài trắng nõn vươn ra khỏi chăn, mò mẫm rồi tắt bụp chiếc đồng hồ đang ầm ĩ.

Tiếng "tách" khẽ vang lên.

Thế giới trở lại tĩnh lặng.

Ánh sáng ban mai dìu dịu chảy tràn trên tủ đầu giường, soi sáng dòng chữ cực kỳ nổi bật được in trên đai cuốn sách.

[Cả cuộc đời tôi, chỉ là một cuộc đấu tranh dung tục để nâng cao địa vị xã hội.]

Lật chăn ra, Trang Miên rời giường, xỏ dép lê đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.

Ăn xong bữa sáng đơn giản, cô xách túi đi đến tòa nhà số một của Hoàn Cầu, văn phòng luật sư Phổ Hoa.

Bước ra khỏi thang máy, Trang Miên thong thả đi về phía văn phòng làm việc.

Dọc đường, các đồng nghiệp ai nấy đều bận rộn, trên tay cầm tài liệu, thấy cô đều nhao nhao chào hỏi: "Luật sư Trang."

Sau khi tốt nghiệp, Trang Miên thông qua đợt tuyển dụng tại trường, xuất sắc vượt qua sự cạnh tranh khốc liệt để thành công gia nhập văn phòng luật sư Phổ Hoa.

Văn phòng luật sư Phổ Hoa thuộc nhóm "Red Circle" là một trong những công ty luật theo mô hình hợp danh sớm nhất trong nước, có chi nhánh trên toàn cầu, bao gồm Tokyo, New York, Thung lũng Silicon, Hồng Kông, v.v.

Lần trước Trang Miên đi công tác ở Hồng Kông là để cùng đồng nghiệp bên đó thiết lập cấu trúc tín thác hai tầng cho một đại gia công nghệ mới nổi ở Đại lục, nhằm tối ưu hóa thuế và cách ly tài sản.

Đẩy cửa kính văn phòng, cô đặt túi xách lên ghế da, lấy chiếc cốc sứ xương rồi thao tác máy pha cà phê.

Máy pha cà phê phát ra tiếng vo ve nhè nhẹ, hương cà phê lan tỏa khắp phòng. Vừa pha xong, còn chưa kịp uống thì cửa văn phòng đã bị gõ vang.

Cấp dưới Phương Oánh vào đưa tài liệu: "Luật sư Trang, đây là báo cáo thẩm định của công ty BVI."

"Cứ để đó đi." Trang Miên nói: "Luật sư Tô đến chưa?"

Phương Oánh lắc đầu: "Em không thấy, chắc là chưa đến ạ."

Trang Miên ừ một tiếng, bảo cô ấy ra ngoài làm việc đi.

Đáy cốc cà phê chạm xuống mặt bàn kính phát ra tiếng lạch cạch khẽ khàng. Trang Miên cầm điện thoại nhắn tin cho Tô Lan. Hôm nay là đại thọ của Khâu lão, hai người quyết định sẽ gặp nhau trực tiếp tại nhà họ Khâu.

Bỏ điện thoại xuống chưa được bao lâu thì chuông điện thoại lại reo lên.

Là số Hồng Kông, đoán chừng là vấn đề hợp đồng thiết lập cấu trúc tín thác hai tầng.

Cô bận rộn mãi cho đến chập tối.

Đến giờ tan tầm, Trang Miên không tăng ca, thu dọn đồ đạc chuẩn bị về.

Văn phòng sáng trưng như ban ngày.

Trong phòng trà nước, Phương Oánh đang pha cà phê và thì thầm to nhỏ với mấy đồng nghiệp thân thiết.

"Bên phía BVI kéo dài đến tận rạng sáng mới gửi tài liệu sang, tối nay tôi lại phải tiếp tục tăng ca rồi. Nhưng lần này còn đỡ chán, cái ông sếp hồi tôi thực tập trước kia mới gọi là bới lông tìm vết, không có việc gì cũng kiếm chuyện cho bằng được. Hợp đồng có vấn đề ổng không sửa, cứ nhè vào mấy cái dấu câu mà bắt bẻ, làm tôi tức muốn chết."

"Tôi thấy bên cạnh về gần hết rồi, thảm nhất vẫn là kiếp trâu ngựa như chúng ta, vừa phải đi làm giờ hành chính trong nước, vừa phải lệch múi giờ để làm việc với nước ngoài."

"Lãnh đạo bên cạnh nghỉ việc rồi, không có ai quản nên lười biếng đó thôi. Nhưng bọn họ sắp có sếp mới rồi, lai lịch không nhỏ đâu, nghe nói từ văn phòng luật hàng đầu ở New York trở về đấy!"

"Có phải họ Khâu không? Cái gia đình thế gia ngành luật ấy, ba đời làm nghề luật, Khâu Tồn Dân của Tòa án Tối cao và mấy vị thẩm phán, luật sư siêu 'khủng' trong ngành đều mang họ Khâu cả."

"Nếu Luật sư Khâu đó nhảy dù xuống đây, với cái gia thế ghê gớm đó, chẳng phải Luật sư Trang hết hy vọng thăng chức rồi sao?"

Trang Miên coi như không nghe thấy, vẫn giữ phong thái ung dung rời khỏi văn phòng luật.

Tiệc mừng thọ của Khâu Tồn Dân được tổ chức tại căn nhà tây của ông, không phô trương rầm rộ mà chỉ mời một số người có quan hệ mật thiết.

Màn đêm buông xuống, Trang Miên mang theo quà mừng, lái xe đến Khâu trạch.

Quà mừng là chiếc Nghiên Phù Long mà Chung Cảnh Hoài đã bỏ ra số tiền lớn mua từ tay một nghệ nhân danh tiếng. Một chiếc nghiên mực vô giá, toát lên vẻ uy nghiêm của hoàng gia, Khâu lão thích viết thư pháp nên sẽ dùng đến.

Căn nhà tây bốn tầng mang phong cách Thượng Hải hiện đại, đèn đuốc rực rỡ, soi sáng tòa biệt thự đan xen giữa nét đẹp phương Đông và phong cách lãng mạn kiểu Pháp.

Tầng một hoàn toàn mở cửa, dùng làm nơi tổ chức tiệc riêng tư.

Lúc này, bên cạnh lan can quấn đầy dây leo xanh mướt có hai người đàn ông mặc vest đi giày da đang đứng đó. Nhìn thấy cô, họ không hẹn mà cùng đưa mắt đánh giá.

Trang Miên làm lơ như không thấy, giao quà mừng cho người giúp việc rồi gọi điện cho Tô Lan.

Chuông reo bảy tám giây thì đầu dây bên kia bắt máy.

"Chị Lan, em đến rồi, chị đang ở đâu?"

Cô vừa hỏi vừa đảo mắt nhìn quanh.

Ngay phía sau lan can là bức tường kính nhìn một chiều của phòng trà.

Tạ Trầm Dữ vốn đang lơ đãng đánh cờ vây với Khâu Tồn Dân, khóe mắt liếc thấy gì đó, anh liền nhìn ra bên ngoài.

Như có linh cảm, khi tầm mắt Trang Miên quét qua lớp kính sẫm màu, cô dừng lại vài giây, ánh mắt nhìn thẳng vào anh.

Cách một bức tường kính không thể nhìn xuyên thấu.

Không thể nào chạm mắt, nhưng ánh mắt lại rõ ràng va vào nhau, dấy lên những tia lửa chớp nhoáng rồi vụt tắt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc