Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 6: Kẻ Si Tình

Cài Đặt

Chương 6: Kẻ Si Tình

Chuyến bay hạ cánh xuống Thành phố Hỗ, hành khách trật tự xuống máy bay.

Trang Miên lấy hành lý ký gửi, vừa đi theo dòng người ra khỏi cửa đón thì ngay giây tiếp theo, chiếc xe đến đón cô đã dừng lại chuẩn xác ngay trước mặt.

Tài xế bước xuống, cung kính mở cửa sau cho cô: “Thưa cô Trang.”

Trang Miên giao vali cho ông ấy. Lúc khom người lên xe, một mùi nước hoa nam tính nhàn nhạt thoảng qua cánh mũi. Cô ngước mắt lên, quả nhiên nhìn thấy người đàn ông đang ngồi ở ghế sau.

“Anh Cảnh Hoài.”

Chung Cảnh Hoài mặc một bộ vest cao cấp màu xanh xám, đôi chân dài vắt chéo, trên đầu gối đặt tập tài liệu hợp đồng đang mở.

Chiếc kính gọng vàng ngự trên sống mũi cao thẳng càng làm tôn lên khí chất thanh tú tuấn nhã, đồng thời cũng che giấu đi nét u ám nơi đáy mắt anh.

Chung Cảnh Hoài quan sát cô ba giây rồi nói: “Em gầy đi rồi.”

Trang Miên vô thức đưa tay sờ lên má: “Đồ ăn ở Hồng Kông không hợp khẩu vị của em.”

Chiếc Rolls-Royce màu bạc rời khỏi sân bay, êm ái hòa vào dòng xe cộ trên đường cao tốc, không gian trong xe hoàn toàn tĩnh lặng.

Chung Cảnh Hoài gập tập tài liệu lại, đầu ngón tay gõ nhẹ lên bìa da bò: “Việc hợp tác đàm phán thế nào rồi?”

“Khá thuận lợi ạ.” Trang Miên nhếch nhẹ khóe môi, đường nét khuôn mặt thanh tú trở nên ôn hòa nhu thuận. “Công ty đối tác đã quyết định ký kết, hợp đồng cũng làm xong rồi, tiếp theo chỉ cần đợi đi theo quy trình thôi.”

“Tối nay sẽ ăn mừng cho em.”

“Vâng, được ạ.” Trang Miên đáp lời.

Ánh mắt Chung Cảnh Hoài rời khỏi mắt cô, quay trở lại tập tài liệu trên đầu gối.

Năm mười bảy tuổi, anh mới được nhà họ Chung tìm về.

Khi đó, người ở bên cạnh bầu bạn với anh chỉ có Trang Miên mười lăm tuổi.

Họ đã từng cùng nhau vượt qua bốn năm tháng gian nan khốn khó. Khi Chung Cảnh Hoài trở về nhà họ Chung, anh đã đưa Trang Miên theo cùng và để nhà họ Chung tài trợ cho cô đi học.

Bốn năm rồi lại mười năm, thời gian thấm thoát thoi đưa, thiếu nữ gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương năm nào, bất tri bất giác đã phá kén hóa bướm.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, phá vỡ sự im lặng trong khoang xe.

Chung Cảnh Hoài trượt nút nghe, giọng nói của Úc Thời Uyên truyền ra từ loa: “Chỉ là mấy người bạn tụ tập thôi, không phải cậu đi đón Trang Miên sao? Đúng lúc lắm, đưa cô ấy cùng qua đây ăn cơm đi.”

Chung Cảnh Hoài hỏi địa chỉ, sau đó quay sang nhìn Trang Miên.

“Buổi tụ tập của Úc Thời Uyên tổ chức, em đi không?”

Trang Miên có biết Úc Thời Uyên, nghĩ rằng cũng chỉ là một bữa cơm nên cô gật đầu.

“Em thế nào cũng được.”

Chiếc xe cuối cùng dừng lại trước cửa một nhà hàng Michelin. Trang Miên nhìn qua cửa kính xe ra bên ngoài.

Cửa vòm kiểu Pháp, mái vòm kiến trúc Baroque, những cột đá cao vút chống đỡ mặt tiền kiến trúc cổ điển tinh xảo, cánh cửa mạ vàng tỏa ra ánh sáng xa hoa nhưng không phô trương.

Phòng bao rất lớn, đèn chùm pha lê tỏa xuống ánh sáng êm dịu. Bên ngoài lớp kính cửa sổ hoa văn, ánh đèn neon rực rỡ của tháp Minh Châu Phương Đông đang lấp lánh chuyển động trong màn đêm.

Những người có mặt ở đây cơ bản đều là gương mặt quen thuộc, có nam có nữ, ai nấy đều sở hữu ngoại hình xuất chúng và ăn mặc cầu kỳ. Chỉ cần nhìn thoáng qua là biết ngay họ đều là các công tử, tiểu thư xuất thân từ danh gia vọng tộc.

Trang Miên là do Chung Cảnh Hoài dẫn đến, cô ngồi xuống ngay cạnh anh. Có vài người không nhớ cô là ai bèn nhao nhao hỏi: “Nhị công tử, anh tìm đâu ra người đẹp thế này?”

“Nhìn cái điệu bộ chưa trải sự đời của các cậu kìa.” Úc Thời Uyên lên tiếng: “Đây là Trang Miên, là cô nàng Trang Miên đã cùng Nhị công tử nhà chúng ta lăn lộn nam bắc đấy, biết chưa hả?”

Chỉ nhắc đến cái tên Trang Miên thì chẳng ai biết là ai.

Nhưng nói đến chuyện "lăn lộn nam bắc", mọi người lập tức vỡ lẽ.

Nhị công tử mà nhà họ Chung khó khăn lắm mới tìm về được, bên cạnh luôn có một cô bé nhà nghèo đi theo.

Nghe nói đối phương đã cùng anh chịu không ít khổ cực, để bày tỏ lòng biết ơn, nhà họ Chung đã có lòng tốt tài trợ cho cô đi học.

“Nhớ rồi nhớ rồi, là Trang Miên à. Đúng là con gái lớn lên thay da đổi thịt, càng ngày càng xinh đẹp.” Một vị công tử cười híp mắt nhìn Trang Miên nói: “Thật sự là quá đẹp, nên nhất thời tôi không nhớ ra nổi.”

Sắc mặt Trang Miên không đổi, chỉ nhàn nhạt cong môi.

Trước đây cô hoàn toàn là một nhân vật bên lề, bình thường đến mức như hạt bụi. Những người này sinh ra đã ngậm thìa vàng, cốt tủy cao quý ngạo mạn, gần như chẳng ai thèm liếc mắt nhìn cô lấy một cái.

Sự chú ý của mọi người rất nhanh đã dời khỏi người cô, họ thao thao bất tuyệt về biến động tài sản, tiêu dùng xa xỉ và những điều tai nghe mắt thấy ở nước ngoài.

Bàn chuyện trăng gió, cũng bàn chuyện thế sự.

“Cũng bình thường ạ.” Trang Miên đáp.

Cô bị dị ứng tôm, chỉ cần tránh mấy món đó ra là được.

Chung Cảnh Hoài rũ mắt nhìn cô một lúc, sau đó gọi đầu bếp nấu riêng cho cô một bát mì thịt hầm.

Thịt kho được hầm đến mức mềm nhừ cùng nước dùng đậm đà, hương vị tươi ngon vừa miệng.

Trang Miên đang chậm rãi ăn mì, chợt nghe thấy một cái tên quen thuộc, động tác liền khựng lại.

“Cảnh Hoài, bạn bè bên Thụy Sĩ truyền tin về, nói rằng Tạ Trầm Dữ đã về nước rồi.” Có người đột nhiên nhắc đến động thái trong giới.

Ngũ quan của Chung Cảnh Hoài vẫn thanh tú điềm đạm, không nhìn ra bất kỳ sự thay đổi cảm xúc nào: “Tôi cũng mới biết.”

“Là thật à? Thái tử gia nhà họ Tạ đã về, vậy chẳng lẽ nữ thần Dương Họa Đề đại danh đỉnh đỉnh của chúng ta cũng chuẩn bị kết thúc triển lãm tranh ở nước ngoài để về theo sao?”

“Nhắc đến chuyện này tôi lại thấy không đáng thay cho anh hai. Năm xưa nếu không phải Tạ Trầm Dữ chọc gậy bánh xe thì anh hai và chị Họa Đề đã kết hôn từ lâu rồi!”

Chung Cảnh Hoài đặt một thố canh bào ngư nửa đầu xuống trước mặt Trang Miên, cử chỉ lịch thiệp, giọng điệu không chút gợn sóng.

“Tôi và Họa Đề hủy bỏ hôn ước không liên quan đến người khác.”

“Sao lại không liên quan? Nếu không phải Tạ Trầm Dữ không từ thủ đoạn thì chị Họa Đề…” Bất chợt chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Chung Cảnh Hoài, người đang nói chuyện lập tức im bặt như ve sầu mùa đông.

Giống như con vịt cạn bị bóp cổ, không phát ra được chút âm thanh nào.

Nhà họ Tạ quyền lực nhưng không phô trương, nhà họ Chung cao quý nhưng không lộ liễu.

Hai gia tộc hiển hách, nhìn bề ngoài thì chung sống hòa bình nhưng thực chất đã kết oán từ nhiều năm trước.

Bọn họ dám ngồi đây bàn tán về Tạ Trầm Dữ, chẳng qua là cậy thế có Chung Cảnh Hoài ở đây.

Trong giới đều biết, Tạ Trầm Dữ và Chung Cảnh Hoài là kẻ thù không đội trời chung. Hai người đấu đá ngầm nhiều năm, từ đấu thầu đất đai trong giới tài chính thương mại, cho đến những cuộc thi ở trường học hay đối tượng kết hôn.

Và ngọn nguồn của mọi hận thù, ngoại trừ sự bất hòa từ đời cha chú, còn là vì Dương Họa Đề.

Trang Miên rũ mắt, tay cầm thìa sứ, nếm thử một ngụm canh đang bốc khói nghi ngút.

Không biết là hôm nay bếp trưởng quên bỏ muối hay sao, mà vị giác của cô chỉ cảm thấy một mảng đắng chát nhạt nhẽo.

Không khí trong phòng bao đột ngột đông cứng, rơi vào sự tĩnh mịch không tiếng động.

Thần kinh của mọi người căng như dây đàn sắp đứt, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay là sẽ đứt phựt ngay lập tức.

Chung Cảnh Hoài vắt chéo chân, giọng điệu nhã nhặn: “Mấy lời này, nói ở đây xong thì quên đi. Nếu truyền ra ngoài làm hỏng danh tiếng của Họa Đề, thì không ai cứu được các cậu đâu.”

Chung nhị công tử không chỉ quanh minh lỗi lạc, mà còn là một kẻ si tình…

Các thiếu gia tiểu thư ngồi quanh bàn ăn đều chấn động, đưa mắt nhìn nhau vài giây. Nhưng nghĩ lại, nếu đối phương là Dương Họa Đề, thì chuyện đó cũng chẳng có gì lạ.

“Keng, keng…”

Úc Thời Uyên cầm thìa gõ nhẹ hai cái vào ly rượu, tiếng va chạm thanh thúy vang lên: “Làm gì thế hả, khó khăn lắm mới tụ tập một lần, các cậu hay thật đấy, từng người một cứ căng mặt ra diễn kịch câm à?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc