Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 5: Khắc Cốt Ghi Tâm, Năm Tháng Khó Quên

Cài Đặt

Chương 5: Khắc Cốt Ghi Tâm, Năm Tháng Khó Quên

“Xin vui lòng chờ một chút, để tôi kiểm tra lại.”

Nhân viên lễ tân cúi đầu tra cứu kỹ lưỡng trên máy tính hai lần, sau đó ngẩng lên, tiếc nuối thông báo: “Thưa cô Trang Miên, hiện tại bộ phận Thất lạc đồ đạc vẫn chưa thấy giấy thông hành của cô.”

Vừa nghe tin khách quý trả phòng gặp sự cố, quản lý lập tức gác lại công việc đang dang dở rồi vội vã chạy tới.

Người phụ nữ trẻ trước mắt sở hữu khí chất trác tuyệt, làn da trắng ngần tựa tuyết sương. Mái tóc dài dày và hơi xoăn nhẹ buông xõa tôn lên đường cong vai cổ ưu mỹ đến mức quá phận. Dáng người cô cao ráo, mảnh mai, là một đại mỹ nhân rực rỡ nhưng lại mang theo nét thanh lãnh nhàn nhạt.

Quản lý nhận ra ngay Trang Miên là vị khách quý do chính Trịnh Thiếu Trạch đích thân sắp xếp phòng nghỉ.

Người ra vào khách sạn đỉnh cấp vốn dĩ đã không giàu thì sang, nhưng người có thể khiến Tam thiếu gia nhà họ Trịnh ở Hồng Kông phải đặc biệt quan tâm thì trọng lượng tự nhiên càng phi phàm hơn hẳn.

Sau khi nắm rõ tình hình, quản lý lập tức bày ra thái độ cung kính gấp năm mươi lần ngày thường, trên mặt nở nụ cười chuẩn mực và khiêm nhường.

“Thưa cô Trang, tôi sẽ hỏi thăm các đồng nghiệp khác và cho người trích xuất camera giám sát, lát nữa sẽ báo lại kết quả chính xác cho cô, cô thấy như vậy có được không?”

Trang Miên chẳng còn cách nào khác: “Được, làm phiền anh.”

Nhân viên lễ tân đang trong giờ giao ca, không phải những người trực ban trước đó nên việc trao đổi và phối hợp cần chút thời gian.

Vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ lên máy bay.

Trang Miên đang mải suy tính những việc cần làm sau khi mất giấy thông hành, nhất thời không nhận ra người đàn ông đang bước lại gần từ phía sau.

Cô xoay người, hoàn toàn không hề báo trước, cả người đâm sầm vào lồng ngực rắn chắc của anh.

Chiếc áo sơ mi bằng lụa satin có chất liệu tinh xảo được nhiệt độ cơ thể người đàn ông hâm nóng, lúc cọ vào làn da trên gò má Trang Miên liền dấy lên một trận nóng rực. Cô lập tức lùi lại một bước để kéo giãn khoảng cách, động tác nhanh đến mức mang theo ý vị phòng thủ rõ rệt.

“Xin lỗi.”

Dứt lời, cô ngẩng đầu lên. Khoảnh khắc chạm phải đôi mắt đen láy thâm sâu kia, trái tim cô bỗng đập mạnh một nhịp.

Thế mà lại là Tạ Trầm Dữ.

Cô ru rú trong phòng suite không chịu ra ngoài chính là để tránh mặt anh, chẳng ngờ đến lúc sắp đi rồi vẫn đụng mặt ngay trực diện.

Lúc này, Tạ Trầm Dữ đang rũ mắt nhìn cô. Hàng mi đen dài như lông quạ rũ xuống, thần sắc anh không có gì thay đổi, dường như đang nói chuyện điện thoại với ai đó.

“… Ừ, độc thân.” Anh ngắn gọn nhả ra ba chữ.

“Chào Tạ tiên sinh.” Nhân viên khách sạn cung kính cúi rạp người chào hỏi.

Ánh mắt của Tạ Trầm Dữ vẫn luôn dừng lại trên người Trang Miên. Khuôn mặt tuấn mỹ sắc sảo ấy toát lên vẻ lạnh lùng lười biếng.

Trên người anh luôn bao trùm một loại khí tức khó nắm bắt, giống như đóa hoa bí ẩn nở rộ nơi u tối, nguy hiểm đến cực điểm nhưng lại tràn đầy sức hấp dẫn mê hoặc lòng người.

Xa cách và hờ hững.

Coi như là đã đáp lại lời xin lỗi của cô.

Thân hình cao lớn đĩnh đạc của anh cứ chắn ngay trước mặt, tản mát ra hơi nóng nồng đậm như có như không. Dù cách một khoảng, Trang Miên vẫn cảm thấy nhiệt độ ấy bức người. Lòng bàn tay cô rịn mồ hôi, bước chân khẽ dịch sang bên cạnh, chỉ muốn nhanh chóng rời đi.

Đúng lúc này, giọng nói như trút được gánh nặng của quản lý khách sạn vang lên từ phía sau: “Cô Trang! Tìm thấy giấy thông hành của cô rồi!”

Bước chân Trang Miên khựng lại, trong lòng hơi trùng xuống, cô đành phải kiên trì xoay người lại.

“Thật kỳ lạ, lúc trước tìm thế nào cũng không thấy, vừa quay đi quay lại đã phát hiện nó nằm ngay cạnh bình hoa kia.” Quản lý cười giải thích, hai tay trân trọng đưa giấy thông hành ra.

Trang Miên nhận lấy, đầu ngón tay cảm nhận được sự mát lạnh. Cô nhanh chóng liếc qua thông tin chủ sở hữu trên đó, xác nhận không có sai sót.

“Cảm ơn nhiều.”

“Cô khách sáo quá, chúc cô có một cuộc sống vui vẻ!” Quản lý kính cẩn đáp lời.

Trang Miên cất kỹ giấy thông hành, nắm lấy tay kéo vali, giữ vẻ điềm nhiên tự tại bước ra ngoài. Sau lưng cô, quản lý khách sạn đang khúm núm hỏi xem Tạ tiên sinh có cần giúp đỡ gì không.

Tiếp đó, cô nghe thấy giọng nói của Tạ Trầm Dữ. Rõ ràng người đang ở ngay gang tấc, nhưng âm thanh lại xa xôi tựa như vọng về từ năm năm trước.

Trang Miên căng cứng theo bản năng, bước chân không hề dừng lại dù chỉ một khắc, đầu cũng không ngoảnh lại mà rời khỏi khách sạn.

Kết thúc cuộc hội ngộ tưởng chừng êm ả nhưng thực chất lại đầy bẽ bàng này.

Tạ Trầm Dữ nhìn theo bóng lưng cô, đôi mày khẽ nhíu lại một cách khó phát hiện.

Ở đầu dây bên kia, Trịnh Thiếu Trạch vẫn đang thao thao bất tuyệt, nghe thấy câu trả lời của anh thì khựng lại mất hai giây.

“Hả? Độc thân? Tôi đang hỏi cậu có tham gia tiệc đính hôn nhà họ Hạ hay không, cậu nói với tôi là độc thân làm cái gì? Nhưng mà nhắc tới vụ này, mấy năm nay bên cạnh cậu đến con muỗi cái cũng không bay lọt, tôi còn tưởng cậu vẫn nặng tình chưa dứt với Trang Miên đấy chứ.”

Như thể vừa nghe được chuyện cười, Tạ Trầm Dữ cười khẩy một tiếng, khóe môi nhếch lên độ cong đầy khinh miệt.

“Trí tưởng tượng phong phú thế này cậu đổi tên thành chó săn tin đi.”

“Ơ kìa, sao cậu biết làm chó săn tin là ước mơ thuở nhỏ của tôi?” Trịnh Thiếu Trạch cười hì hì tiếp lời. “Giờ thì tôi tin cậu chẳng còn chút lưu luyến nào với cô ấy rồi. Mà nói đi cũng phải nói lại, Trang Miên đúng là lột xác hoàn toàn, không những ngày càng xinh đẹp mà tính cách cũng thay đổi không ít. Cậu biết hiện giờ cô ấy làm gì không?”

Anh ta vốn chẳng trông mong vị đại gia này sẽ đáp lời nên tự mình tiết lộ luôn, giọng điệu mang theo chút kinh ngạc: “Luật! Sư! Cậu dám tin không? Tôi nhớ trước kia cô ấy cứ bình thản nhạt nhòa, cãi nhau với người khác cũng không biết, nói năng thì dịu dàng, y hệt một con thỏ bông ngây thơ vô hại. Thật sự không tưởng tượng nổi dáng vẻ cô ấy khẩu chiến kịch liệt trên tòa án sẽ ra sao. Chậc chậc, sự tương phản này...”

Gương mặt Tạ Trầm Dữ vẫn không chút gợn sóng, nhưng nghe Trịnh Thiếu Trạch lải nhải không ngừng, một tia phiền chán khó diễn tả lại vương lên giữa ấn đường anh, dường như cảm thấy quá ồn ào.

“Trịnh Thiếu Trạch, cậu rảnh rỗi lắm à?”

Giọng Tạ Trầm Dữ không chút độ ấm: “Có thời gian quan tâm đến lịch sử lột xác của người khác thì chi bằng nghĩ xem dự án bến tàu thua lỗ thì ăn nói thế nào với ông cụ nhà cậu đi.”

“...” Đầu dây bên kia lập tức chết lặng.

Tạ công tử bình thường nói chuyện đã độc miệng, mở miệng là đâm trúng tim đen.

Sự ồn ào của Trịnh Thiếu Trạch bị cắt đứt một cách thô bạo, giống như bị ai đó bóp nghẹt yết hầu vận mệnh.

Một cơn bão số 8 ập đến bất ngờ khiến nhiều du khách buộc phải kẹt lại Hồng Kông.

Sau khi sân bay hoạt động trở lại, dòng người vội vã, ai nấy đều hối hả lên đường, chẳng có ai dừng chân để ý đến những người lướt qua vai mình.

Chuyến bay rời Hồng Kông về Thành phố Hỗ cất cánh bình thường.

Sau khi lên máy bay đúng giờ, Trang Miên gửi thông tin chuyến bay cho Chung Cảnh Hoài.

Cô ngồi vào ghế, thắt dây an toàn rồi lặng lẽ nhìn ra cửa sổ.

Bầu trời xám xịt như thể giây tiếp theo sẽ sụp đổ, gió rất lớn, tâm sự của từng đám mây đều bị che giấu thật kỹ.

Gặp lại Tạ Trầm Dữ, trong lòng Trang Miên khó tránh khỏi cảm giác xáo trộn bất an.

Đây là phản ứng bản năng của con người trước những sự kiện đột ngột.

Cảm xúc dâng cao, rơi vào trạng thái cực kỳ thiếu ổn định.

Hiện tại tâm trạng cô đã dần trở lại bình tĩnh, có thể tiến hành điều chỉnh nhận thức một cách thích hợp và nhìn nhận lại vấn đề bằng lý trí.

Cuộc gặp gỡ này quá bất ngờ.

Của đi thay người, không ngờ lại thay ra được một người bạn trai cũ.

Nếu không phải khách sạn nhầm thẻ phòng thì ngay cả chính cô cũng không biết rằng, dấu ấn mà Tạ Trầm Dữ để lại cho cô lại khắc cốt ghi tâm, bao năm qua vẫn khó lòng quên được như vậy.

Cho dù Tạ Trầm Dữ đã thực sự quên cô, hay là vì thời gian trôi qua đã lâu nên không còn so đo chuyện cũ nên coi cô như người lạ và không muốn phát sinh thêm bất kỳ giao tập nào nữa.

Thì bọn họ cũng sẽ không gặp lại nhau nữa đâu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc