Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Sau đó thì chia tay."
Trang Miên không ngẩng đầu lên, ánh mắt chuyên chú nhìn con mèo Ba Tư trên đùi. "Tình cảm tan vỡ đến mức không thể cứu vãn."
Thẩm Nhược Doanh kinh ngạc nhìn cô: "Tan vỡ đến mức không thể cứu vãn, nghiêm trọng thế cơ à?"
Trang Miên ngước mắt, mỉm cười nhẹ nhàng: "Còn nghiêm trọng hơn cả việc con ếch nói nó không phải là con cóc ghẻ."
"Thế thì đúng là nghiêm trọng thật."
Thẩm Nhược Doanh gật gù, lại nhón một chiếc bánh bướm bỏ vào miệng, nhai kỹ nuốt chậm: "Hôm nay mình về nhà, nghe ông chú hàng xóm hay buôn chuyện kể là, có một luật sư giúp thân chủ thắng kiện ly hôn, ông chồng cũ phải ra đi tay trắng. Thế là gã chồng cũ kia ôm hận trong lòng, tìm người chặn đường luật sư, đánh cho người ta nhập viện luôn."
Cô ấy dừng lại một chút, nghiêng đầu nhìn Trang Miên: "Nghề này của các cậu cũng nguy hiểm thật đấy, gặp phải mấy gã hèn hạ nhân phẩm kém cỏi lại hay thù dai, phút mốt là được đi du lịch bệnh viện bảy ngày ngay."
Trang Miên vuốt ve mèo, động tác trên tay dịu dàng, ngẩng đầu nhìn cô ấy: "Là cái ông chú vẻ ngoài ôn hòa, nhưng thực tế tính tình nóng nảy, cãi nhau với chó cũng có thể lôi mười tám đời tổ tông nhà nó ra chửi ấy hả?"
"Đúng, chính là ổng." Thẩm Nhược Doanh rút khăn giấy lau tay, màu sơn móng tay đỏ rực lấp lánh tôn lên bàn tay đẹp như ngọc, lúc này mới sực tỉnh nhận ra: "Mình đang kể cho cậu nghe chuyện luật sư bị đánh, sao trọng điểm của cậu lại nằm ở ông chú kia thế?"
Trang Miên cười nói: "Mình rất ít khi ra tòa, luật sư đầu tư mảng xuyên biên giới giống như nhà ngoại giao pháp lý vậy, không nguy hiểm đến thế đâu."
Thẩm Nhược Doanh cảm thấy có lý: "Cũng phải, người cậu tiếp xúc toàn là mấy vị tai to mặt lớn có tố chất cao, chắc không đến mức nhân phẩm tồi tệ đến độ đi trả thù xã hội."
Hơn nữa tính tình Trang Miên tốt đến mức gần như không bao giờ nóng giận, hiếm khi tranh cãi với ai, chắc cũng chẳng ai vô duyên vô cớ thù ghét cô.
Thẩm Nhược Doanh đã đỡ thèm, tán gẫu thêm một lúc rồi chuẩn bị về nhà. Trang Miên bảo cô ấy mang cả hộp bánh bướm về từ từ ăn.
Thẩm Nhược Doanh không khách sáo, cười nhận lấy.
Tiễn người đẹp và mèo đi xong, Trang Miên chán chường vuốt mặt.
Cô vào phòng ngủ, đặt điện thoại lên tủ đầu giường để sạc, đang định lấy váy ngủ đi tắm thì màn hình điện thoại bỗng sáng lên.
Liếc nhìn qua, cô phát hiện là email mới từ Simon.
Trang Miên hơi ngạc nhiên, xem lại ngày tháng, hôm nay là thứ Tư, không phải cuối tuần.
Không phải Simon chỉ gửi thư vào cuối tuần thôi sao?
Mang theo thắc mắc, cô ấn vào xem.
Simon: [Claire, hôm nay thế nào?]
Trang Miên gõ chữ trả lời: [Khá tốt. Còn bạn?]
Simon: [Tôi tâm trạng không tốt.]
Đôi mắt trong veo của Trang Miên phản chiếu năm chữ này, cảm thấy rất kỳ lạ.
Dạo này sao Simon hay tâm trạng không tốt thế nhỉ?
Trang Miên: [Bạn gặp chuyện gì khó khăn sao? Có chỗ nào tôi giúp được thì cứ nói với tôi.]
Simon: [Bạn có người bạn thân hay người yêu nào khó quên không?]
Khi nhận được email này, Trang Miên đang mở tủ quần áo chọn một chiếc váy ngủ lụa màu trắng và quần áo đi làm cho ngày mai, nên không trả lời ngay được.
Cách ba phút sau, cô lại nhận được một email mới.
Simon: [Có thể câu hỏi vừa rồi của tôi mạo phạm đến bạn, tôi không có ý gì khác, chỉ cảm thấy người như bạn chắc hẳn có rất nhiều người thích.]
Lại qua thêm hai phút nữa, Trang Miên mới thong thả gõ chữ trả lời: [Không có, tôi ít liên lạc với người khác. Nói ra có thể hơi bi quan, nhưng chân tình giữa người với người rất khó có được, đa số tình cảm chỉ dừng lại ở bề nổi, không chịu nổi sự đào sâu. Tôi không có thời gian, cũng lười duy trì những mối quan hệ vô nghĩa. Có lẽ qua nội dung email, bạn cảm thấy tôi là một người khá ổn, nhưng nếu tìm hiểu trong thực tế, bạn chắc sẽ thấy con người tôi hơi tẻ nhạt thiếu sức sống, ở chung với tôi sẽ cảm thấy rất nhàm chán.]
Không hề che giấu, cô thẳng thắn nói cho đối phương biết sự không hoàn hảo của mình.
Simon: [Tôi không tin, bạn chắc chắn là một người rất thú vị, mỗi lần trò chuyện với bạn tôi đều rất vui, tâm trạng cũng vô thức tốt lên.]
Trang Miên cười khẽ: [Trò chuyện với bạn tôi cũng rất vui.]
Đặt điện thoại xuống, Trang Miên bước vào phòng tắm.
Dòng nước ấm áp từ vòi hoa sen trút xuống, men theo bờ vai và cần cổ trắng ngần của cô uốn lượn chảy dài, giống như một cơn mưa ấm áp.
Trong hơi nước mịt mù, Trang Miên chậm rãi mở mắt. Hàng mi dài cong vút đọng những giọt nước, một giọt nước trong suốt rơi xuống, vỡ tan thành những bọt nước li ti trên sàn gạch men.
Giữa màn sương nước lan tỏa, suy nghĩ của cô bất giác trôi về nơi xa.
Trên người Tạ Trầm Dữ tuy có sự tôn quý và áp bức được nuôi dưỡng từ quyền thế ngập trời, nhưng nhân duyên của anh lại rất tốt.
Từ hồi cấp ba, Trang Miên đã phát hiện ra điều này.
Tạ Trầm Dữ kiêu ngạo lạnh lùng, toàn thân toát ra khí chất người lạ chớ lại gần, thỉnh thoảng còn độc miệng, nhưng đám bạn bè của anh chẳng ai cảm thấy anh khó gần cả.
Anh là người mang lại hy vọng cho người khác, đi đến đâu bầu không khí ở đó cũng đều tốt đẹp.
Ngay cả khi từ chối người theo đuổi, anh cũng sẽ không buông lời hạ thấp đối phương.
Còn nhớ, một ngày nọ khi hai người đang yêu nhau, Tạ Trầm Dữ đến quán cà phê nơi Trang Miên làm thêm để hẹn hò với cô. Cô chưa tan làm nên chưa đi được, anh bèn ngồi ở vị trí bên cửa sổ, lơ đãng nghịch điện thoại đợi cô.
Cô bé vóc dáng không cao, Trang Miên cúi người xuống, kiên nhẫn nghe cô bé nói.
"Chị ơi, anh trai kia nói chị là bạn gái của ảnh, chị chỉ cho phép ảnh hôm nay ra ngoài hoạt động thôi, thời gian còn lại đều phải bị nhốt ở trong nhà, có thật không ạ?"
Trang Miên sững sờ: "Nhốt ở trong nhà?" Nghe cứ như phạm tội ấy.
"Vâng ạ!" Mắt cô bé sáng rực lên, hào hứng nói: "Lúc nào chị nhốt ảnh, chị có thể gọi em không? Em có thể giúp chị một tay. Bánh rán vòng cho chị này."
"..."
Trang Miên khá là câm nín, sao Tạ Trầm Dữ lại giỏi trêu hoa ghẹo nguyệt thế không biết, ngay cả bé gái nước ngoài cũng không tha.
Cô nghi ngờ anh biết bỏ bùa mê, bỏ bùa không giới hạn quốc gia hay chủng tộc.
Tắm xong, Trang Miên thắt dây áo choàng tắm, vừa lau tóc vừa bước ra ngoài. Khi đi ngang qua tấm gương, cô ngước mắt nhìn thấy mình trong gương, động tác trên tay bỗng nhiên dừng lại.
"Luật sư Trang khi lên tòa thì bình tĩnh tự nhiên, sao ở trước mặt tôi lại căng cứng như dây đàn thế?"
Cô ở trước mặt anh rất căng thẳng sao?
Trang Miên cảm thấy vô cùng hợp lý, đổi lại là ai tự nhiên bị nắm cổ tay kéo lên xe cũng sẽ căng thẳng thôi, đúng không?
Chưa kể sức anh lớn đến mức cô gần như không có khả năng đánh trả.
Không căng thẳng mới là không bình thường.
Đêm nay Trang Miên ngủ không yên giấc, đứt quãng mơ thấy những cảnh tượng trước kia, uống melatonin cũng vô dụng, ngủ được một tiếng lại tỉnh.
Trời sáng bảnh mắt, ánh ban mai yếu ớt len lỏi qua khe hở rèm cửa tràn vào phòng.
Trang Miên ngáp dài thức dậy rửa mặt, ăn đơn giản bánh mì với sữa, sau đó thay giày xách túi đến văn phòng luật sư.
Chín giờ sáng, bầu không khí trong văn phòng rất vi diệu, nhân viên tụ tập chụm đầu thì thầm to nhỏ, thấy cô đến liền lập tức nghiêm túc chào hỏi: "Luật sư Trang."
Trang Miên khẽ gật đầu, đi thẳng vào phòng làm việc riêng.
Vừa đặt túi xuống, Lục Vân Tranh đã hốt hoảng lao đến gõ cửa: "Luật sư Trang!"
Trang Miên còn chưa ngồi nóng ghế, ngẩng đầu nhìn người tới: "Xảy ra chuyện gì thế?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




