Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 27: Cô Bất Chấp Tất Cả Để Đến Bên Cạnh Anh

Cài Đặt

Chương 27: Cô Bất Chấp Tất Cả Để Đến Bên Cạnh Anh

"Đầu óc có bệnh thì đi chữa đi." Tạ Trầm Dữ cười lạnh. "Ai nói với cậu là tôi đá cô ấy?"

"Người tinh mắt nhìn là biết ngay mà. Ngoài việc cậu thay lòng đổi dạ ruồng bỏ người ta ra thì hai người chẳng có lý do gì để chia tay cả." Trịnh Thiếu Trạch đã uống rượu, mượn hơi men và đường truyền mạng để nói năng bừa bãi: "Trang Miên vì cậu mà lặn lội đường sá xa xôi… không đúng, là vượt vạn dặm xa xôi chạy đến nước Anh. Đó là băng qua nửa vòng trái đất đấy! Con gái nhà ai mà dám vì tôi chạy từ đầu này trái đất sang đầu kia trái đất, tôi mẹ nó giao cả mạng cho cô ấy luôn!"

"Chưa nói đến việc Trang Miên lạ nước lạ cái ở nước Anh, chỉ riêng chuyện cô ấy sang đó du học là để được ở bên cạnh cậu thôi, thì cô ấy đã không thể nào đá cậu được. Chắc chắn là cậu đá cô ấy!"

Tạ tiên sinh trên thương trường hô mưa gọi gió, là kẻ bề trên nắm quyền cao chức trọng danh xứng với thực, dục vọng kiểm soát mạnh mẽ vô cùng.

Dáng vẻ, vóc dáng, gia thế, năng lực đều thuộc hàng đỉnh cao, chưa bao giờ thiếu phụ nữ ngã vào lòng.

Nếu nói là Trang Miên đá anh, Trịnh Thiếu Trạch trăm phần trăm không tin.

Yết hầu Tạ Trầm Dữ trượt lên xuống, anh lơ đãng hút thuốc, đôi mắt bị khói thuốc hun đến mức nhiễm vài phần mệt mỏi rã rời.

"Hơn nữa, cậu đâu có thiếu phụ nữ, cần gì phải ăn cỏ gần hang?"

Trịnh Thiếu Trạch hùng hồn nói lý lẽ, nhưng lại có chút thương cảm cho Trang Miên, lời nói xoay chuyển: "Con gái bây giờ tỉnh táo lắm, hoàn toàn không tin cái kiểu tra nam lãng tử quay đầu đâu. Nữ thần thông minh lý trí như Trang Miên lại càng không đời nào chịu chết đuối hai lần trên cùng một dòng sông. Cậu xem, bây giờ hai người cũng ăn ý y như ngày xưa, từ lưỡng tình tương duyệt đến lưỡng tình… không tương duyệt, kể ra cũng khá có duyên đấy chứ ha ha ha…"

Tạ Trầm Dữ lười để ý đến cậu ta, trực tiếp ngắt điện thoại.

Đổi lại là bình thường, Trịnh Thiếu Trạch chắc chắn không dám nói những lời này. Nhưng hôm nay cậu ta uống rượu, dây thần kinh não bộ hơi tê liệt, bèn xốc lại tinh thần gọi lại cho Tạ công tử lần nữa.

Nghe đến đây, Tạ Trầm Dữ nhíu mày, mất kiên nhẫn ném lại hai chữ: "Cúp đây."

Đêm đã về khuya, ánh trăng thưa thớt ẩn sau lớp mây đen mỏng manh, ánh đèn đường màu cam ấm áp mờ ảo, phủ lên thân xe một lớp sương dịu nhẹ.

Khuỷu tay Tạ Trầm Dữ lười biếng gác lên cửa sổ xe, điếu thuốc trên đầu ngón tay đã cháy hơn một nửa, tàn thuốc lả tả rơi xuống.

Trang Miên thời cấp ba giống như một chú chim nhỏ vụng về, loạng choạng.

Trong trường quốc tế đa phần là con cái nhà quyền quý có gia cảnh giàu sang, bọn họ hào nhoáng, cao cao tại thượng, từ nhỏ đã hưởng thụ tài nguyên giáo dục hàng đầu.

Khi Trang Miên mới đến trường, thành tích luôn lẹt đẹt ở cuối bảng. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô ngốc nghếch, mà là con cưng của trời trong trường quá nhiều.

So sánh ra, cô giống như một hạt bụi nhỏ bé không đáng kể giữa thế giới bao la.

Các bạn học xung quanh bàn luận về các show diễn thời trang xa xỉ, giới thời trang, giới kinh doanh chính trị, những lĩnh vực này đối với Trang Miên mà nói hoàn toàn xa lạ. Cô cố gắng hòa nhập nhưng luôn thất bại, cuối cùng chỉ đành cắm cúi đọc sách.

Trong giới thượng lưu, chẳng ai thèm liếc mắt nhìn một học sinh nhận tài trợ "nhảy dù" có ngoại hình và gia thế đều bình thường.

Các thiếu gia tiểu thư từ khi sinh ra đã biết mình hơn người, khinh thường việc bắt nạt học sinh nhận tài trợ nhưng lại không hẹn mà cùng vô thức cô lập cô.

Trang Miên thời thiếu nữ luôn độc lai độc vãng, trầm mặc ít nói, tính cách văn tĩnh cô độc.

Khoảnh khắc nhìn thấy Trang Miên ở nước Anh, Tạ Trầm Dữ thực ra còn kinh ngạc hơn cả Trịnh Thiếu Trạch khi phát hiện ra chuyện tình cảm của họ sau này.

Ban đầu Trang Miên không định đi du học, bởi vì ngoại ngữ của cô không tốt, cũng không muốn đến một đất nước xa lạ.

Ngôn ngữ là thứ rất cần năng khiếu và môi trường sống, đất khách quê người sẽ mang đến nhiều nguy hiểm không lường trước được, cô chỉ muốn bình an ổn định.

Ngôi trường Tạ Trầm Dữ theo học, chuyên ngành Luật quanh năm đứng vững trong top 3 toàn cầu. Ngay cả thiên kim tiểu thư có gia thế như Khâu Lãm Nguyệt muốn vào cũng chưa chắc đã được như nguyện.

Có thể tưởng tượng được việc lấy được offer của trường đó khó đến mức nào.

Thế nhưng cô, Trang Miên, lại cứ thế mà lấy được.

Cô đã chinh phục những khó khăn cả về bẩm sinh lẫn hoàn cảnh, khắc phục nỗi sợ hãi sâu thẳm trong linh hồn…

Khi đó hai người thậm chí còn chưa phải là người yêu, Trang Miên cũng chưa biết rõ tâm ý của anh.

Cô bất chấp tất cả để đến bên cạnh anh, nhưng cuối cùng lại quay lưng rời đi một cách quyết tuyệt.

Tạ Trầm Dữ rít một hơi thuốc, nicotine chảy trong khoang họng, dường như vừa nốc cạn một chai axit sunfuric lớn.

Từ cổ họng cháy xuống dạ dày, cháy đến mức xèo xèo loạn nhịp, máu thịt be bét.

Trái tim nặng trĩu.

Trang Miên về đến cửa nhà, đang nhập mật mã mở khóa thì cô hàng xóm xinh đẹp mặc váy ngủ lụa phối ren ôm mèo Ba Tư thong thả đi tới.

Nghề luật sư vốn bận rộn, tăng ca là chuyện thường tình, Thẩm Nhược Doanh đã sớm quen với việc Trang Miên về muộn.

Hai người xưa nay luôn thẳng thắn, Thẩm Nhược Doanh cũng không vòng vo, cười nói: "Nhà cậu còn bánh bướm của tiệm bánh Tây không? Tự nhiên mình thấy thèm."

Trang Miên nhìn Cookie điềm tĩnh ngọt ngào trong lòng cô ấy, gật đầu: "Còn. Vào nhà đi."

Thẩm Nhược Doanh đi theo vào cửa, cười tươi rói: "Hôm nay mình về ngõ nhỏ thăm ba mẹ, ba mình cứ lải nhải đòi sắp xếp cho mình đi xem mắt." Cô ấy dừng một chút, bắt chước giọng điệu của mẹ: "Mẹ mình thì bảo, 'Người ta còn nợ mẹ năm triệu chưa trả, đủ nuôi con cả đời, không kết hôn cũng chẳng sao'."

Trang Miên lấy một hộp bánh bướm chưa bóc tem từ tủ lạnh ra, buột miệng hỏi: "Bạn trai cậu không có ý định kết hôn à?"

"Anh ấy ham chơi lắm, đợi anh ấy thu tâm dưỡng tính để kết hôn, thà trông chờ sung rụng còn hơn."

Thẩm Nhược Doanh ngồi xuống trước bàn đảo bằng đá cẩm thạch, nhìn Trang Miên bóc vỏ hộp, mùi thơm ngọt ngào tức khắc lan tỏa. Ngón tay thon thả của cô ấy cầm một chiếc bánh bướm giòn tan, vừa ăn vừa trêu chọc: "Còn cậu thì sao? Tuổi xuân phơi phới thế này mà không yêu đương gì à?"

Trang Miên: "Không hứng thú."

Thẩm Nhược Doanh: "Sao thế được? Yêu đương thú vị lắm, chẳng lẽ là chưa gặp được người mình thích?"

"Công việc bận." Trang Miên nói ngắn gọn. "Đàn ông phiền phức lắm, tốn thời gian."

Thẩm Nhược Doanh đăm chiêu quan sát cô.

Đôi mắt Trang Miên bình lặng, vừa giống như một hồ nước không gợn sóng, lại vừa giống như đóa hoa tuyết tùng phủ đầy sương sớm giữa rừng núi ban mai.

Nét nữ tính trên người cô vừa vặn, khóe mắt đuôi mày tràn đầy phong tình, xinh đẹp diễm lệ nhưng không lẳng lơ, thuộc kiểu mà cả đàn ông lẫn phụ nữ đều thích.

Trang Miên đón lấy Cookie từ trong lòng Thẩm Nhược Doanh, ôm lên đùi, rũ mắt, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mại sạch sẽ của nó.

Không hiểu sao, cô bỗng nhiên nhớ tới bữa tối cuối cùng trước khi chia tay với Tạ Trầm Dữ.

Tối hôm đó, cô khui một chai rượu vang đỏ Sassicaia, chúc mừng tiền đồ rộng lớn của cô và anh.

Đường ai nấy đi cũng đồng nghĩa với việc mỗi người đều công thành danh toại.

Cô biết tương lai anh gấm vóc lụa là, cho nên đêm đó không chúc anh tiền đồ vô lượng, mà chúc anh bình an thuận lợi.

"Công việc bận, đàn ông phiền phức."

Thẩm Nhược Doanh khẽ lặp lại, đôi mắt đột nhiên sáng lên: "Nói như vậy, thời đi học cậu từng yêu đương rồi sao?"

Trang Miên không phủ nhận: "Từng yêu."

"Sau đó thì sao?" Thẩm Nhược Doanh rướn người về phía trước, vẻ mặt tò mò. "Tại sao lại chia tay?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc