Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 29: Quan Hệ Nam Nữ Bất Chính

Cài Đặt

Chương 29: Quan Hệ Nam Nữ Bất Chính

Trang Miên còn chưa ngồi nóng ghế, ngẩng đầu nhìn người tới: "Xảy ra chuyện gì thế?"

"Cậu biết tổng giám đốc Trần của bộ phận sở hữu trí tuệ không?" Lục Vân Tranh đóng cửa lại, kéo ghế ngồi xuống, cả bộ động tác diễn ra trôi chảy liền mạch.

"Biết. Không phải anh ta đã được điều chuyển đến văn phòng Bắc Kinh hồi năm ngoái rồi sao?" Trang Miên bình thản mở ngăn kéo, lấy ra hai gói táo đỏ sấy khô, một gói đưa cho Lục Vân Tranh, một gói tự mình bóc ra ăn dần.

"Đúng vậy. Anh ta bị khui ra vấn đề lớn rồi!"

Lục Vân Tranh lấy điện thoại ra, hí hoáy một hồi rồi đưa đến trước mặt Trang Miên: "Đại luật sư của văn phòng luật red circle, luật sư Trần và cấp dưới trực tiếp của mình tồn tại quan hệ nam nữ bất chính. Người biết chuyện đã viết một file PPT dài 250 trang để bóc phốt đấy!"

"Quy tắc ngầm chốn công sở?" Trang Miên hỏi.

Lục Vân Tranh: "Vẫn chưa rõ."

Ngón tay cái của Trang Miên chạm vào màn hình điện thoại, lướt lên lướt xuống để xem xét, không tiếc lời khen ngợi: "PPT làm không tồi, dòng thời gian rõ ràng, trọng điểm nổi bật, ngắn gọn súc tích, có cả hình ảnh lẫn video, tư duy logic rất mạnh."

"... Cậu là người đầu tiên khen PPT làm đẹp sau khi xem nội dung đấy." Lục Vân Tranh quả thực phục sát đất. "Stanford tôi còn chưa phục, tôi chỉ phục mỗi luật sư Trang thôi."

Đối với đa số mọi việc, so với việc để cảm xúc lên xuống thất thường, Trang Miên thiên về hướng giải quyết vấn đề hơn.

"Mình nhớ bộ phận sở hữu trí tuệ không phải do cậu phụ trách." Trang Miên đặt điện thoại xuống, ngước mắt nhìn Lục Vân Tranh. "Lưỡng tình tương duyệt thì không tính là quấy rối tình dục nơi công sở chứ?"

"Không thể nói như vậy được." Lục Vân Tranh cầm lại điện thoại, vừa lướt xem nội dung bùng nổ trong PPT vừa nói: "Khoan hãy bàn đến chuyện bọn họ có phải lưỡng tình tương duyệt hay không, chỉ riêng việc cấp trên và cấp dưới có tư tình đã là không đúng rồi."

"Cậu có biết tại sao đa số các công ty đều phản đối tình yêu công sở không?"

Trang Miên biết cậu ấy đang nắm giữ đáp án mà còn cố tình hỏi, bèn chiều ý cậu ấy: "Mời ngài nói."

"Thứ nhất, cấp trên và cấp dưới vốn dĩ đã không bình đẳng, giống như giáo viên và học sinh vậy, ai biết được cấp dưới có bị ép buộc hay không? Hay là bị dụ dỗ?" Lục Vân Tranh thao thao bất tuyệt. "Thứ hai, bất kể là cấp trên cấp dưới hay cùng cấp bậc, chuyện công việc mà xen lẫn tư tình thì rất dễ công tư bất phân, ảnh hưởng đến công việc. Hai người bọn họ nảy sinh mâu thuẫn, chỉ ảnh hưởng đến công việc của bản thân họ là còn nhẹ. Nghiêm trọng hơn thì sẽ ảnh hưởng đến cả bộ phận, thậm chí là hoạt động kinh doanh của cả công ty. Cậu thử nghĩ xem, đồng nghiệp của cậu rõ ràng vào công ty cùng lúc với cậu, năng lực có khi còn chưa bằng cậu, nhưng vì người đó có tư tình với lãnh đạo nên tài nguyên dự án đều dồn cho người đó, đánh giá hiệu suất cũng là người đó ưu tú... Kéo theo đó, thăng chức tăng lương đều là của người đó. Người đó sự nghiệp thăng hoa, còn cậu chỉ có thể làm ếch ngồi đáy giếng, mãi mãi không có ngày ngóc đầu lên được, cậu có vui vẻ nổi không? Con sâu làm rầu nồi canh. Mọi người không thấy hy vọng, ai nấy đều tiêu cực biếng nhác, công ty sớm muộn gì cũng phá sản."

Trang Miên gật đầu: "Hành vi tham nhũng thiếu công bằng."

Sở dĩ quan hệ giữa Trang Miên và Lục Vân Tranh khá tốt là vì trong lòng cả hai người ít nhiều đều ẩn giấu một hạt giống chủ nghĩa lý tưởng về sự công bằng chính trực.

Trang Miên bình tĩnh nhìn Lục Vân Tranh, vẻ mặt không tính là quá nhiệt huyết nhưng tuyệt đối chân thành:

"Lần trước cậu nói với mình về việc điều động nhân sự là chuyện này sao?"

"Tất nhiên là không rồi." Lục Vân Tranh nói. "Chuyện của luật sư Trần gây xôn xao quá lớn, văn phòng luật dự định chỉnh đốn quy mô lớn đối với hiện tượng quấy rối tình dục nơi công sở, chắc là sẽ thành lập tổ chuyên án. Chị Tô Lan - Luật sư Tô của cậu đã đề cử cậu."

Trang Miên ngước mắt: "Hả?"

"Từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, cả trụ sở chính và chi nhánh đều phải rà soát." Lục Vân Tranh nói.

Trang Miên đăm chiêu suy nghĩ, bỗng nhiên mở miệng: "Luật sư Tô và luật sư Trần không phải đang cạnh tranh..."

"Suỵt ~" Lục Vân Tranh ngắt lời cô, hạ thấp giọng nói. "Có phải cung đấu chốn công sở hay không không quan trọng, quan trọng là bản thân luật sư Trần vốn dĩ đã không sạch sẽ."

Trang Miên đã hiểu, lại hỏi: "Cậu cũng ở trong tổ chuyên án à?"

"Ừ, cậu có muốn tham gia không?" Lục Vân Tranh hừng hực khí thế mời mọc cô. "Cùng nhau loại bỏ khối u ác tính, chung tay xây dựng môi trường làm việc tươi đẹp!"

Trang Miên nhìn đống tài liệu chất chồng trên bàn mình, trầm ngâm nói: "Để mình suy nghĩ đã."

"OK, vậy mình đợi tin của cậu."

Lục Vân Tranh nói xong, chào tạm biệt rồi rời khỏi văn phòng của Trang Miên.

Mấy ngày tiếp theo, Trang Miên bận tối mắt tối mũi chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện khác. Ngoài công việc thường ngày, cô chỉ đến biệt thự ăn cơm cùng Chung Cảnh Hoài.

Bệnh tình của Chung Cảnh Hoài tuy không nghiêm trọng nhưng cơn ho kéo dài suốt ba ngày.

Trang Miên lo anh ho đến mức xảy ra chuyện gì, bèn đặc biệt gọi bác sĩ đến tận nhà kiểm tra toàn diện cho anh.

Mãi đến khi nhận được báo cáo chẩn đoán của bác sĩ, xác nhận không có gì đáng ngại, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Bận rộn cả một tuần, tối thứ Sáu, Khâu Lãm Nguyệt mời mọi người đi ăn tối, coi như tiệc chào mừng cô ấy gia nhập công ty. Địa điểm được chọn là một nhà hàng tư nhân phong cách Trung Hoa trang nhã và kín tiếng.

Nhà hàng này ngày thường chỉ tiếp đón những vị khách đặc biệt, đa số đồng nghiệp đều là lần đầu tiên đến, không khỏi tăng thêm vài phần kính nể đối với Khâu tiểu thư.

Mọi người nhao nhao trêu đùa rằng đây là thiên kim nhà quyền quý hạ phàm để phổ độ chúng sinh.

Trong phòng bao rộng rãi, các thiết bị giải trí như KTV, bài bạc đều có đủ cả.

Mọi người nâng ly chào mừng Khâu Lãm Nguyệt, không khí nhiệt liệt vui vẻ.

Trang Miên cũng uống hai ly, một ly uống cùng mọi người, ly còn lại là chạm cốc riêng với Khâu Lãm Nguyệt.

Cùng lúc đó, tại phòng bao bên cạnh.

Trịnh Thiếu Trạch lần trước lỡ lời sau khi say rượu, sau khi tỉnh lại đã chạy về Hồng Kông ngay trong đêm để lánh nạn. Cậu ta tự nhốt mình sám hối hai ngày, kết quả phát hiện Tạ công tử người ta căn bản chẳng thèm để tâm, thế là cậu ta lại lon ton bay về.

"Tôi cá cược với Hạ Tiếu Đường, ai giành được dự án bến tàu thì phải đồng ý với đối phương một yêu cầu." Trịnh Thiếu Trạch nốc một ngụm rượu lớn, oang oang cái mồm không ngừng. "Ai mà ngờ cái dự án đó khó nhằn thế chứ."

"Bản thân thì kém, mà máu cờ bạc lại còn nặng." Tạ Trầm Dữ cầm ly rượu trên tay, lơ đãng lắc lắc.

Trịnh Thiếu Trạch nghẹn lời, ngay sau đó lại đắc ý dương dương tự đắc: "Kém thì sao nào, ít nhất tôi cũng lấy được phương thức liên lạc của Trang Miên!"

"Trang Miên?" Một gã công tử bột bên cạnh nghe được vài từ, lập tức tỏ vẻ hứng thú.

"Chính là cái cô học sinh nhận tài trợ của Chung Cảnh Hoài đó! Mấy loại phụ nữ này ấy à, cô nào cô nấy cứ vây quanh đàn ông có tiền có thế, miệng thì nói 'Em yêu người chứ không yêu tiền', kết quả gặp thằng nào giàu hơn quyền to hơn là lập tức dán lấy ngay, cũng không thấy mất giá. Nghe nói Dương Hoạ Đề chính là bị cô ta chọc tức bỏ đi đấy."

Gã nhớ tới cô bạn gái cũ bị một quyền quý ở Bắc Kinh nẫng tay trên, càng nói càng phẫn uất, hoàn toàn không nhận ra nhiệt độ trong phòng bao đang giảm xuống đột ngột. "Tôi tận mắt nhìn thấy cô ta ngày nào cũng chạy đến nhà Chung Cảnh Hoài, đây chẳng phải là rõ ràng tự dâng mỡ đến miệng mèo cho người ta ngủ sao? Cũng không biết đã bị chơi qua bao nhiêu..."

Lời còn chưa dứt, một ly rượu mạnh bất ngờ tạt thẳng vào mặt gã.

"Á!" Gã hét lên thảm thiết, cồn làm đôi mắt đau rát.

Phòng bao đang nâng ly cạn chén bỗng chốc im phăng phắc.

Tạ Trầm Dữ từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt đen kịt nhìn gã như đang nhìn một đống thịt thối rữa.

"Mày là cái loại hàng rẻ tiền bị phụ nữ chơi qua mấy lần hả? Mồm miệng bẩn thỉu thế, sao, không ai dạy mày phải tôn trọng phụ nữ à?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc