Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 26: Bạn Trai Cũ Sa Cơ Lỡ Vận Trở Thành Tình Nhân Của Tôi

Cài Đặt

Chương 26: Bạn Trai Cũ Sa Cơ Lỡ Vận Trở Thành Tình Nhân Của Tôi

Tạ Trầm Dữ dựa người vào lưng ghế, ánh mắt không để lộ cảm xúc gì, nhưng Trang Miên luôn cảm thấy đôi mắt anh giống như hố đen vũ trụ vô tận, ẩn chứa sức mạnh nồng đậm và cuộn trào.

Bốn mắt nhìn nhau, trong đầu Trang Miên xẹt qua một dòng tiêu đề hoang đường.

#Bạn trai cũ sa cơ lỡ vận trở thành tình nhân của tôi#

Ngay sau đó, cô cảm thấy thật nực cười.

Hỏi một câu thôi mà thành ra muốn bao nuôi anh sao?

Mấy năm nay rốt cuộc anh đã bị bao nhiêu người phụ nữ lao vào đeo bám mới trở nên cẩn trọng như thế?

"Tôi không có ý định đó." Trang Miên bình thản trả lời, thần sắc quang minh chính đại.

Cô cất điện thoại vào túi xách: "Anh ăn xong rồi thì chúng ta đi thôi."

Đến nơi chứa đầy hồi ức, lúc Trang Miên đứng dậy, khóe mắt không kìm được mà liếc nhìn về phía góc khuất tương đối kín đáo kia.

Cặp tình nhân họ nhìn thấy lúc mới đến không biết đã rời đi từ bao giờ, thay vào đó là hai học sinh cấp ba mặc đồng phục.

Đôi bạn trẻ dường như đang hẹn nhau thi cùng một trường đại học, khuôn mặt tràn ngập vẻ nhiệt huyết đặc trưng của thanh xuân, tiếng nói cười khiến cả không khí cũng trở nên sống động.

Hình ảnh này làm Trang Miên thoáng ngẩn ngơ.

Mười năm trước, cô và Tạ Trầm Dữ cũng ngồi ở vị trí đó. Cô ngồi ngay ngắn chỉnh tề, còn anh lười biếng duỗi dài chân, toàn thân toát lên vẻ ngạo mạn phóng túng của một quý công tử, hoàn toàn lạc quẻ với khói lửa nhân gian bình dị nơi này.

Khi quán đông khách, người ra kẻ vào hỗn tạp, hai người họ mặc đồng phục giống nhau, ngồi lẫn trong đó chẳng khác nào kho báu ẩn giấu giữa rừng rậm um tùm.

Xung quanh bóng người chập chờn, âm thanh ồn ào vụn vặt, nhưng anh chỉ nhìn duy nhất mình cô.

Họ đã cùng nhau đi qua những tháng năm xanh biếc, từ chàng trai cô gái trưởng thành thành đàn ông đàn bà, nhưng rốt cuộc vẫn không thắng nổi sự chìm nổi của thế gian, lạc mất nhau giữa biển người mênh mông.

Mười năm quang âm, chẳng qua cũng chỉ như một cái búng tay.

Giống như rất lâu về trước, hai người cùng bước ra khỏi cửa tiệm. Trang Miên đi trước, Tạ Trầm Dữ nương theo nhịp bước của cô, thong thả đi theo phía sau.

Ánh đèn đường vàng vọt ôn hòa kéo dài bóng dáng của họ, nhẹ nhàng giao thoa trên mặt đất, tô điểm thêm vài phần kiều diễm cho màn đêm.

Mời khách xong, cái "ơn đỡ eo" coi như đã trả hết.

Tạ Trầm Dữ lười biếng đút hai tay vào túi quần, chiếc áo sơ mi chất liệu đắt tiền được sơ vin gọn gàng vào thắt lưng, vòng eo rắn chắc, dáng vẻ phong lưu phóng khoáng.

Ánh trăng sáng như nước, bóng cành ngô đồng loang lổ đổ xuống, trôi qua chiếc Cullinan đang đậu bên đường. Trang Miên nhìn anh, đôi mắt xinh đẹp, đuôi mắt vương vấn nét phong tình lấp lánh.

"Đêm nay không làm phiền anh nữa, tôi tự bắt xe về. Tạm biệt."

Tạ Trầm Dữ nhìn cô với ánh mắt không rõ ý tứ, giọng điệu lạnh nhạt: "Em nghĩ cả đời này tôi chỉ nhớ thương một mình em à?"

Anh trở mặt quá nhanh, Trang Miên sững sờ vài giây mới khách sáo đáp: "Tôi nào dám suy đoán tâm tư của Tạ tiên sinh."

"Hóa ra trong lòng em tôi si tình đến thế cơ đấy." Tạ Trầm Dữ hơi cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt cô. "Lần trước khen tôi trác việt bất quần, lần này khen tôi tình sâu như biển. Không phải em vẫn còn vương vấn tình cũ với tôi đấy chứ?"

Trang Miên khẽ nhíu mày: "Không có, anh lo xa…"

Cô còn chưa nói hết câu, Tạ Trầm Dữ đã dùng giọng điệu như nắm chắc bằng chứng mà nói: "Nếu không thì sao em không dám ngồi xe tôi?"

Vẻ mặt anh hiện lên sự thấu hiểu kiểu 'Bài Tarot đã bói trúng tâm sự của em rồi, em chính là một lòng một dạ không đổi thay với tôi'.

Trang Miên lại im lặng, không nói một lời.

Bình thường dù là trong công việc hay cuộc sống, cô đều có thể đối đáp trôi chảy.

Bây giờ không mở miệng là vì không muốn.

Cô không muốn nói chuyện với anh.

Một câu thừa thãi cũng không muốn nói.

Đối với chuyện này Tạ Trầm Dữ chẳng hề bất ngờ, anh đã sớm đoán được cô sẽ có thái độ này, chỉ là đáy lòng không tránh khỏi cảm giác bực bội.

Trang Miên không tranh cãi với anh về vấn đề vương vấn tình cũ, lịch sự chào tạm biệt: "Thời gian không còn sớm, anh đi đường cẩn thận."

Dứt lời, cô xoay người định đi, nhưng cổ tay bỗng nhiên bị người đàn ông nắm chặt. Còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã loạng choạng, một lực đạo ngang ngược mạnh mẽ không cho phép kháng cự đã nhét cô vào ghế phụ lái.

Ngay giây tiếp theo, người đàn ông nghiêng người áp sát.

Trang Miên theo bản năng ngả người ra sau, sống lưng và gáy dán chặt vào lưng ghế, máu huyết trong khoảnh khắc này dường như đông cứng lại.

Ngón tay thon dài của Tạ Trầm Dữ móc lấy dây an toàn, tiếng "tách" khẽ vang lên, động tác trôi chảy trói chặt cô vào ghế ngồi.

Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp mắt.

Hơi thở áp bức trên người anh xâm chiếm lấy cô, khiến tứ chi Trang Miên tê dại.

Cảm giác xâm lược cực độ quen thuộc này khiến cơ thể cô hoàn toàn không thể chống cự.

"Luật sư Trang khi lên tòa thì bình tĩnh tự nhiên, sao ở trước mặt tôi lại căng cứng như dây đàn thế?" Tạ Trầm Dữ ngước mắt nhìn cô, hơi thở nóng rực phả vào cánh mũi cô. "Tôi còn có thể hại em chắc."

Gương mặt tuấn mỹ sắc sảo của người đàn ông gần ngay trong gang tấc, đôi mắt đen như mực tàu sâu không thấy đáy, đuôi mắt hơi xếch lên phác họa sự quyến rũ đa tình đầy nguy hiểm.

Cả người Trang Miên cứng đờ, mở to mắt nhìn anh, lông mi run rẩy. Sống mũi cao thẳng của anh gần như chạm vào mũi cô, giống như những lần hai người hôn nhau trước đây, mũi chạm mũi cọ xát.

Hơi thở ướt át quấn lấy nhau.

Quá gần rồi…

"Rầm!"

Cửa xe đóng lại dứt khoát.

Tạ Trầm Dữ vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế lái. Anh khởi động máy, đạp mạnh chân ga, chiếc Cullinan lập tức lao đi như tên bắn, xông vào màn đêm đậm đặc.

Ánh đèn thành phố đan xen như dệt, đèn neon khảm giữa những tòa nhà cao tầng san sát, phản chiếu sự phồn hoa rực rỡ của thành phố Hỗ.

Quãng đường trở về còn im lặng hơn lúc đi.

Trang Miên nhìn chằm chằm cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ suốt cả chặng đường, bóng cây lùi lại phía sau, ánh đèn neon của thành phố biến hóa thành những thước phim màu sắc rực rỡ.

Thỉnh thoảng ánh mắt lơ đãng quét qua, nhìn thấy bàn tay tùy ý cầm vô lăng của người đàn ông.

Bàn tay to lớn thon dài, khớp xương mạnh mẽ, dưới ánh sáng mờ ảo lờ mờ thấy được những đường gân xanh rõ ràng, ẩn chứa sức mạnh đáng sợ khó có thể tưởng tượng.

Sức bùng nổ mười phần.

Mấy năm nay anh đã trở nên chín chắn và thâm trầm hơn rất nhiều, nhưng sự cường thế trong xương tủy thì không hề thuyên giảm.

Năm xưa thì dùng kiểu cường hào để "vỗ béo" cô, bây giờ lại dùng kiểu cường hào để đưa cô về nhà.

Xe dừng lại ở tòa nhà số 6 khu căn hộ Genma, Trang Miên tháo dây an toàn, vẫn khách sáo bày tỏ sự cảm kích với anh.

"Cảm ơn anh đã đưa tôi về."

Sau đó cũng chẳng quan tâm anh có nghe rõ hay không, trực tiếp đẩy cửa xuống xe.

Tạ Trầm Dữ lười biếng dựa vào lưng ghế, ánh mắt xuyên qua kính chắn gió đuổi theo bóng dáng kia.

Trang Miên mặc một chiếc váy dài rủ xuống mềm mại, khi giày cao gót bước lên bậc thềm, tà váy khẽ bay để lộ một đoạn bắp chân trắng sứ mịn màng.

Lúc bước đi, lớp vải dán vào da thịt, phác họa đường cong thắt lưng thon thả.

Trong đầu anh không kìm được mà hiện lên cảm giác khi đỡ lấy eo cô ở bệnh viện thú y lần trước.

Phản ứng đầu tiên của Tạ Trầm Dữ không phải là eo cô nhỏ và mềm, cũng không phải cô đủ xinh đẹp đủ hấp dẫn mà là cô gầy đi rồi.

Bình thường cô ăn mặc hơi rộng rãi, nhìn bề ngoài không nhận ra lắm, nhưng sau khi chạm vào mới cảm nhận rõ ràng cô gầy hơn trước kia.

Sau khi chia tay, đến ngay cả chút thịt anh nuôi trên người cô, cô cũng không cần.

Giống như khôi phục cài đặt gốc, cô xóa sạch anh khỏi thế giới của mình một cách triệt để.

Tạ Trầm Dữ thu hồi tầm mắt, vớ lấy bao thuốc lá trên bảng điều khiển, rút một điếu ngậm lên miệng.

Bật lửa vang lên một tiếng "tách", anh nghiêng đầu châm thuốc, khói trắng xanh lượn lờ lan tỏa, làm mờ đi đôi mắt kiêu ngạo trác tuyệt.

Cuộc gọi đến đúng vào lúc này.

Tạ Trầm Dữ hạ cửa sổ xe, lơ đãng bắt máy.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Trịnh Thiếu Trạch: "Mới hơn mười một giờ mà cậu đã đi ngủ rồi à? Trong nhà lại không có chốn hương phấn để say mơ màng, ngủ sớm thế làm gì, ra ngoài uống rượu đi."

Ngón tay rõ ràng từng khớp xương của Tạ Trầm Dữ kẹp điếu thuốc, lười biếng gác lên mép cửa sổ, đốm lửa đỏ giữa ngón tay lúc tỏ lúc mờ trong màn đêm.

Anh cười khẩy: "Sao cậu biết tôi không có?"

"Đương nhiên tôi biết…" Trịnh Thiếu Trạch khựng lại, đột nhiên cao giọng: "Vãi! Không phải cậu đi tìm Trang Miên thật đấy chứ? Tiếc nuối thế sao hồi xưa cậu còn đá người ta?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc