Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 25: Bao Nhiêu Năm Rồi, Hai Người Vẫn Còn Bên Nhau À

Cài Đặt

Chương 25: Bao Nhiêu Năm Rồi, Hai Người Vẫn Còn Bên Nhau À

Quanh người người đàn ông toát lên hơi thở lười biếng lại nguy hiểm, vừa xa lạ vừa quen thuộc, giống như một tấm lưới khổng lồ bao trùm lấy mọi giác quan của cô.

Trang Miên kìm nén nhịp thở, trần thuật lại sự thật: "Tính cảnh giác của tôi rất cao, nhưng không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho anh."

Ý ngoài lời là, dù cô có đề phòng thế nào cũng chẳng ảnh hưởng đến anh, anh cũng chẳng có lý do gì để can thiệp vào chuyện của cô.

"Sao lại không có." Tạ Trầm Dữ hùng hồn nói: "Em đã làm tổn thương tâm hồn yếu đuối của tôi."

Trang Miên: "..."

Đường đường là Thái tử gia nhà họ Tạ.

Là người đứng trên vạn người trong chốn danh lợi, mà tâm hồn lại yếu đuối ư?

Con phố thâm trầm tĩnh mịch, ánh trăng bàng bạc, ánh mắt hai người giao nhau trong không khí khô nóng.

Gió mát từ từ thổi tới làm vài lọn tóc đen nhánh của Trang Miên rơi xuống, lướt qua gò má trắng nõn, chậm rãi rũ xuống cần cổ.

Đuôi tóc lay động theo gió, rõ ràng là rơi vào hõm cổ cô nhưng lại giống như một chiếc lông vũ mềm mại, từng chút từng chút cào nhẹ vào trái tim Tạ Trầm Dữ.

Cảm giác ngứa ngáy khẽ nảy sinh.

Cô thành tâm thành ý nhắc nhở: "Phương hướng anh đứng không đúng, nếu thích uống gió Tây Bắc thì phải xoay người sang trái, một góc 45 độ là chuẩn nhất."

Nghe vậy, Tạ Trầm Dữ nhướng mày, không giận mà còn bật cười.

Năm phút sau, hai người ngồi đối diện nhau trước một chiếc bàn ăn sạch sẽ.

Quán lẩu cay không lớn, hơn chín giờ tối vẫn còn mở cửa, trong quán ngoại trừ bọn họ ra thì chỉ còn một cặp tình nhân.

Tạ Trầm Dữ thong thả dùng một tay tháo khuy măng sét, Trang Miên cầm điện thoại quét mã gọi món, theo thói quen chọn món và ghi chú theo khẩu vị trước đây của anh.

Trước khi bấm thanh toán, cô chợt nhớ ra hai người đã năm năm không gặp, khẩu vị của anh có lẽ đã thay đổi.

"Anh có kiêng món gì không?" Trang Miên ngẩng đầu nhìn anh. "Hoặc là, anh tự mình gọi nhé?"

"Giống như trước đây." Tạ Trầm Dữ ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc lên.

Tay áo sơ mi được anh tùy ý xắn lên đến cẳng tay, làn da trắng lạnh cực kỳ hút mắt, đường nét cánh tay rắn chắc trôi chảy, trên cổ tay gầy guộc đeo một chiếc đồng hồ cơ Patek Philippe giá trị xa xỉ.

Trang Miên muốn nói là cô không nhớ rõ, vì thế bèn liếc nhìn Tạ Trầm Dữ thêm một cái.

Cổ áo sơ mi đen của người đàn ông lỏng lẻo mở hai cúc, để lộ yết hầu gợi cảm sắc bén và một nửa xương quai xanh gầy gò trắng lạnh.

Cô nhớ, chỗ xương quai xanh của anh có một nốt ruồi nhỏ, rất quyến rũ, rất gợi tình.

Trang Miên rũ mắt xuống, nuốt những lời định nói vào trong, hí hoáy bấm điện thoại thanh toán.

Thấy cô đặt điện thoại xuống, Tạ Trầm Dữ hỏi: "Gọi xong rồi à?"

Trang Miên: "Xong rồi."

Tạ Trầm Dữ ngoắc ngoắc ngón tay với cô, ra hiệu cho cô đưa anh xem.

Trong lòng Trang Miên nhất thời có chút ảo não, biết thế lúc nãy trước khi thanh toán đã đưa cho anh xác nhận.

Anh muốn xem đơn hàng, chẳng qua là không tin tưởng cô, còn cô lại lo lắng mình nhớ quá rõ, gây ra hiểu lầm không cần thiết.

Quả nhiên, Tạ Trầm Dữ rũ mắt liếc nhìn dòng ghi chú, sau đó nhướng mi nhìn cô đầy ẩn ý.

"Nhớ rõ quá nhỉ."

"Nếu anh gặp phải người nào kén cá chọn canh một cách cực kỳ quái gở thì anh cũng sẽ nhớ rõ thôi." Trang Miên trả lời kín kẽ không một kẽ hở.

Hành không ăn chín, tỏi không ăn sống, cà chua có vỏ không ăn, đồ nhiều dầu mỡ không ăn, ớt không ăn, bắt buộc phải thanh đạm nhưng không được nhạt nhẽo.

Ngón tay thon dài của Tạ Trầm Dữ gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn, lơ đãng nói: "Ồ, xem ra, tôi là người đặc biệt nhất mà em từng gặp."

Người đặc biệt nhất?

Trang Miên khựng lại một giây.

Có phải anh ở nước ngoài quá lâu nên không rành tiếng Trung nữa không?

Quái gở và đặc biệt mà cũng không phân biệt được.

Đúng lúc này, ông chủ bưng ra hai bát lẩu cay, một bát thanh đạm như rau luộc, bát kia là lẩu cay chính tông.

Ông chủ đặt đồ ăn xuống nhưng không đi ngay mà nhìn bọn họ mấy lần, giọng điệu thân quen và vui mừng.

"Bao nhiêu năm rồi, hai người vẫn còn bên nhau à."

Khách hàng để tóc dài ăn tại quán sẽ được tặng một sợi dây chun, Trang Miên đang dùng dây chun buộc tóc, nghe vậy bèn quay đầu nhìn ông chủ đang cười híp cả mắt.

"Mười năm trước, lúc quán mới khai trương, hai người là lứa khách hàng đầu tiên, thường xuyên ghé qua ủng hộ quán nhỏ của tôi."

Ông chủ cười nhớ lại chuyện năm xưa, hai người này mặc đồng phục của trường trung học quốc tế lại tới ăn lẩu cay, tướng mạo và khí chất phi phàm, rất khó để người ta không nhớ. Hơn nữa cái kiểu ăn uống kén chọn đến cực điểm kia, mười năm nay ông chưa từng gặp người thứ hai.

"Năm đó tôi đã thấy hai người rất đẹp đôi, còn lén dùng bài Tarot bói nhân duyên cho hai người nữa đấy!"

Ông chủ càng nói càng hăng, Trang Miên đang định lên tiếng giải thích.

Tạ Trầm Dữ nhàn nhạt mở miệng: "Kết quả thế nào?"

"Duyên trời tác hợp, bách niên giai lão." Ông chủ nói với vẻ mặt mê tín.

"Vậy sao." Tạ Trầm Dữ nói với giọng điệu xem kịch vui không chê chuyện lớn: "Đàn em nặng tình như vậy, thật khiến tôi thụ sủng nhược kinh."

Trang Miên không tin vào huyền học, bỏ qua lời anh nói, ôn tồn bảo với ông chủ: "Chúng tôi không phải mối quan hệ đó, cảm ơn ông."

Quán này là do Trang Miên phát hiện ra hồi học cấp ba.

Nhà cao cửa rộng nhiều quy tắc rườm rà, thời điểm đó ở nhà họ Chung, cô rất sợ làm sai chuyện nên lúc ăn cơm cũng nơm nớp lo sợ, thìa va vào bát đũa cũng sẽ hoảng hốt luống cuống.

Cô chỉ có thể yên tâm ăn cơm ở trường, mà Tạ Trầm Dữ khi đó luôn không nói không rằng nhét đủ loại đồ ăn vào tay cô.

Lúc đầu hai người không thân, cô đều từ chối hết.

Tuy nhiên, Tạ Trầm Dữ mặc dù thỉnh thoảng cũng sẽ giống như Chung Cảnh Hoài hỏi cô "có muốn không", nhưng hai người bọn họ hoàn toàn khác nhau.

Tạ Trầm Dữ hỏi chỉ là cho có lệ, bất kể cô từ chối hay chấp nhận, anh đều sẽ đưa đồ cho cô.

Lâu dần, Trang Miên cũng từ từ chấp nhận sự thật bị anh "vỗ béo" theo kiểu cường hào ác bá này.

Chịu ơn người khác thì phải báo đáp.

Một ngày nọ, Trang Miên chủ động đề nghị muốn mời Tạ Trầm Dữ ăn lẩu cay.

Những lúc tâm trạng tốt hay xấu, cô đều thích ăn một bát lẩu cay, mỗi lần ăn xong trong lòng đều thấy ngọt ngào.

Lẩu cay, trị được bách bệnh.

Cô cũng muốn "vỗ béo" lại anh.

Muốn trở thành người thỉnh thoảng sẽ đưa kẹo cho anh.

...

"Tôi hiểu lầm rồi à, xin lỗi xin lỗi." Ông chủ cười gượng gạo rồi rút lui. "Hai người thong thả dùng bữa."

Ánh mắt Tạ Trầm Dữ nhàn nhạt rơi trên người Trang Miên. Mái tóc dài như lụa đen của cô được buộc tùy ý sau đầu bằng một sợi dây chun, cần cổ thon dài mảnh khảnh, vầng trán trơn bóng đầy đặn, lớp trang điểm trên mặt rất nhạt, gần như có thể bỏ qua không tính.

Son môi đã trôi gần hết, không biết là do ăn cay hay vì lý do gì mà màu môi cô không những không nhạt đi, ngược lại càng thêm đỏ mọng kiều diễm.

Màu mắt Tạ Trầm Dữ tối sầm lại, ánh nhìn dừng lại trên đôi môi đỏ mọng của cô vài giây.

Trang Miên hoàn toàn không hay biết, cúi đầu, thong thả ăn bữa khuya.

Cô ăn xong, dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau khóe miệng, ánh mắt nhìn sang bát của người đàn ông đối diện. Lẩu cay vẫn còn rất nhiều, nhìn qua là biết chưa động đũa mấy.

Trang Miên ném khăn giấy vào thùng rác, ngẩng đầu lên mới phát hiện anh đang nhìn mình.

"Anh ăn no rồi à?"

Những ngón tay thon dài của Tạ Trầm Dữ xoay nghịch chiếc bật lửa kim loại, thong dong hỏi ngược lại: "Tôi nói chưa no, em định mời thêm lần nữa chắc?"

"..."

Trang Miên không hiểu sao đến cơm mà anh cũng không ăn nổi nữa, nghiêm túc hỏi: "Nhà anh bị niêm phong rồi à?"

Chất giọng êm tai động lòng người, lại thốt ra những lời rất dễ "ăn cơm tù".

Tạ Trầm Dữ lười biếng nhấc mi mắt, hàng lông mi đen nhánh rất dài. Anh nhìn cô, không cười, nhưng ánh mắt trời sinh đã như có móc câu.

"Dò hỏi gia sản của tôi làm gì, định bao nuôi tôi sao?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc