Ngón tay Trang Miên lơ lửng trên màn hình, cuối cùng vẫn không ấn vào.
Cô mở Wechat, trả lời tin nhắn chưa đọc.
Một lát sau, cô ấn vào khung chat với Trịnh Thiếu Trạch. Hai người vừa kết bạn, ngoại trừ tin nhắn chào hỏi khi thông qua xác minh thì chỉ có một nội dung trò chuyện.
Trịnh Thiếu Trạch: [Trang Miên, Khâu Lãm Nguyệt nói cô bị bệnh, tình hình thế nào rồi?]
Trang Miên tư duy nhanh nhạy, đại khái hiểu rõ ngọn ngành sự việc:
Khâu Lãm Nguyệt nghe được một phần cuộc đối thoại giữa cô và chị Tô Lan, hiểu lầm người bị bệnh là cô. Khi gặp Trịnh Thiếu Trạch, cô ấy thuận miệng nhắc tới, thế là Trịnh Thiếu Trạch tưởng thật.
Cô gõ chữ trả lời: [Chắc là cô ấy nghe nhầm rồi, tôi không bị bệnh, cảm ơn anh đã quan tâm.]
Gửi thành công, cô nhét điện thoại vào túi xách.
Xe ô tô chạy vào khu căn hộ Genma, vòng qua đường bao quanh vườn hoa, lướt qua một chiếc Cullinan đang đậu bên lề đường, cuối cùng dừng lại êm ái tại tòa nhà số 6.
Trang Miên xuống xe, bước lên bậc tam cấp vào tòa nhà. Trong lúc chờ thang máy, cô vẫn lấy điện thoại ra, gọi lại vào số gọi nhỡ kia.
Chuông reo một lúc lâu, ngay trước khi cuộc gọi tự động ngắt kết nối thì đầu bên kia mới bắt máy.
Giọng nói trầm ấm từ tính của người đàn ông truyền ra từ loa thoại, nghe có vẻ lười biếng.
"A lô."
"Là tôi, Trang Miên đây."
Trang Miên đi thẳng vào vấn đề, lịch sự nói: "Vừa nãy anh gọi cho tôi, là đã xác định được khi nào rảnh rồi sao?"
Tạ Trầm Dữ kéo dài giọng "À" một tiếng: "Chưa đâu."
Trang Miên đang định hỏi nếu không phải chuyện ăn uống thì anh gọi cho cô làm gì.
Nhưng cô còn chưa kịp mở miệng, người đàn ông ở đầu dây bên kia đã dùng cái giọng điệu "trai thẳng sợ gái bám" mà nói:
"Nếu em đã nóng lòng như thế, vậy thì bây giờ đi."
Trang Miên cúi đầu xem đồng hồ đeo tay, đã hơn tám giờ tối. Thời điểm này đối với những công tử ca sống cuộc đời vàng son mà nói thì cuộc sống về đêm chỉ mới bắt đầu.
Nhưng với người khác giới cần vạch rõ giới hạn, giờ này không thích hợp để đi cùng nhau.
Trang Miên quả thực không dám tin vào tai mình.
Tạ công tử anh mà là người thiếu chút tiền điện thoại cỏn con ấy sao?
... Thôi bỏ đi. Lời anh nói cũng có vài phần đạo lý.
Tuy hơi muộn, nhưng bây giờ thì bây giờ, nếu không lần sau lại phải gặp mặt nữa.
Nghĩ đến đây, Trang Miên nói: "Được, anh muốn ăn món Pháp hay món Nhật?"
"Tùy ý." Tạ Trầm Dữ lơ đãng trả lời cô.
Trang Miên liếc nhìn thang máy vừa đến nơi, vừa xoay người đi ra ngoài vừa hỏi: "Món Pháp được không?"
Tạ Trầm Dữ cười: "Bữa tối dưới ánh nến à?"
"... Không phải." Trang Miên nói. "Vậy đổi thành món Nhật nhé, tôi gửi địa chỉ cho anh, chúng ta gặp nhau ở nhà hàng."
"Buổi tối không muốn ăn đồ Nhật." Tạ Trầm Dữ nói.
Động tác cúp điện thoại của Trang Miên khựng lại, không hiểu nổi cái tính khí sáng nắng chiều mưa của anh.
"Vậy anh muốn ăn gì?"
"Để sau hẵng nói."
Trang Miên bước ra khỏi tòa nhà số 6, nghe vậy bỗng nhiên dừng bước.
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình cuộc gọi, nghiêm túc nghi ngờ Tạ Trầm Dữ đang chơi khăm mình.
Rất nhiều năm trước, Trang Miên đã biết Tạ Trầm Dữ nhìn bề ngoài có vẻ là một quý công tử lạnh lùng kiêu ngạo, tùy tâm sở dục.
Nhưng thực tế, trong xương tủy anh có dục vọng kiểm soát mãnh liệt, rất thích chinh phạt và vô cùng độc đoán.
Anh bình tĩnh nhạy bén, khả năng quan sát đáng sợ đến cực điểm, biết rõ cách nắm thóp tử huyệt của người khác, cũng sẽ không chút lưu tình mà đâm dao vào nơi yếu ớt nhất của đối phương.
Một kẻ bề trên bẩm sinh. Những người đắc tội với anh đều chẳng có kết cục tốt đẹp.
Ở tuổi hai mươi, khi những công tử bột khác còn đang ngửa tay xin tiền gia đình thì Tạ Trầm Dữ đã dám đặt cược số vốn khổng lồ, bán khống công ty ngân hàng đầu tư được Phố Wall tung hô là ngựa ô của năm.
Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi đơn thương độc mã, anh đã thắng một trận chiến gần như bất khả thi.
Từ đó, Phố Wall ghi nhớ cái tên Ethan Z, kẻ chiến thắng khiến những con cá sấu tư bản phải nghiến răng nghiến lợi.
Ethan Z chưa bao giờ lộ diện ở nơi công cộng.
Đám nhà tư bản kia sẽ vĩnh viễn không biết được rằng, khi bọn họ đang vắt óc tìm kiếm Ethan Z thì người đàn ông trẻ tuổi đó đang ở một góc khuất không người trong trường học, hôn cô đến mức không thở nổi.
...
Cuộc gọi im lặng trong chốc lát, Trang Miên đứng dưới lầu, nhớ lại cuộc đối thoại giữa hai người xem có bỏ sót đoạn nào không.
Khi cô đang trầm tư suy nghĩ, bên tai đột nhiên vang lên tiếng còi xe ô tô.
Trang Miên không chút đề phòng bị giật mình, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía phát ra âm thanh.
Lúc này cô mới chú ý tới chiếc Cullinan đang đậu cách đó không xa, trông như một con dã thú đang ẩn mình.
Cửa sổ xe hạ xuống, xuyên qua màn đêm mờ ảo, một gương mặt có cốt cách ưu việt lọt vào tầm mắt Trang Miên.
Tạ Trầm Dữ nghiêng đầu, nhìn cô dưới ánh đèn đường: "Lên xe."
Trang Miên hơi bất ngờ, sao anh lại biết cô ở đây?
Nhưng thời gian không còn sớm, cô không muốn lãng phí thì giờ đôi co những chuyện không đâu với anh, bèn trực tiếp mở cửa xe bước lên.
Trang Miên vừa ngồi vào ghế phụ lái, mùi hương gỗ lạnh lẽo dễ chịu đã tràn tới từ bốn phương tám hướng bao vây lấy cô.
Một cảm giác quen thuộc nhàn nhạt, lại mang đến sự an toàn khó tả.
Lúc cúi đầu thắt dây an toàn, cô lại hỏi một lần nữa: "Anh muốn ăn gì?"
Tạ Trầm Dữ liếc nhìn cô, lơ đễnh đáp: "Lát nữa em sẽ biết."
Còn bày đặt úp mở.
Trang Miên liếc trộm anh một cái, thầm lẩm bẩm trong lòng.
Thấy cô đã thắt xong dây an toàn, Tạ Trầm Dữ khởi động máy, một tay điều khiển vô lăng rời khỏi khu căn hộ Genma.
Suốt dọc đường, Trang Miên đều không mở miệng nói chuyện, chỉ ngồi im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cô an tĩnh ngồi bên cạnh anh, Tạ Trầm Dữ chỉ cần liếc nhẹ là có thể nhìn thấy gương mặt xinh đẹp rực rỡ của người phụ nữ, mang theo vẻ thanh lãnh nhàn nhạt.
Một lát sau, xe dừng lại ở một con phố quen thuộc, Trang Miên ngước mắt nhìn, quả nhiên nhìn thấy quán lẩu cay trong ký ức.
Cô sững sờ một chút, rõ ràng không ngờ Tạ Trầm Dữ sẽ tới đây.
Cửa ghế lái đóng lại, một tiếng "Rầm" vang lên, dòng suy nghĩ hỗn loạn của Trang Miên bị chấn động đến tan tác.
Cô rũ mắt, hít sâu một hơi, bình tĩnh tự nhiên đẩy cửa xuống xe.
Tạ Trầm Dữ liếc cô: "Đàn em, đi thôi."
Trang Miên giữ khoảng cách không xa không gần đi theo sau lưng anh.
Chưa đi được mấy bước, Tạ Trầm Dữ bỗng nhiên dừng lại.
Trang Miên không hiểu tại sao, cũng dừng theo.
Người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi lụa màu đen đắt tiền, gió đêm thổi qua làm lớp vải dán sát vào cơ thể khiến cơ bắp rắn chắc trước ngực anh hơi gồ lên, cái khí chất vừa chính vừa tà ấy càng thêm rõ rệt.
Anh sải đôi chân dài đi về phía cô, Trang Miên theo bản năng lùi lại một bước.
"Vị đàn em này, em cảnh giác hơi quá rồi đấy."
Trang Miên im lặng một nhịp, ngừng lùi bước.
Khoảng cách đột ngột bị kéo gần, vóc dáng của anh hoàn toàn che khuất cô, bao trùm lấy cô một cách chặt chẽ.
Lông mi Trang Miên khẽ run, cô ngước mắt lên, chạm phải ánh nhìn của anh.
Khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, giống như nước ngọt có ga và rượu mạnh của mùa hè năm ấy va đập hỗn loạn vào nhau, ùng ục sủi bọt.
Cảm giác này giống hệt như đang đi vào vết xe đổ, rơi xuống vực sâu không đáy.
Tạ Trầm Dữ nheo đôi mắt đen dài hẹp, ngắm nhìn cô trong ánh đèn đường tranh tối tranh sáng: "Sao thế, tôi là sói xám chuyên ăn thịt con thỏ trắng là em à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)