Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 21: Lao Mình Về Phía Tương Lai Vô Định

Cài Đặt

Chương 21: Lao Mình Về Phía Tương Lai Vô Định

"Đến rồi." Thiến Thiến hồi hộp trả lời, trái tim đập thình thịch. "Giờ này chắc đang ở trong phòng sếp lớn."

Trang Miên rút tay lại, vòi nước cảm ứng tự động ngắt dòng: "Phương Oánh, giúp chị đặt một bó hoa gửi đến văn phòng Luật sư Khâu nhé."

"Vâng, Luật sư Trang." Phương Oánh đáp lời.

Trang Miên ung dung lau khô ngón tay, ném khăn giấy vào thùng rác rồi giẫm trên đôi giày cao gót thong thả rời khỏi nhà vệ sinh.

Chỉ đến khi bóng dáng cô khuất hẳn, Phương Oánh và Thiến Thiến mới thở phào nhẹ nhõm, không hẹn mà cùng vỗ vỗ ngực trấn an.

"Luật sư Trang và Luật sư Khâu hình như bằng tuổi nhau," Thiến Thiến vẫn còn sợ sệt, thì thầm to nhỏ. "Cậu bảo khí trường của ai đáng sợ hơn?"

Phương Oánh cười mắng cô nàng: "Chưa chán sống hả? Còn dám đứng đây buôn chuyện bát quái?"

"Không dám, không dám." Thiến Thiến xua tay lia lịa. "Tớ còn muốn sống đến sáng mai để ăn bánh bao chiên đấy."

Trang Miên vừa về đến văn phòng thì Giám đốc nhân sự Lục Vân Tranh đã gõ cửa.

Cùng vào công ty một đợt nên quan hệ giữa hai người cũng khá tốt.

Lục Vân Tranh ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện, hào hứng nói: "Luật sư Khâu hôm nay nhậm chức, cậu biết rồi chứ?"

"Biết rồi." Trang Miên nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm.

"Cô ấy sống ở khu Ngô Đồng, khu đất vàng đắt đỏ bậc nhất, trước kia gọi là Tô giới Pháp đấy."

"Phổ cập kiến thức cho cậu một chút, đó không phải là cây ngô đồng mà là cây tiêu huyền (Platanus), gọi là ngô đồng chỉ là do tam sao thất bản mà thôi." Trang Miên đặt tách cà phê xuống. "Có điều gọi là Ngô Đồng cũng chẳng sao, chẳng mấy ai quan tâm đến vụ án oan trăm năm của cái cây đâu."

"Kệ nó là cây gì, dù sao cũng là biểu tượng của quyền quý." Lục Vân Tranh khua tay múa chân, vẻ mặt như gặp ma. "Năm ngoái chú của mình mua nhà ở đường Khang Bình còn phải thẩm tra lý lịch chính trị đấy."

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng xôn xao, Trang Miên nắm lấy quai tách sứ, nhìn qua rèm lá sách thấy Khâu Lãm Nguyệt đang được mọi người vây quanh chúc tụng.

Lục Vân Tranh cũng nhìn theo, thao thao bất tuyệt: "Cái ngành luật này ấy à, vừa áp lực, vừa khổ lại thăng tiến chậm. Gia thế quyết định tất cả, coi trọng các mối quan hệ, không có ô dù thì nửa bước cũng khó đi. Nhà họ Khâu ba đời theo nghề luật, Luật sư Khâu sở hữu điều kiện trời ban, người khác có lăn lộn hai kiếp cũng chưa chắc leo được đến vị trí của cô ấy hiện tại."

"Cô ấy từng làm việc tại công ty luật hàng đầu ở New York." Trang Miên đánh giá khách quan. "Vừa có bệ đỡ vừa có thực lực."

"Cốc cốc…"

Khâu Lãm Nguyệt diện một bộ vest xanh lam cắt may tinh tế, dáng vẻ cao quý và giỏi giang đứng ở cửa.

"Luật sư Khâu đến rồi." Lục Vân Tranh tiện tay cầm gói táo đỏ khô trên bàn Trang Miên, nháy mắt nói: "Mình đi trước đây, có gì liên hệ sau."

Anh ta vừa đi, trong văn phòng chỉ còn lại hai người.

Khâu Lãm Nguyệt nhìn Trang Miên với vẻ kiêu kỳ, mỉm cười mở lời: "Luật sư Trang, lại gặp nhau rồi."

"Chào mừng gia nhập." Trang Miên đứng dậy, bắt tay xã giao với cô ta.

Khâu Lãm Nguyệt đảo mắt nhìn quanh văn phòng một lượt, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên gương mặt Trang Miên: "Nghe nói cô học cả cử nhân và thạc sĩ ở Anh?"

"Ba năm LLB cộng thêm một năm LLM." Trang Miên giữ nụ cười công nghiệp đúng chuẩn đồng nghiệp.

Ở Anh, chương trình cử nhân luật tiêu chuẩn thường kéo dài ba năm, còn học liên thông lên thạc sĩ thường mất bốn năm.

"Tôi vừa mới biết, cô và anh Trầm Dữ học cùng một trường ở nước ngoài." Khâu Lãm Nguyệt lại nói, giọng điệu như vô tình nhắc tới.

"Vậy sao? Cũng khéo thật."

Trang Miên trả lời nhẹ tênh, biểu cảm cũng chẳng có gì thay đổi, không giống như đang nói dối hay cố tình che giấu điều gì.

Khâu Lãm Nguyệt thầm suy tính trong lòng. Cô ta đã đọc qua hồ sơ cá nhân của Trang Miên, xuất thân bần hàn nhưng kinh nghiệm và nghiệp vụ lại xuất sắc vượt trội, giỏi hơn khối đám con cháu thế gia.

Sau khi tìm hiểu sâu hơn, cô ta phát hiện Trang Miên lại có mối quan hệ không tầm thường với Chung Cảnh Hoài.

Có một vị quý công tử quyền cao chức trọng như Chung Cảnh Hoài bơm tài nguyên cho, việc một Trang Miên gia cảnh bình thường đạt được thành tựu như hiện tại khi còn trẻ cũng chẳng có gì lạ.

Mà chuyện Tạ Trầm Dữ và Chung Cảnh Hoài bất hòa là điều ai trong giới cũng biết.

Nếu Trang Miên có quan hệ mật thiết với Chung Cảnh Hoài thì chuyện cô không thân thiết với Tạ Trầm Dữ là điều quá đỗi bình thường.

Hai ly nước ép rau củ và trực giác luật sư tối hôm đó từng khiến Khâu Lãm Nguyệt nghi ngờ, nhưng giờ xem ra là do cô ta lo xa rồi.

"Chị Tô Lan nói cô am hiểu sự khác biệt giữa hệ thống pháp luật Anh - Mỹ và hệ thống pháp luật Đại lục, lại quen thuộc các điều ước quốc tế." Khâu Lãm Nguyệt gạt bỏ tạp niệm. "Đây cũng là hướng chuyên môn của tôi, mong chờ được hợp tác sau này."

"Nhất định rồi."

"Tối thứ sáu tôi mời mọi người đi ăn, Luật sư Trang đi cùng nhé?"

"Luật sư Khâu làm chủ xị, tôi đương nhiên phải đến ủng hộ rồi." Trang Miên đáp lời trôi chảy.

Kết thúc cuộc gặp gỡ lần hai đầy khách sáo.

Sau khi Khâu Lãm Nguyệt rời đi, Trang Miên tập trung làm việc. Xử lý xong hai tập tài liệu, lúc đứng dậy đi pha cà phê, cô chợt nhớ lại cuộc đối thoại ban nãy.

Cô, Tạ Trầm Dữ và Trịnh Thiếu Trạch quả thực đã học cùng một trường ở Anh.

Trịnh Thiếu Trạch thường nói, anh ta được làm bạn học với Tạ Trầm Dữ là phúc phận tu mười kiếp mới có được.

Còn duyên phận đàn em - đàn anh tiếp nối giữa Trang Miên và Tạ Trầm Dữ chẳng có gì là định mệnh sắp đặt cả.

Hoàn toàn là do con người tạo ra.

Tuổi trẻ chưa biết trời cao đất dày, dù phía trước có muôn vàn hiểm trở, cũng muốn lao mình về phía một tương lai vô định chẳng ai hay biết…

Tiếng kêu vo vo trầm thấp của máy pha cà phê vang lên rõ mồn một trong văn phòng yên tĩnh. Trang Miên thẫn thờ nhìn dòng cà phê đang xoay tròn trong cốc.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột reo lên, cắt ngang dòng suy tư của cô.

Cô cầm điện thoại, ngón tay lướt nhẹ nút nghe: "Anh Cảnh Hoài."

"Đang ở văn phòng à?" Đầu dây bên kia, giọng nói của Chung Cảnh Hoài vẫn ôn hòa như mọi khi, nhưng dường như bị phủ một lớp sương mỏng, mất đi vẻ trong trẻo ngày thường.

"Vâng."

Trang Miên nhạy bén nhận ra sự thay đổi: "Anh bị cảm sao? Giọng nghe khàn quá."

"Vấn đề nhỏ thôi, anh khám bác sĩ rồi." Chung Cảnh Hoài khẽ ho hai tiếng, hỏi cô: "Hôm nay bận không? Có muốn qua đây ăn tối không?"

Ánh mắt Trang Miên lướt qua chồng tài liệu chất đống trên bàn, báo cáo thẩm định của công ty BVI vẫn đang mở: "Hôm nay cũng ổn, tan làm em sẽ qua."

Chung Cảnh Hoài nói: "Đừng lái xe, anh bảo tài xế qua đón em."

"Vâng." Trang Miên đáp ngắn gọn.

Cúp điện thoại, cô thu lại tâm trí, tiếp tục vùi đầu vào công việc.

Trước giờ tan tầm, Trang Miên sang văn phòng của Tô Lan một chuyến để báo cáo và chốt lại dự án thiết lập cấu trúc tín thác hai tầng.

Cuối cùng, Tô Lan gật đầu, nụ cười mang theo vẻ tán thưởng: "Hợp đồng xong xuôi hết rồi, phía khách hàng cũng rất hài lòng. Vụ này em xử lý đẹp lắm."

Khóe môi Trang Miên hơi nhếch lên, nở một nụ cười đúng mực, không tỏ ra kiêu ngạo cũng không quá khiêm tốn.

"Chị Tô Lan, em về trước đây. Người nhà bị ốm ạ."

"Có nghiêm trọng không?" Tô Lan quan tâm hỏi.

"Cảm cúm thôi ạ, giọng khàn hết cả rồi." Trang Miên nói. "Nghe có vẻ khó chịu lắm."

Tô Lan hiểu ý ngay: "Vậy em mau về đi, ốm đau thì không được chậm trễ."

Trang Miên quay người rời đi, vừa khéo đụng mặt Khâu Lãm Nguyệt đang đến tìm Tô Lan. Hai người chạm mắt trong giây lát, chào hỏi nhau một tiếng rồi ai đi đường nấy.

Khâu Lãm Nguyệt đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng cao ráo của Trang Miên với vẻ đăm chiêu.

Người ốm?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc