Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Màn đêm buông xuống, sắc trời dần tối sẫm, bóng đêm ùa tới từng chút một nuốt chửng cả thành phố.
Các tòa cao ốc văn phòng vẫn đèn đuốc sáng trưng, ánh đèn neon chạy dọc giữa các toà nhà, tựa như vô số loài côn trùng phát sáng.
Khi Trang Miên đi vòng qua cửa xoay bước ra ngoài, tài xế do Chung Cảnh Hoài phái tới đã đợi từ lâu.
"Cô Trang, Chung tổng bảo tôi đến đón cô."
"Ừm."
Cô khẽ đáp một tiếng, ngồi vào ghế da màu nâu sẫm, thả lỏng người dựa lưng vào ghế.
Trên đường xe cộ như nước, dòng xe vào giờ cao điểm buổi tối di chuyển chậm chạp như sâu đo, thời gian đi đường nhiều hơn bình thường mười phút.
Ban đầu, Trang Miên tựa người vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, sau đó tỉnh dậy giữa chừng, bèn buồn chán lấy điện thoại ra trả lời tin nhắn.
Giải quyết xong tin nhắn chưa đọc thì cũng gần đến khu biệt thự.
Trang Miên nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nơi này chính là "khu Ngô Đồng" trong lời của Lục Vân Tranh. Nơi đây bốn mùa rõ rệt, xuân hè tơ liễu bay, thu đông lá vàng rụng.
Xuống xe, cô quen cửa quen nẻo đi vào biệt thự, bên trong đèn hoa rực rỡ.
Thím Phó đeo tạp dề từ bếp đi ra đón cô: "Trang tiểu thư, cô qua rồi đấy à. Chung tổng đang họp trong thư phòng nên nhất thời chưa xong ngay được đâu. Cô có đói không? Bữa tối chưa làm xong, ăn chút hoa quả và điểm tâm trước nhé, được không?"
"Không cần lo cho cháu, thím cứ làm việc đi." Trang Miên nhìn thoáng lên lầu, trên vách tường ốp gỗ ở cầu thang có treo một bức tranh sơn dầu trừu tượng, màu sắc rực rỡ mà trang nhã.
Tuy cô nói vậy nhưng thím Phó vẫn bưng một đĩa điểm tâm kiểu thành phố Hỗ và hoa quả đã cắt gọt ra phòng khách đặt lên bàn trà lưu ly.
Trang Miên ngồi trên ghế sofa mềm mại thoải mái, nhìn món điểm tâm tinh tế, cái bụng vốn không đói bỗng nhiên bắt đầu cồn cào giống như đứa trẻ đang gào khóc đòi ăn.
Cô cầm đũa gắp một chiếc bánh thanh đoàn đưa vào miệng. Vỏ bánh mềm dẻo, hương vị thanh mát, nhân đậu đỏ ngọt mà không ngấy.
Buổi trưa cô chỉ ăn một phần sandwich và uống hai ly cà phê ở văn phòng, lúc này quả thực có chút đói bụng nên ăn rất ngon lành.
Màn hình điện thoại bỗng sáng lên, WeChat lại hiện ra thông báo kết bạn mới.
Thấy vậy, mí mắt Trang Miên khẽ giật một cái.
Bấm vào xem, phát hiện không phải là Tạ Trầm Dữ, mà là Trịnh Thiếu Trạch.
Mấy ngày nay, Tạ Trầm Dữ không gửi thêm lời mời nào nữa, mà hai lời mời kết bạn trước đó cũng đã hết hạn.
Một lần có thể là do bị hệ thống nuốt mất, không nhìn thấy, nhưng hai lần thì rõ ràng là không muốn kết bạn.
Người trưởng thành ngầm hiểu ý nhau, tương vong vu giang hồ*.
(Tương vong vu giang hồ: Quên nhau giữa dòng đời)
Thím Phó nấu xong bữa tối, Chung Cảnh Hoài mới kết thúc cuộc họp. Anh từ thư phòng đi ra, tay nắm thành quyền đưa lên môi ho nhẹ một tiếng.
Trang Miên thuận tay nhấn đồng ý lời mời kết bạn của Trịnh Thiếu Trạch, sau đó tắt màn hình, đặt điện thoại sang một bên.
Hai người cùng đến nhà ăn, ngồi đối diện nhau bên bàn ăn.
"Công việc dạo này thế nào?" Chung Cảnh Hoài thong thả bóc tôm, hỏi cô.
"Cũng ổn ạ." Trang Miên cầm đôi đũa trong tay, ngước mắt nhìn anh. "Con gái út nhà họ Khâu là Khâu Lãm Nguyệt hôm nay đã vào làm ở văn phòng luật của em, sau này chắc sẽ hợp tác với cô ấy."
"Ừ. Chuyện này anh biết." Chung Cảnh Hoài bỏ con tôm hùm đất đã bóc vỏ vào bát cô, giọng nói trầm ấm khàn khàn. "Em có chỗ nào cần giúp đỡ cứ liên hệ anh bất cứ lúc nào."
"Vâng."
Trang Miên gật đầu, nhìn gương mặt lộ rõ vẻ bệnh tật của anh, lại nói: "Cảm cúm của anh trông có vẻ nghiêm trọng hơn tưởng tượng, anh không đi bệnh viện một chuyến sao?"
"Không sao đâu, qua mấy ngày là khỏi thôi." Chung Cảnh Hoài bảo cô cứ yên tâm. "Đừng lo lắng quá, ăn tối trước đi."
Với gia thế như nhà họ Chung, Chung Cảnh Hoài cho dù có sống xa hoa lãng phí thì cũng có thể kê cao gối ngủ yên cả đời, nhưng lý tưởng của anh không chỉ dừng lại ở đó.
Trước đây, tất cả mọi người đều mặc nhiên cho rằng người nắm quyền tương lai của nhà họ Chung là con trai cả Chung Dịch Hành nên chẳng ai coi trọng Chung Cảnh Hoài.
Nhưng hiện nay, gần như ai trong giới cũng biết, Chung Nhị công tử mới là người thừa kế của nhà họ Chung.
Hội sở Ngoại Than Nguyên · Số 1.
Giữa chốn mười dặm phồn hoa đèn đỏ rượu xanh, đây là nơi chuyên dành cho con em quyền quý dùng vàng ròng bạc trắng mua vui, sống cuộc đời xa hoa truỵ lạc trên danh lợi trường.
Mặt tiền của hội sở kín đáo, khiêm tốn, không phô trương sự xa hoa nhưng bên trong lại là một thế giới khác.
Trần nhà là tranh vẽ dát vàng thủ công của Ý, sàn nhà trải thảm Ba Tư thủ công dày dặn. Tại đại sảnh, một bể cá hình trụ cao sáu mét được khảm giữa trần và sàn nhà, ánh sáng xanh lam u huyền dập dờn trong làn nước biển.
Đủ loại sinh vật biển bơi lội giữa những rặng san hô rực rỡ, ví dụ như cá rồng huyết long, chỉ một con thôi đã có giá trị cả triệu tệ.
Trong phòng bao vốn không mở cửa cho người ngoài, bầu không khí náo nhiệt nhưng không ồn ào. Người trong cuộc ai nấy đều có dung mạo xuất chúng, khí chất phi phàm, toàn bộ đều là những tiểu thư, công tử thế gia cao không thể với tới.
"Cái đầu dưa của cậu còn đơn giản hơn cả quả dưa hấu, chẳng lẽ không biết chỉ số IQ của hắn còn không ổn định bằng huyết áp của ông ngoại hắn à?"
Trịnh Thiếu Trạch châm một điếu thuốc, nhả ra một hơi khói, cười cợt trêu chọc.
Vị công tử bị móc mỉa nói: "Này, đầu óc đơn giản vẫn tốt hơn là ngu ngốc nhé. Đỡ người dậy mà lại bị ăn vạ? Cái mặt này đúng là vứt từ sông Hoàng Phố vứt tới sông hộ thành!"
Cố Chính mở chai Remy Martin Louis XIII, rót rượu vào ly thủy tinh chứa đá viên: "Bị ăn vạ thì có thể tìm Trang Miên."
Trịnh Thiếu Trạch nghi hoặc: "Trang Miên không phải làm về đầu tư xuyên biên giới sao? Sao chuyện lừa đảo ăn vạ cũng quản thế?"
Vị thiên kim tiểu thư biết chuyện ngồi bên cạnh giải thích: "Một nữ sinh đại học đỡ người già trên đường thì bị ăn vạ ngược lại, Luật sư Trang người ta là nữ thần thời đại mới, chủ trương giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha, dùng ba tấc lưỡi khéo léo khuyên lui ông già chuyên đi ăn vạ kia đấy."
Nghe họ trò chuyện, trong lòng Khâu Lãm Nguyệt bỗng dâng lên một sự khó hiểu kỳ lạ, cô quay đầu nhìn sang Trịnh Thiếu Trạch: "Anh cũng quen Trang Miên à?"
"Quen chứ."
Nhớ tới bí mật to lớn nào đó, Trịnh Thiếu Trạch liếc mắt nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa đơn.
Tạ Trầm Dữ dựa vào sofa, ánh sáng mờ ảo hắt lên sống mũi cao thẳng của anh. Miệng anh lơ đễnh ngậm một điếu thuốc, toàn thân toát lên vẻ lười biếng hờ hững, không quan tâm sự đời.
"Trang Miên mà." Trịnh Thiếu Trạch vắt chéo chân vẻ cà lơ phất phơ, nhấp một ngụm rượu. "Cô cứ bốc đại một người ở đây cũng đều biết cả thôi, Cố Chính, cậu nói xem có phải không?"
Cố Chính rất nể tình đáp lại: "Ừ."
Trong không khí dường như trôi nổi điều gì đó, Khâu Lãm Nguyệt cố gắng nắm bắt: "Mọi người học cùng một trường ở nước ngoài mà chưa từng gặp nhau sao?"
"Gặp gì chứ. Trường học đông người như thế, tôi sao mà gặp hết được." Trịnh Thiếu Trạch bỗng kêu lên một tiếng, nói với Khâu Lãm Nguyệt: "Cô và Trang Miên cùng một văn phòng luật, cô tan làm thì chắc cô ấy cũng tan làm rồi. Giúp một tay, gọi điện rủ cô ấy ra đây chơi đi."
"Hôm nay không được." Khâu Lãm Nguyệt nói: "Trang Miên bị ốm rồi."
"Bị ốm á?" Trịnh Thiếu Trạch giọng đầy tiếc nuối. "Thế thì đành chịu, bệnh rồi thì phải nghỉ ngơi cho khỏe, chỉ có thể để hôm khác thôi."
Uống rượu tán gẫu một lát, bên kia bàn mạt chược đang thiếu hai người, bèn ới Cố Chính và Khâu Lãm Nguyệt qua, phía quầy bar và bàn bi-a bên kia cũng lục tục kéo người chơi đùa.
Tại khu vực yên tĩnh trang nhã, Trịnh Thiếu Trạch nằm trên sofa chơi game.
Đúng lúc đến khoảnh khắc then chốt ám sát trùm cuối, bên cạnh chợt vang lên giọng nói lạnh nhạt biếng nhác:
"Cậu liên hệ với Trang Miên đi, hỏi xem tình hình cô ấy thế nào."
Trịnh Thiếu Trạch quay đầu nhìn theo hướng phát ra tiếng nói: "Sao cậu không tự mình liên hệ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






