Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 20: Yên Tâm, Tôi Độc Thân

Cài Đặt

Chương 20: Yên Tâm, Tôi Độc Thân

Chỉ là một bữa cơm thôi mà, Trang Miên cảm thấy chẳng cần thiết phải kết bạn Wechat làm gì, cứ thế làm lơ như không thấy.

Sấy tóc xong, cô sực nhớ ra một việc, vớ lấy điện thoại nhìn chằm chằm vào dãy số trong lịch sử cuộc gọi.

Suy nghĩ một hồi, cuối cùng cô vẫn quyết định gọi cho Tạ Trầm Dữ.

Cùng lúc đó, tại Ngự Công Quán số 299.

Tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm ngưng bặt.

Tắm xong, người đàn ông quấn hờ chiếc khăn tắm ngang hông bước ra. Mái tóc đen lòa xòa trước trán còn ướt nước, những giọt nước men theo từng khối cơ bắp săn chắc lăn dài xuống dưới, thấm ướt mép khăn tắm, cuối cùng mất hút vào vùng cấm địa quyến rũ dưới vòng eo thon gọn.

Anh cầm lấy điện thoại, liếc thấy tên người gọi, khẽ nhướng mày.

Bắt máy.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc của người phụ nữ, tự báo danh tính: "Tạ tiên sinh, tôi là Trang Miên."

Giọng điệu của cô xa cách và khách sáo, không hề giả tạo.

Tạ Trầm Dữ bỗng thấy hơi bực bội, đôi môi mỏng sắc bén ngậm một điếu thuốc, giọng nói khàn khàn không rõ chữ.

"Nói đi, chuyện gì."

"Ngài có bạn gái hay vị hôn thê chưa?" Trang Miên đi thẳng vào vấn đề.

Động tác châm thuốc của Tạ Trầm Dữ khựng lại, anh ngước mắt lên: "Hả?"

"Nếu có." Mặc dù biết thừa đám công tử bột này đào hoa vô số, tra nam một cách "thanh tao thoát tục", chẳng biết giữ mình là gì, nhưng Trang Miên vẫn nhắc nhở: "Tôi nghĩ ngài nên báo trước với cô ấy một tiếng về việc tôi mời ngài ăn cơm. Nếu cô ấy để ý..."

Tạ Trầm Dữ chợt cười, ý vị sâu xa nói: "Em còn chẳng để ý, cô ấy để ý làm gì."

Nghe vậy, Trang Miên sững người.

Ngay sau đó cô hiểu ra anh đang ám chỉ thời gian hai người còn quen nhau trước kia, cô chưa từng bận tâm việc anh làm gì ở bên ngoài.

Cô vắt óc moi tin anh có bạn gái hay không bao giờ?

Trang Miên nín lặng vài giây, đến từ "ngài" cũng chẳng thèm dùng nữa: "Tôi không có moi tin của anh, anh đừng nghĩ nhiều."

Cửa sổ sát đất phản chiếu vóc dáng cao lớn của người đàn ông, bờ vai rộng vững chãi và cơ bụng với những đường nét mượt mà, chỗ nào cũng toát lên vẻ quyến rũ đầy hoang dã và ngông cuồng của hormone nam tính.

Tạ Trầm Dữ kẹp điếu thuốc bằng hai ngón tay lấy ra khỏi miệng, trong khoang mũi bật ra tiếng cười chậm rãi, giọng điệu lười biếng như đang dỗ dành, nhưng từng chữ đều như vạch trần "dã tâm" của cô.

"Được rồi. Tôi hiểu mà, em chỉ là đặc biệt cẩn thận thôi."

Trang Miên: "..."

Cô chỉ là không muốn đích thân mời anh ăn cơm thôi mà.

Cũng chẳng biết mấy năm nay anh trêu hoa ghẹo nguyệt thế nào mà cái gì cũng liên tưởng đến việc cô đang thả thính anh được.

Trang Miên giả vờ không hiểu thâm ý trong lời nói của anh, quay lại chủ đề chính: "Vậy khi nào thì anh tiện? Tôi mời anh ăn đồ Tây nhé."

Tạ Trầm Dữ: "Em muốn khi nào?"

"Càng nhanh càng tốt." Trang Miên nói.

Ý định ban đầu của cô là mời sớm cho xong nợ, sớm vạch rõ giới hạn.

Thế nhưng, Tạ đại thiếu gia lại có cách hiểu độc đáo của riêng mình.

Anh khẽ nhướng mày, giọng điệu cực kỳ tản mạn: "Muốn gặp tôi sớm thế à?"

Câu này về mặt nghĩa đen thì đúng là khớp với hành động của cô, nhưng sao nghe vào tai lại ám muội thế nhỉ?

Trang Miên làm như không nhận ra, nói chuyện đầy khách sáo: "Tôi mời ngài ăn cơm là để cảm ơn ngài đã đỡ tôi ở bệnh viện thú y, chứ không có ý gì khác. Ngày mai ngài có tiện không?"

Lại dùng "ngài" rồi.

Giọng Tạ Trầm Dữ trở nên lạnh nhạt, không chút độ ấm: "Mai tôi không rảnh."

"Ngày kia thì sao?"

"Không rảnh."

Trang Miên cũng không giận, hỏi lại nhẹ nhàng: "Vậy khoảng khi nào ngài mới rảnh?"

Cô không phải người thích trì hoãn, việc rắc rối một ngày chưa giải quyết xong thì cô sẽ canh cánh trong lòng cho đến khi xử lý xong xuôi mới thôi.

Tạ Trầm Dữ tặc lưỡi, giọng điệu hờ hững: "Tôi còn chẳng vội, em vội cái gì."

Khóe môi anh nhếch lên một độ cong tinh tế, cười như không cười gọi cô: "Đàn em, cứ đợi đi nhé."

Cúp điện thoại, Trang Miên nhìn lịch sử cuộc gọi mà cảm thấy khó hiểu.

Rõ ràng là anh bắt cô mời cơm, sao giọng điệu lại cứ như cô đang bám riết lấy anh không buông thế nhỉ?

Chưa từng thấy ai như Tạ Trầm Dữ.

Có lý do chính đáng để nghi ngờ anh đang cố tình trêu chọc và trả thù cô.

Màn đêm buông xuống thành phố Hỗ, đèn hoa bắt đầu lên, những tòa nhà cao tầng san sát nhau đứng sừng sững cùng với ánh đèn vạn nhà rực rỡ dệt nên bức tranh phồn hoa gấm vóc.

Đặt điện thoại xuống, tạm thời quẳng chuyện mời khách ra sau đầu, Trang Miên ra phòng khách xem tình hình Cookie.

Cookie nằm trong ổ, yên tĩnh và ngoan ngoãn, thấy bóng dáng cô, nó còn kêu meo một tiếng.

"Đói rồi hả?" Trang Miên mở túi hạt đổ vào bát cho nó, sau đó ngồi xổm một bên chống cằm nhìn nó ăn. "Ăn từ từ thôi, kẻo nghẹn."

Cookie quả nhiên ăn chậm lại.

Trang Miên đan hai tay đặt lên đầu gối, cằm tựa nhẹ lên cánh tay, thủ thỉ thương lượng với nó: "Hôm nay vốn định đưa em ra công viên đi dạo, nhưng em đột nhiên bị ốm nên đành thôi. Lần sau chị bù cho em nhé, được không?"

Cookie: "Meo meo~"

Trang Miên đưa tay vuốt ve bộ lông mềm mại trên lưng nó: "Ngoan lắm."

Thẩm Nhược Doanh đến Bắc Kinh diễn, không mất ba đến năm ngày thì chưa về được, nhưng Trang Miên không lo lắng việc cô ấy để Cookie ở nhà mình lâu.

Thẩm Nhược Doanh biết thừa cô không có nhiều thời gian chăm sóc thú cưng.

Quả nhiên, trước khi đi ngủ, Thẩm Nhược Doanh nhắn tin đến: [Ngày mai bảo mẫu về rồi, mình bảo dì ấy qua thẳng nhà cậu đón Cookie nhé, khoảng mấy giờ cậu thức dậy?]

Trang Miên nhắn lại một mốc thời gian, sau đó đặt điện thoại xuống, tắt đèn đi ngủ.

Hôm sau, giao Cookie đã khỏe mạnh lại cho dì bảo mẫu, dặn dò thêm những lưu ý của bác sĩ.

Xong xuôi, đóng cửa lại, Trang Miên đi chân trần trên sàn nhà quay vào trong, căn nhà trở lại trạng thái tĩnh mịch vô thanh, dường như chẳng có hơi người.

Mấy ngày tiếp theo, Tạ Trầm Dữ không liên lạc với Trang Miên. Mặc dù trong lòng Trang Miên vẫn nhớ đến bữa cơm đó, nhưng đối phương đã bảo đợi anh rảnh, cô mà giục nữa thì lại có vẻ như đang có mưu đồ bất chính.

Sáng sớm, mặt trời từ từ mọc lên từ hướng Đông, treo lơ lửng giữa hai tòa nhà cao ốc như một quả trứng lòng đào.

Bình minh lên như thường lệ, Trang Miên cũng theo quy củ đến văn phòng luật sư Phổ Hoa làm việc.

Buổi sáng tràn đầy sức sống, trong nhà vệ sinh vang lên những tiếng trò chuyện râm ran.

"Ấy, Phương Oánh, sao mắt cậu đỏ thế?"

"Hôm qua tăng ca quất một ly trà sữa với ba ly cà phê, tối về mất ngủ luôn."

"Tớ có mấy vé đi xem triển lãm nghệ thuật Pumei Orsay cuối tuần này, cậu muốn đi cùng không? Triển lãm trưng bày các tác phẩm nghệ thuật vĩ đại của Pháp giai đoạn 1848-1914, tranh của các danh họa như Monet, Van Gogh, Courbet đều có cả đấy."

"Không đi đâu. Cuối tuần thời gian quý báu mà không dùng để ngủ thì phí của giời." Phương Oánh cúi đầu rửa tay. "À đúng rồi, cậu nhắc tớ mới nhớ, tớ phải báo với bạn trai là tớ không đi hẹn hò với anh ấy được rồi."

Đồng nghiệp Thiến Thiến ở phòng nhân sự vừa soi gương chỉnh lại tóc tai vừa nói: "Luật sư Khâu vừa đến là lên thẳng tầng 36 luôn, tầng 36 là khái niệm gì chứ? Đó chính là..."

Đồng tử của Thiến Thiến giãn ra, vẻ mặt như thể bị dọa sợ.

Câu chuyện bát quái đột ngột im bặt, Phương Oánh nghi hoặc ngẩng đầu lên, bất ngờ nhìn thấy bóng dáng Trang Miên, sống lưng lập tức căng cứng.

"Luật sư Trang."

Trái ngược với họ, Trang Miên vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đi đến bồn rửa tay, đưa tay xuống vòi nước cảm ứng, dòng nước mát lạnh xối lên da tay.

Cô bình tĩnh mở miệng: "Luật sư Khâu đến văn phòng rồi à?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc