Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 19: Chỉ Có Tạ Trầm Dữ Chịu Dừng Lại

Cài Đặt

Chương 19: Chỉ Có Tạ Trầm Dữ Chịu Dừng Lại

Có lẽ cảm thấy giọng điệu của mình quá lạnh lùng và hống hách nên anh mới buông một câu bổ sung đầy lười biếng: "Ngọt đấy, không đắng đâu."

"Cảm ơn nhưng không cần đâu." Trang Miên từ chối không chút do dự.

Tạ Trầm Dữ quan sát khuôn mặt cô, chợt bật cười: "Biểu cảm này của em sao trông cứ như hồn xiêu phách lạc thế, bị ai mắng à?"

Trang Miên không hiểu sao Tạ Trầm Dữ lại lắm câu hỏi thế, nhiều đến mức phiền phức.

Cô đau đến mức chẳng còn sức mà nói chuyện, cũng chẳng buồn để ý đến anh.

Thế là cô liếc anh một cái rồi cúi đầu, im lặng nhìn chằm chằm xuống mặt đất.

Tạ Trầm Dữ tưởng cô tâm trạng không tốt, nhét hộp sô-cô-la vào tay cô rồi đứng dậy bỏ đi. Chưa đầy vài phút sau, anh đã quay lại.

Trên tay anh xách theo một chú chó Tây Thi mềm mại đáng yêu, lắc lắc trước mặt cô: "Muốn chơi với chó một lúc không?"

Chó Tây Thi có tính cách ổn định, không dễ nổi nóng, trời sinh thân thiện với con người, ngoại hình lại nhỏ nhắn xinh xắn, dễ khiến người ta vui vẻ.

Trong câu thành ngữ "Trầm ngư lạc nhạn" mà chữ "Trầm ngư" là để chỉ nàng Tây Thi.

Tạ Trầm Dữ và chó Tây Thi đều rất đẹp, mà hai chữ "Trầm Dữ" đọc lên nghe y hệt "Trầm ngư".

Thế nên từ hôm đó, trong lòng Trang Miên âm thầm gán cho Tạ Trầm Dữ một biệt danh:

Tạ Tây Thi.

Không phải kiểu biệt danh trêu chọc, cô chỉ đơn thuần thấy nó rất hợp.

Chưa bàn đến cái khác, chỉ nói riêng về ngoại hình thì quả thực anh đẹp xuất sắc.

Tất nhiên vẫn có sự khác biệt, chó Tây Thi lông xù, trông rất thân thiện dễ gần. Còn ngũ quan của Tạ Trầm Dữ lại sắc sảo lạnh lùng, vẻ đẹp trai mang theo tính tấn công.

Khi ấy, Trang Miên để mái tóc ngắn ngang vai dày cộp, đeo cặp kính gọng đen to bản. Giữa đám thiên kim tiểu thư tinh tế sang trọng, trông cô tuy không đến nỗi xấu xí nhưng tuyệt đối không hề nổi bật.

Người khác nhìn thấy cô đều đi đường vòng, duy chỉ có Tạ Trầm Dữ là chịu dừng lại.

Trang Miên vừa không hiểu nổi mạch não của anh mà cũng vừa không muốn dây dưa với anh.

Cuộc gặp gỡ lại sau 5 năm với Tạ Trầm Dữ hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Trang Miên.

Cô từng nghĩ, đời này kiếp này họ sẽ không gặp lại nữa, mỗi người biến mất khỏi thế giới của người kia, không còn giao điểm.

Có chăng cô sẽ tình cờ nghe được tin tức về anh, xem anh kết hôn sinh con với thiên kim tiểu thư nhà nào, hô mưa gọi gió trên thương trường ra sao hoặc cũng có thể là dấn thân vào chính trị…

Tóm lại, anh ra sao cũng chẳng liên quan gì đến cô.

Những ngày tháng khó khăn nhất đã qua, bao năm nay tâm trạng Trang Miên rất ít khi gợn sóng.

Nhưng vì vừa gặp Tạ Trầm Dữ ở bệnh viện thú y, người đàn ông đã chứng kiến quá nhiều khoảnh khắc bối rối tủi hổ của cô.

Lúc này đây, cảm xúc của Trang Miên khó tránh khỏi bị ảnh hưởng, trong lòng như có đám rong rêu quấn chặt lấy.

Phía sau bỗng vang lên tiếng còi xe inh ỏi thúc giục.

Cô dẹp bỏ mớ cảm xúc hỗn độn, khởi động xe, lái theo lộ trình quy định, tiếp tục lên đường.

Tại phòng khám VIP của bệnh viện thú y.

Bạch Thanh Gia ngồi trên ghế sofa, xoa đầu chú chó Border Collie, bĩu môi nói:

"Anh họ, anh đi đâu thế? Đã bảo là đi cùng em đưa Chocolate đi kiểm tra sức khỏe, kết quả chẳng thấy bóng dáng anh đâu."

Tạ Trầm Dữ khoanh hai tay trước ngực, lười biếng dựa vào tường, liếc nhìn cô em họ: "Chẳng phải đưa người cho em rồi sao?"

"Anh nói trợ lý Hứa ấy hả?" Bạch Thanh Gia đáp: "Anh ấy đi lấy thuốc rồi."

Tạ Trầm Dữ một tay cầm điện thoại, lơ đãng nghịch, hàng mi đen như lông quạ rũ xuống, in bóng hình nan quạt nhàn nhạt nơi bọng mắt.

Bạch Thanh Gia diện một chiếc váy ngắn chữ A cao cấp đúng mốt, đôi chân dài bao bọc trong đôi bốt da lộn quá gối, vai đeo chiếc túi da cá sấu phiên bản giới hạn, đến cả sợi tóc cũng toát lên khí chất thiên kim lá ngọc cành vàng.

"Chết rồi!" Cô ấy đột nhiên bật dậy khỏi ghế sofa, thốt lên: "Em quên cho rùa ăn rồi!"

"Ừ, em cứ để nó chết đói đi." Giọng Tạ Trầm Dữ đầy vẻ qua loa.

Bạch Thanh Gia trừng to mắt: "Đó là quà anh tặng em mà!"

Tạ Trầm Dữ lười biếng nhướng mi: "Thì sao?"

"Thì nếu nó chết đói là tại anh hại đấy." Bạch Thanh Gia phồng má móc điện thoại ra. "Em sẽ mách bà ngoại, nói anh ngược đãi động vật nhỏ."

Tạ Trầm Dữ chẳng thèm ngước mắt lên: "Vừa hay để bà biết có đứa ngay cả con rùa cũng nuôi không sống."

Bạch Thanh Gia nghẹn lời, chớp chớp đôi mắt hạnh, một lúc sau lại mở miệng: "Anh họ, lúc nãy hình như em thấy anh nói chuyện với chị gái xinh đẹp nào đó."

"Lo chuyện bao đồng."

"Đó chẳng lẽ là mối tình đầu bí ẩn của anh sao? Cái chị gái mà nhiều năm trước anh cướp con chó Tây Thi của em đưa cho chơi ấy?" Bạch Thanh Gia hào hứng nói. "Thảo nào! Em đã bảo sao tự dưng anh biến mất tăm, chắc chắn là…"

"Bạch Thanh Gia." Tạ Trầm Dữ chậm rãi nói. "Không cần tiền tiêu vặt nữa à?"

"Em sai rồi!" Bạch Thanh Gia lập tức chắp hai tay lại, thức thời cầu xin tha thứ. "Anh họ là tốt nhất, đừng khóa thẻ của em, em ngậm miệng ngay đây."

Im lặng được một lát.

Bạch Thanh Gia lại hăng hái trở lại: "Bà nội bảo anh không thích thiên kim nhà họ Khâu, tại sao thế? Em thấy Khâu Tứ tiểu thư hồ sơ năng lực đỉnh lắm mà. Anh chẳng phải cũng hứng thú với luật pháp sao? Trong thư phòng toàn sách luật quốc tế với trong nước, hai người chắc sẽ có nhiều tiếng nói chung."

Tạ Trầm Dữ lười để ý đến cô.

Bạch Thanh Gia tự biên tự diễn: "Anh làm tài chính, đâu có theo nghề luật, hơn nữa dưới trướng tập đoàn có cả đống luật sư đắt giá, cần gì anh phải đích thân ra trận… Nếu không thích nhà họ Khâu thì thiên kim nhà họ Từ ở Bắc Kinh cũng được đấy, Từ lão phu nhân với bà nội mình ngày xưa từng cùng làm quân y, tình đồng chí vào sinh ra tử đấy nhé."

Tạ Trầm Dữ mở Wechat, nhập dãy số kia vào, tìm kiếm tài khoản.

Ngay lập tức, tài khoản Wechat hiện ra, tên hiển thị và ảnh đại diện đều hoàn toàn mới.

Wechat cũ của Trang Miên đã chặn anh từ đời nào rồi.

Gửi lời mời kết bạn.

Từ lúc rời bệnh viện thú y đến tối về Tạ gia ăn cơm, Wechat vẫn im lìm.

Trước khi vào phòng tắm, Tạ Trầm Dữ lại nhìn điện thoại lần nữa.

Cô vẫn chưa chấp nhận lời mời kết bạn của anh.

Tên tài khoản là Claire, ảnh đại diện là bức ảnh chụp cảnh đêm thành phố Cyberpunk, những tòa nhà cao chọc trời hùng vĩ tỏa ra ánh sáng lấp lánh trong màn đêm, giống như những viên kim cương bị vùi lấp.

Anh lại gửi lời mời thêm lần nữa.

Ban ngày, Trang Miên vừa về đến khu căn hộ Genma đã thấy tin nhắn chưa đọc trên Wechat.

Cô mở ứng dụng ra, bất ngờ nhìn thấy lời mời kết bạn của Tạ Trầm Dữ, sợ đến mức suýt chút nữa ném luôn điện thoại.

Cô nghi ngờ điện thoại bị nhiễm virus.

Tạ đại thiếu gia đi đâu cũng được người ta tung hô cao quý, là sự tồn tại xa vời vợi, bình thường cực kỳ tùy hứng.

Làm gì có người đàn ông quyền thế cao ngạo nào chịu chấp nhận việc mình bị từ chối?

Thế nên Trang Miên không ấn từ chối, cô giả vờ như chưa từng nhìn thấy lời mời kết bạn này.

Buổi tối, khi điện thoại hiện lên lời mời kết bạn thứ hai, Trang Miên đang nhắm mắt ngâm mình trong bồn tắm. Không khí ẩm ướt hòa quyện với mùi hương gỗ ấm áp của nến thơm xộc vào mũi, dễ chịu và thoải mái.

Tắm xong đi ra, tiện tay thắt dây đai áo choàng tắm, Trang Miên mở điện thoại lên, nhìn thấy lời mời kết bạn mới.

Tin nhắn xác thực thứ nhất: [Tạ Trầm Dữ]

Tin nhắn xác thực thứ hai: [Đàn anh của em đây, hàng thật giá thật]

Trang Miên: "…"

Ai là đàn anh của ai cơ?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc