Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ngày Ngày Sa Đoạ Chương 2: Mối Tình Bí Mật Hai Năm

Cài Đặt

Chương 2: Mối Tình Bí Mật Hai Năm

Nghĩ đến đây, bàn tay Trang Miên đang nắm chặt cần kéo vali bất giác thả lỏng đôi chút. "Có lẽ khách sạn đã đưa nhầm thẻ phòng rồi." Tạ Trầm Dữ đưa trả thẻ phòng cho cô rồi hỏi: "Em đang căng thẳng sao?" "Dù sao cũng là tôi đã xông nhầm vào phòng anh," Trang Miên đáp với giọng điệu ôn hòa, nhưng ẩn sâu trong đó là sự căng thẳng khó lòng nhận ra.

Cô cầm lấy một góc thẻ phòng định rút về, thế nhưng người đàn ông kia vẫn không chịu buông tay. Lực đạo từ tay anh truyền qua tấm thẻ từng chút một, lan dần đến đầu ngón tay cô, khơi lên cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng.

Bên ngoài, cơn bão đang gầm thét dữ dội, bầu trời bị màn mưa bao phủ khiến cả thành phố như nghiêng ngả trong cơn mưa xối xả. Trong khi đó, hai người trong phòng mỗi người giữ một đầu thẻ phòng, giằng co trong im lặng tạo nên bầu không khí đối đầu ngầm đầy sóng gió. Trong khoảnh khắc ấy, mí mắt Trang Miên giật nhẹ khiến cô không kìm được mà liếc nhìn anh thêm vài lần.

Mái tóc đen, lông mày rậm, đôi đồng tử đen láy như mực càng trở nên lạnh lùng dưới ánh đèn chùm pha lê. Vẻ ngông cuồng ngày xưa đã phai nhạt mà thay vào đó là ngũ quan ngày càng sắc sảo và rắn rỏi. Thân hình cao lớn, bờ vai rộng được bao bọc bởi chiếc áo sơ mi đen và quần tây may đo tinh tế, toát lên vẻ cao quý và tự tại bẩm sinh. Anh mang lại cảm giác chững chạc, trầm ổn nhưng đồng thời cũng rất gợi cảm và đầy mê hoặc. Khí chất của anh luôn dao động giữa chính và tà khiến người ta khó lòng nắm bắt.

Tạ Trầm Dữ sinh ra trong một gia tộc quyền thế bậc nhất, là đối tượng được cả giới thượng lưu vây quanh tung hô. Vậy mà một người như thế lại từng có mối tình bí mật kéo dài hai năm với cô. Khi ấy, cô chỉ là một thiếu nữ bình thường đeo kính gọng đen, tóc ngắn ngang vai, sống dựa vào tiền tài trợ và hoàn toàn chìm nghỉm giữa đám đông.

Bất chợt nhớ lại lúc chia tay, hai người đã cãi vã không mấy vui vẻ, thậm chí có thể nói là rất căng thẳng. Với tính cách không chấp nhận nổi một hạt cát trong mắt của Tạ công tử, chắc chắn anh sẽ không dễ dàng buông tha cho cô. Tiếng chuông cảnh báo trong lòng Trang Miên lập tức vang lên dồn dập, tim cô đập thịch một cái: "Thẻ phòng có vấn đề gì sao?"

"Em căng thẳng cái gì chứ." Tạ Trầm Dữ nhướng mày hờ hững rồi buông tay ra: "Người vào nhầm phòng là tôi mới đúng." Giọng điệu anh đứng đắn và cao quý, mang theo chút lười biếng nơi cuống họng, nhưng tuyệt nhiên không hề có chút ý tứ xin lỗi nào của người đi nhầm phòng. Trang Miên ngẩng đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ nghi hoặc. Thông thường chỉ có người đến sau vào nhầm phòng người đến trước chứ làm gì có chuyện người ở đó từ trước lại là kẻ đi nhầm?

Ánh mắt hai người giao nhau. Thần sắc Tạ Trầm Dữ vẫn không gợn sóng, anh chủ động dời tầm mắt đi chỗ khác rồi buông một câu: "Em cứ tự nhiên." Dứt lời, anh nhấc chân bước ra ngoài. Trang Miên đứng chôn chân tại chỗ.

Khi người đàn ông lướt qua vai trái cô, mùi hương lạnh lùng, sang trọng và bí ẩn ấy tựa như một cơn bão nhiệt đới đổ bộ, xâm chiếm mạnh mẽ khứu giác của cô. Nó cũng giống hệt thời tiết lúc này, âm u ẩm ướt khiến xương cốt cô ê ẩm. Cô siết chặt tấm thẻ phòng trong tay, theo phản xạ gọi với theo: "Tạ…" Tạ Trầm Dữ quay đầu lại, ánh mắt thâm trầm lướt qua gương mặt cô.

Chợt nhớ ra hiện tại hai người đang là người xa lạ, dù mặt đối mặt cũng coi như không quen biết, Trang Miên nín thở, nhanh chóng lèo lái câu nói: "…Cảm ơn anh." Tự cảm thán sự nhanh trí của mình, cô vội bổ sung thêm: "Mở nhầm phòng là lỗi của nhân viên khách sạn, anh có thể tìm người phụ trách để giải quyết."

Tạ Trầm Dữ nhìn thẳng vào cô, dường như đang cân nhắc lời cô nói. Vài giây sau, khóe môi anh bỗng nhếch lên: "Nói đúng lắm." Gương mặt anh vẫn bình lặng như nước hồ thu, thoáng ý cười vừa hiện lên trong đáy mắt tựa hồ chỉ là ảo giác của cô. Trang Miên cũng không quá để tâm, hàng mi dài khẽ chớp rồi im lặng. Quần áo ướt dính vào người rất khó chịu, cô định đợi anh đi rồi sẽ thay đồ ngay.

Thế nhưng, Tạ Trầm Dữ lại cầm điện thoại lên gọi một cuộc, giọng điệu nhẹ tênh: "Qua đây." Có vẻ như anh không hề có ý định rời đi. Trang Miên đành phải lên tiếng: "Anh không đi sao?"

"Đã là lỗi của khách sạn thì phải bắt họ cho một lời giải thích thỏa đáng chứ." Tạ Trầm Dữ liếc nhìn cô, giọng nói lạnh nhạt ẩn chứa nụ cười như có như không: "Tôi là người biết giữ mình nhất, cái danh xông vào phòng cô gái lạ này tôi gánh không nổi đâu." "…" Không biết có phải do thính giác có vấn đề hay không mà cô cứ cảm thấy anh cố tình nhấn mạnh hai chữ "người lạ". Trang Miên bỗng dưng có dự cảm chẳng lành.

Chẳng bao lâu sau, một giọng nam nói tiếng Quảng Đông từ xa vọng lại gần: "Bão đến dữ dội quá, e là mấy ngày tới máy bay khó mà hạ cánh xuống Hồng Kông, ngay cả người đi bộ và xe cộ trên đường cũng chao đảo cả rồi." Trang Miên quay đầu định nhìn theo hướng phát ra tiếng nói thì bất ngờ Tạ Trầm Dữ cầm lấy chiếc chăn mỏng trên sô pha ném trùm lên đầu cô, che kín mít phần thân trên. Trang Miên cảm thấy khó hiểu, định kéo xuống thì cúi đầu mới phát hiện quần áo trên người mình đã ướt đẫm từ lúc nào. Ở khoảng cách gần thậm chí có thể nhìn thấy rõ hoa văn nội y bên trong.

Rõ ràng lúc nãy kiểm tra trong nhà vệ sinh đâu có lộ liễu thế này… Trang Miên vội vàng túm chặt lấy chiếc chăn mỏng, ngay khoảnh khắc ngước mắt lên lần nữa, cô chạm ngay phải ánh mắt cười cợt của Trịnh Thiếu Trạch. Cô nhận ra người này. Đây là nhân vật làm mưa làm gió ở Hồng Kông, Tam thiếu gia nhà họ Trịnh. Trang Miên ngơ ngác. Sao người này lại xuất hiện ở đây?

Tạ Trầm Dữ dựa lưng vào ghế sô pha, hai chân vắt chéo tao nhã, ngón tay lơ đãng gõ nhẹ lên tay vịn từng nhịp một. Ánh mắt Trịnh Thiếu Trạch đảo qua đảo lại giữa hai người, cuối cùng dừng lại trên người Trang Miên, giọng điệu giả vờ ngạc nhiên: "Ô kìa! Đây chẳng phải là Trang Miên sao, đã lâu không gặp." "Thế giới này có tận 8 tỷ người mà hai người cũng có thể gặp lại người yêu cũ ở đây, đúng là có duyên, có duyên, quá có duyên!"

Không gian xung quanh như bị ai đó nhấn nút tạm dừng và tắt tiếng, trở nên tĩnh lặng đến mức không còn chút sức sống nào. Sợi dây đàn căng thẳng trong đầu Trang Miên bấy lâu nay bỗng chốc đứt phựt, vẻ mặt suýt chút nữa không giữ được bình tĩnh. "…" Sự xuất hiện cùng những lời nói của Trịnh Thiếu Trạch đã chọc thủng hoàn toàn lớp giấy mỏng manh đang che đậy mối quan hệ giữa họ. Xé toạc mọi thứ sạch sẽ không chừa lại chút đường lui nào.

Trang Miên liếc mắt nhìn trộm Tạ Trầm Dữ đang ngồi ung dung trên ghế sô pha. Gương mặt điển trai của người đàn ông vẫn không chút cảm xúc như mọi khi, dường như chẳng hề quan tâm đến bất cứ điều gì. Cô giống như một người lạ không đáng nhắc tới, dù tồn tại hay không cũng chẳng thể khuấy động nổi một chút gợn sóng nào trong lòng anh. Hóa ra không phải anh đã quên cô, mà là anh chẳng hề bận tâm cô là ai.

Căn phòng quá yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức kỳ lạ. "Ây da, sao hai người chẳng ai nói gì thế?" Trịnh Thiếu Trạch không ngờ sự im lặng của cả hai lại đồng điệu đến vậy: "Đừng bảo là thấy ngại nhé, người yêu cũ chứ có phải kẻ thù đâu, không cần phải căng thẳng thế."

Trang Miên thu lại dòng suy nghĩ, nói thẳng vào vấn đề: "Trịnh thiếu gia, khách sạn nhầm lẫn thẻ phòng, xếp tôi và anh ấy vào cùng một phòng." Trịnh Thiếu Trạch liếc nhìn Tạ Trầm Dữ. "Tôi vô duyên vô cớ xuất hiện trong phòng người khác, cậu không định giải thích sao?" Giọng Tạ Trầm Dữ không nghe ra cảm xúc gì, nhưng khí trường của anh quá mạnh mẽ, từng cử chỉ lời nói đều mang đầy tính răn đe.

Một lúc sau, gương mặt Trịnh Thiếu Trạch hiện lên vẻ vỡ lẽ, quay sang nói với Trang Miên: "Thật lòng xin lỗi, nhân viên mới chưa thạo việc nên mở nhầm phòng. Thế này đi, toàn bộ chi phí của hai người tại khách sạn lần này sẽ được miễn phí, bao gồm nhưng không giới hạn cả tiền phòng và rượu nước, không giới hạn thời gian, cô muốn ở bao lâu tùy thích."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc